Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạnh Phúc Tái Sinh

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặc kệ Yên Nhiên có nguyện ý hay không, nàng đã đáp ứng sẽ đi Nhữ Dương vương phủ thăm đại di, liền sẽ không nói, không tính toán gì hết.

Nhưng ở Nhữ Dương vương phủ có người mà nàng không nguyện ý nhìn thấy nhất, chính là biểu ca Triệu Duệ Kỳ.

Nhữ Dương vương phủ rất rộng lớn, vì là vương phủ hiển hách nhất, ngoài cửa có hai con kim sư tử bằng đá chân đạp tú cầu trừng mắt trợn ngược lên, trên cao treo tấm biển viết『 Nhữ Dương vương phủ』hai bên sườn cửa lớn có tám gã thị vệ đứng uy phong lẫm liệt, người đi đường đi ngang qua Nhữ Dương vương phủ cũng sẽ bước nhẹ bước chân, kính sợ Nhữ Dương vương phủ quá mức phú quý.

Yên Nhiên không đủ tư cách bước qua cửa chính vào Nhữ Dương vương phủ, kiếp trước nàng là thế tử phi từng đi ra đi vô cửa chính, lúc đó nàng cảm thấy thật uy phong.

Nhưng làm thế tử phi của Nhữ Dương vương phủ không chỉ cho nàng tôn vinh cao quý, còn khiến cho nàng gánh vác muôn ngàn trách nhiệm.

- Yên Nhiên.

- Nương.

Yên Nhiên cười buông màn xe xuống hỏi:

- Chúng ta là từ bên hông cửa tây vào vương phủ?

Mạnh Nhu Nương gật gật đầu:

- Có lẽ vậy.

Trước kia các nàng đều tiến vào vương phủ bằng cửa bên hông phía đông, lúc ấy hai nhà ăn ý đều nghĩ sính Yên Nhiên làm thế tử phi.

Nhưng lần trước Yên Nhiên xác định cự tuyệt Nhàn Nương, tuy rằng Nhàn Nương nói thế tử phi chỉ có thể là Yên Nhiên, nhưng trong lòng của Nhu Nương cũng không muốn gả Yên Nhiên vào Nhữ Dương vương phủ.

Hai nhà là thân thích, đi cửa hông phía tây là tốt rồi.

Nhu Nương nhìn thần sắc của Yên Nhiên không có thất vọng, liền yên tâm rất nhiều, nàng phải suy nghĩ cẩn thận, trước kia Nhu Nương không tán thành cửa hôn sự này.

Không phải Triệu Duệ Kỳ đối với Yên Nhiên không tốt, mà là Yên Nhiên bị địa vị thế tử phi làm cho u mê, lúc này Yên Nhiên đã thanh tỉnh, sẽ không vì sự tôn vinh cao quý mà bước vào vòng xoáy trong Nhữ Dương vương phủ.

Xe ngựa của An Bình hầu phủ cứ giống như mọi khi tiến đến cửa hông phía đông vào Nhữ Dương vương phủ, Nhu Nương thở dài:

- Đại di của ngươi còn chưa có từ bỏ.

Nhu Nương khẽ vuốt gò má của nữ nhi, nhẹ nhàng nhắc nhỡ:

- Nếu nương không ở bên cạnh, nữu nữu chỉ cần nhớ rõ, không thể miễn cưỡng bản thân, nhìn thật kĩ suy nghĩ thật cẩn thận, thế tử phi là tôn quý, nhưng Nhữ Dương vương phủ rất loạn.

Kiếp trước Mạnh Nhu Nương cũng từng nói những lời này với nàng, nhưng nàng lại không để ở trong lòng, toàn tâm toàn ý tin những lời Trinh Nương nói, gả cho biểu ca so với gả cho người khác còn tốt hơn rất nhiều, chỉ có địa vị thế tử phi mới xứng với nàng.

Lúc đó Trinh Nương đã biết nàng sẽ làm kế phi, mới tìm một người dễ đối phó để làm thế tử phi, nếu là tiểu thư Văn gia, Yên Nhiên tin tưởng người chiến thắng cuối cùng vẫn là Mạnh Trinh Nương, dù sao Văn tiểu thư so với chính mình thì khó đối phó hơn, không giống nàng quá mức tin tưởng Trinh Nương.

