Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạnh Phúc Tái Sinh

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhữ Dương vương đang ở trong phòng điều dưỡng thân mình, đem chén dược đập mạnh xuống đất:

-

Cút, cút ra ngoài cho bản vương.

Đêm động phòng lại nháo ra loại chuyện như vậy, lúc Bình Nhất Chỉ đến vương phủ bắt mạch, từng nói với Nhữ Dương vương.

Hắn vốn máu huyết không thông, lại dùng quá nhiều hương liệu trợ hứng cho nên mới xảy ra hiện tượng chảy máu mũi.

Thật ra cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng lại bị người đâm sai huyệt đạo, thiếu chút nữa viếng thăm tổ tiên.

Bình Nhất Chỉ đề nghị hắn tu thân dưỡng tính, trong hai năm này tốt nhất nên giảm bớt chuyện giao hoan.

Cũng không phải nói không thể ân ái này nọ, mà phải tận lực giảm bớt, nếu để tình trạng này xảy ra làn nữa, tánh mạng của Nhữ Dương vương Dương cũng khó bảo toàn.

-

Đáng chết.

Nhữ Dương vương đấm một quyền lên giường, tuy biết Bình Nhất Chỉ sẽ không ăn nói lung tung hàm hồ.

Nhưng thiếu chút nữa chuyện này bị người khác biết được, lại xảy ra vào đêm tân hôn.

Nhữ Dương vương phẫn nộ vô cùng, hắn cũng không phải là tiểu hài tử chưa từng thấy nữ nhân bao giờ, sao có thể xúc động mất lý trí?

Tâm tình của hắn rất không tốt, không chịu dùng chén dược, Minh Yên thu thập mảnh vụng, hồi bẩm:

- Vương phi đã không có gì trở ngại, vương phi sai người đến truyền lời, qua hai ngày nữa sẽ đến thăm vương gia.

Sắc mặt Nhữ Dương vương ngưng trọng, rong đuổi trên thân thể Trinh Nương quả thật đem lại cho hắn hưởng thụ cực hạn.

Nhưng có hưởng thụ nhiều hơn nữa cũng không quan trọng bằng tính mạng.

Nhữ Dương vương nhớ lại tư thái của Trinh Nương dáng người yêu mị giống như ma nữ...

Hán đưa tay đấm mạnh vào đầu, có phải hắn đã quên cái gì không?

- Vương gia?

Minh Yên là người mà Nhữ Dương vương tín nhiệm coi trọng nhất, mà hắn lại coi trọng Vân Nhi nha hoàn bên người vương phi.

- Là thái phi điện hạ để vương phi dưỡng bệnh.

Lặng lẽ đánh giá sắc mặt của Nhữ Dương vương, thấy Nhữ Dương vương có một phần tình ý với vương phi, Minh Yên tiếp tục nói:

- Vương phi bị mất máu cho nên thân mình mới suy yếu, điều dưỡng hai ngày sẽ không có việc gì.

Bình Nhất Chỉ cũng đã nói với Nhữ Dương vương, nữ tử luôn khôi phục nhanh hơn nam tử.

Chảy máu...Chảy máu...Nhữ Dương vương bắt lấy cánh tay của Minh Yên:

- Chảy máu?

- Vương phi điện hạ chảy máu nhiễm đỏ cả nguyên khăn, đệm chăn cũng bị nhiễm đỏ.

Vương phi nũng nịu mềm mại như vậy lại là lần đầu bị phá thân, làm sao chịu nổi vương gia rong ruổi?

Tất nhiên là bị Vương gia thô bạo thương tổn cho nên mới có thể đổ máu không ngừng.

Vương phi có thể khiến vương gia không thể khống chế được, tất nhiên là người có bản lĩnh.

Hắn theo vương gia nhiều năm như vậy, lại chưa bao giờ thấy vương gia mất kiềm chế với ai như thế.

- Vương gia?

Sắc mặt Nhữ Dương vương xám trắng, cánh tay vô lực rũ xuống:

- Ngươi đi ra ngoài đi, bản vương muốn ở một mình.

Minh Yên nói:

- Nô tài canh giữ bên ngoài, vương gia có gì phân phó hãy gọi nô tài một tiếng.

Hắn nhẹ chân nhẹ tay rời đi, tay Nhữ Dương vương che lại đôi mắt, hắn nghĩ tới đêm đó.

Khi đó chỉ là hoài nghi, khi rảnh rỗi nghĩ tới hắn cũng tự hỏi có phải hắn đã nghĩ sai rồi.

Có lẽ bởi vì Trinh Nương quá tốt đẹp cho nên hắn mới không có cảm giác.

"

Vương gia bị người đâm sai huyệt vị."

Lời này của Bình Nhất Chỉ chỉ nói với một mình Nhữ Dương vương, lúc ấy bên người hắn chỉ có một mình Trinh Nương.

Nếu Trinh Nương muốn khiến hắn hôn mê mà đâm sai huyệt đạo, dẫn tới chuyện máu tươi nhiễm đỏ nguyên khăn, ai còn có thể nói nàng không trinh?

Nhữ Dương vương không muốn tin chuyện Trinh Nương không còn trinh tiết.