Yên Nhiên theo Nhu Nương xuống xe ngựa, ngồi trên nhuyễn kiệu, màn sa mỏng màu xanh có thể nhìn thấy đình đài lầu các ở Nhữ Dương vương phủ đồ sộ tráng lệ, đôi mắt Yên Nhiên có chút ẩm ướt.

Từ lúc nàng cùng biểu ca rời khỏi Nhữ Dương vương phủ, nàng cũng không từng trở lại, Văn Thái Các, Lạc Lâm Trai, Bích Ba Hồ, Nguyệt Tuyền Hiên...

Sau khi Nhàn Nương mất, Nhữ Dương vương phủ cũng không có tu sửa lại, kế thất vương phi Trinh Nương thích đơn giản đạm bạc, đối với ăn mặc cũng không chú ý lắm, không so được với Nhàn Nương phú quý bức người.

Tuy rằng Trinh Nương rất am hiểu trang điểm, nhưng chỉ ăn mặc tinh xảo chứ không xa hoa.

Nhữ Dương vương phủ lúc này so với kiếp trước trong ký ức của Yên Nhiên không có gì khác, nhuyễn kiệu đãi khách bên trong được bố trí rất xa hoa, sa mỏng là cẩm Hồ Oản hàng thượng đẳng, đệm gối mềm nhuyễn, bên trong bỏ thêm lông tơ mềm mại.

Ngón tay của Yên Nhiên xẹt qua lư hương bên trong nhuyễn kiệu, ngửi mùi hương nhàn nhạt thơm ngát, tất cả những thứ này sẽ được thay đổi sau khi Trinh Nương để nhi tử Triệu Duệ Giác trở thành thế tử, nghe nói bên trong Nhữ Dương vương phủ tu sửa toàn bộ, càng xa hoa, càng tinh xảo, càng thêm tráng lệ phú quý.

Nhàn Nương thích nhất là màu đỏ, sau khi Trinh Nương vào phủ màu sắc này dần dần biến mất, Nhàn Nương thích nhất là Nguyệt Tuyền Hiên, Trinh Nương bất động thanh sắc xóa đi ấn kí cuối cùng của Nhàn Nương ở Nhữ Dương vương phủ.

Yên Nhiên nhẹ lau khóe mắt, là phu thê nàng vô dụng, khiến cho Trinh Nương hoàn toàn chiếm lấy Nhữ Dương vương phủ, khi đó ai còn nhớ rõ người đã từng là Nhữ Dương vương phi...Mạnh Nhàn Nương.

Có một số việc mặc dù nàng muốn quên, nhưng ấn tượng lại quá sâu sắc, làm thế nào cũng không thể quên được. Nhuyễn kiệu được hạ xuống:

- Thỉnh Lý tiểu thư xuống kiệu.

Yên Nhiên trấn định tâm tình, vén màn mỏng lên, giày thêu dẫm lên đá cuội trên mặt đường, Yên Nhiên đi tới sân của đương gia chủ mẫu Nhữ Dương vương phủ, ở trong Nhữ Dương vương phủ sân viện phú quý nhất chính là Vinh Minh Đường.

『Yên Nhiên, từ nay về sau ngươi sẽ ở trong Vinh Minh Đường, ta sẽ để lại cho ngươi mọi thứ.』

『Yên Nhiên, lúc ngươi chuyển vào nhớ được không gỡ Kính Hồ xuống.』

『Yên Nhiên, ngươi thích nhất là đá vũ hoa, ta sẽ để lại cho ngươi.』

『Yên Nhiên...』

Thực xin lỗi, thực xin lỗi, đại di, ta cùng biểu ca không có cơ hội ở đó, chỉ có Nhữ Dương phi mới đủ tư cách ở trong Vinh Minh Đường, lúc vừa thành thân, Trinh Nương nói là sẽ nhường lại, nhưng vương gia lại nói, sao có thế để phu thê của nhi tử vào ở Vinh Minh Đường còn gì là đạo lý.

Năm đó nàng nghe xong Trinh Nương khiêm nhượng còn tin là thật...Yên Nhiên ảo não cắn chặt môi, làm trò cười cho người khác còn không biết, Yên Nhiên, kiếp trước ngươi đã làm sai bao nhiêu rồi, là ngươi...Là ngươi dễ dàng tin người, nói gì nghe nấy làm hại biểu ca...Là ngươi có lỗi với biểu ca, có lỗi với đại di đã tín nhiệm ngươi.

- Biểu muội, biểu muội.

Triệu Duệ Kỳ đứng ở hành lang gấp khúc, nhìn thấy Yên Nhiên sau khi xuống kiệu vẫn không chịu bước đi, trong đôi mắt lóe lên tức giận, là ai chọc giận nàng? Đến gần nàng, Triệu Duệ Kỳ gọi:

- Yên Nhiên biểu muội.

Yên Nhiên hoàn hồn, trước mắt là một thiếu niên ôn nhuận như ngọc, mặc một bộ hoa phục, trên đầu mang kim quan, trên vai khoát áo choàng da hồ, quý khí bức người, nhưng thân người lại bạc nhược, lộ ra bộ dạng có chút bệnh tật, đôi mắt ôn nhuận vì nàng nở rộ hàm chứa ý cười, trong trẻo chỉ in lại bóng dáng của một mình nàng.

Biểu ca năm mười ba tuổi chưa mất đi mẫu thân, vì hắn được đại di sủng nịch nuông chiều, trong lòng luôn tự cho rằng, lúc này hắn là thế tử, tương lai tất nhiên sẽ kế thừa tước vị trở thành Nhữ Dương vương.

Ở trong mắt Yên Nhiên, lúc này thân thể biểu ca tuy rằng đơn bạc một chút, nhưng vẻ mặt sáng sủa, tràn đầy tự tin, mà tương lai hắn sẽ là cô đơn tĩnh mịch, ủ rũ, mất mát.

Yên Nhiên xua đi sương mù, hối hận, phẫn nộ trong ánh mắt, quỳ gối nói:

- Biểu ca.

- Hôm nay ngươi sao vậy? Sao lại hành lễ với ta?

Triệu Duệ Kỳ nhíu mày, nhìn ra Yên Nhiên không giống lúc xưa, hỏi:

- Có phải ai đã nói gì với ngươi?

Yên Nhiên không tự chủ mà cúi thấp đầu, nàng có thể đối mặt với bất kỳ kẻ nào, chỉ đối với biểu ca nàng sẽ áy náy, sẽ bất an, nhưng nàng vẫn nói:

- Người là thế tử, ta đương nhiên phải hành lễ với người.

- Yên Nhiên.

Triệu Duệ Kỳ nhíu mày càng chặt, nàng thay đổi, nàng xa lạ, làm hắn trở tay không kịp, nàng không phải là thẹn thùng, mà là nàng không muốn tới gần hắn.

Hắn được Nhàn Nương sủng nịch, không phải là không hiểu thế sự mà làm một công tử phú quý, là vì thân thể hắn văn nhược (suy yếu), Mạnh Nhàn Nương luyến tiếc không nỡ để hắn tập võ.

Triệu Duệ Kỳ cũng không muốn làm mẫu thân lo lắng, nên bỏ qua tâm tư muốn học võ, ngược lại chọn đọc sách, thi thư hắn đều hiểu cặn kẽ, hắn vốn là người sâu sắc.

Biến hóa của Yên Nhiên không thể gạt được hắn, hai ngày trước mẫu thân cầu thân bị Yên Nhiên khéo léo từ chối, hắn cho rằng nàng là đùa giỡn, là tiểu hài tử dễ dàng tức giận, hôm nay nàng...

- Ngươi quên lúc trước đã nói gì sao?

Yên Nhiên cắn môi, thấp giọng nói:

- Khi đó ta không hiểu chuyện, thế tử điện hạ hãy quên đi.

Vòng qua Triệu Duệ Kỳ đang còn sững sờ, nàng bước nhanh vào trong phòng, cũng không dám quay đầu liếc nhìn hắn một cái.

『Biểu ca, chàng sẽ sủng ta cả đời này sao?』

『Sẽ.』

『Biểu ca, ta cũng sẽ cùng chàng cả đời một đôi.』

『Tốt.』

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạnh Phúc Tái Sinh
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...