Nhưng sự thật bày ra trước mặt, chẳng lẽ hắn vẫn chưa hiểu biết hết Trinh Nương?

Biểu hiện của Trinh Nương đều là giả dối? Hắn đã bị Uyển Như đùa giỡn một lần, lúc này lại bị Trinh Nương đùa giỡn tiếp?

Nhữ Dương vương bị tổn thương lòng tự tôn, đối với Trinh Nương có sự hoài nghi, cũng muốn tìm cớ chứng minh tất cả đều tại hắn suy nghĩ quá nhiều.

Trinh Nương là thuần thiện tốt đẹp, nhưng như vậy đâu đủ chứng minh nàng còn trinh tiết.

Nhữ Dương vương không thể nghĩ ra, rốt cuộc Trinh Nương có còn là xử nữ hay không? Chuyện này giống như một cái gai đâm chọc vào trong lòng.

Lúc này hắn cũng không còn sức lực để đứng dậy, càng không có sức lực đi chất vấn điều tra Trinh Nương.

Phải đợi đến lúc hắn dưỡng tốt thương thế, Nhữ Dương vương nhắm chặt mắt.

ở nơi Nhàn Nương từng ở, trong lòng hắn cảm thấy an tâm, năm đó hắn quyền thế không bằng hoàng tử Nam Chiếu.

Bộ dạng cũng không bằng hắn, nhưng Nhàn Nương lại lựa chọn hắn, sự hối hận khắc sâu ở trong lòng hắn.

Hắn vẫn luôn tưởng niệm Nhàn Nương, chỉ có Nhàn Nương mới không lừa hắn.

Trước kia hắn đã bỏ lỡ Nhàn Nương, hiện nay càng tưởng niệm nhớ nhung nàng.

Trước kia hắn chán ghét nơi Nhàn Nương trú ngụ, hiện nay lại chuyển thành thưởng thức.

Nhàn Nương mặc y phục đẹp đẽ quý giá, trước kia hắn hèn mọn xem nàng là người xa hoa lãng phí ái mộ hư vinh.

Nhưng lúc này lại cảm thấy chỉ có hoa phục mỹ lệ mới xứng với Nhàn Nương.

Trước kia bên người Nhàn Nương luôn ngồi đầy nữ quyến, khi đó Nhữ Dương vương chán ghét Nhàn Nương thích người nịnh bợ a dua.

Hiện nay Nhữ Dương vương biết vòng xã giao mệnh phụ có bao nhiêu quan trọng.

Trước kia hắn luôn ghét bỏ Nhàn Nương nịnh bợ quan viên đại thần kết giao với đám nương nương trong cung.

Nhưng nhìn thấy vương phủ ngày càng giảm bớt thu vào, hắn rốt cục cũng rõ ràng Nhàn Nương sống cũng không dễ dàng.

Từ khi Yên Nhiên gả vào vương phủ, thương nhân mậu dịch đều thông thuận, không hổ là nhi tức do Nhàn Nương dạy dỗ.

Làm việc giống như Nhàn Nương rất khôn khéo giỏi giang, lúc nhi tử Triệu Duệ Kỳ đến thỉnh an Nhữ Dương vương.

Hắn có thể nhìn ra nhi tử ẩn chứa bóng dáng của Nhàn Nương, con đường làm quan của Triệu Duệ Kỳ vô cùng sáng lạng.

Thanh niên trai tráng ngũ quan tuấn lãng, cùng thê tử là cầm sắt cùng minh.

Này nọ tất cả đều khiến hắn hâm mộ, hắn cũng từng giống như Triệu Duệ Kỳ, lúc trước vì sao không chịu quý trọng?

Nhữ Dương vương cùng Trinh Nương tách nhau dưỡng bệnh, cứ như vậy ngày ngày trôi qua.

Sau nửa tháng có một ngày, sáng sớm sương phủ đám cỏ trên mặt đất, Yên Nhiên cầm bảo kiếm trên tay nhìn Triệu Duệ Kỳ hừ nói:

- Biểu ca, xem kiếm.

Triệu Duệ Kỳ nghiêng người, hai thanh bảo kiếm đụng vào nhau phát ra thanh âm thanh thúy.

Kinh động chim chóc trên cây bay đi hết, rốt cuộc Triệu Duệ Kỳ vẫn là nam tử, dù Yên Nhiên có chiêu kiếm tinh diệu, thì nàng cũng chỉ biết có một bộ kiếm pháp.

Sau khi Triệu Duệ Kỳ tập võ, ngày ngày chưa từng buông bỏ, dù không bằng vồ tướng, nhưng kiếm pháp của hắn cũng không hề thua kém.

Cùng biểu muội so chiêu, hắn chỉ phòng thủ không tấn công nhiều, hoặc là hơi chật vật né tránh.

Lúc bọn họ bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Yên Nhiên là đắc ý kiêu ngạo, mà trong mắt hắn tràn đầy sủng nịch.

Hai người bọn họ múa kiếm lộ ra số vô chiêu thức giống nhau, nhưng vẫn có thể dung hợp cùng một chỗ.

Yên Nhiên thanh kiếm là mũi nhọn, còn Triệu Duệ Kỳ là bao dung, bao dung tất cả mũi nhọn vội vàng xao động của nàng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạnh Phúc Tái Sinh
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...