Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạnh Phúc Tái Sinh

Chương 143

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhữ Dương vương rời khỏi, Trinh Nương cười khổ, yên tĩnh trong phòng cũng sẽ được phú quý, nhưng nàng lại có cảm giác tâm không yên.

Hồi tưởng những lời mới vừa rồi đã nói, Trinh Nương không hiểu, rõ ràng Nhữ Dương vương có cảm động có thương tiếc nàng, vì sao cuối cùng lại thay đổi, khác với những gì nàng đã suy đoán.

Không thể lại dùng tâm tư trước kia để đối đãi với Nhữ Dương vương, giữa bọn nàng đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Nàng cũng từ thiếu nữ biến thành vương phi, nàng phải cẩn thận quan sát Nhữ Dương vương, trước kia có rất ít cơ hội, chỉ thông qua thư tín khó tránh khỏi sơ suất.

Nghe thấy bên ngoài có tiếng tiểu nha hoàn cười vui vẻ, Trinh nương hỏi:

-

Xảy ra chuyện gì?

Vân Nhi rời phòng ra bên ngoài xem chuyện gì, tiếng cười vui ngừng lại, Vân Nhi trở về quỳ gối nói:

-

Nô tỳ bày thiện cho người được không? Hôm nay có món canh hầm, món mà người thích nhất.

Trinh Nương hơi hơi nhíu mi, hỏi:

-

Rốt cuộc là chuyện gì? Còn phải để ta tự mình đi hỏi?

Thấy không thể gạt được Trinh Nương, Vân Nhi nhẹ giọng nói:

-

Là Thế tử điện hạ mua lễ vật tặng cho thế tử phi, bị tiểu nha hoàn canh cửa nhìn thấy, lúc này đã lan truyền toàn bộ vương phủ.

- Lễ vật? Là cho thế tử phi?

- Dạ.

Trinh Nương cong khóe môi:

-

Thanh xuân thật tốt đẹp, bọn họ cũng là tân hôn là thời điểm tình nồng ý mật, tặng lễ vật cũng không có gì lạ, ngươi đi căn dặn bọn nha hoàn trong sân không cho phép nói đến chuyện này nữa, Yên Nhiên da mặt mỏng, nói nữa sẽ khiến nàng tức giận. Thế tử có hảo ý, nếu chẳng may chọc giận Yên Nhiên, không phải sẽ uổng phí khổ tâm tư của thế tử sao, vương gia nói rất đúng, ta phải vì vương phủ hòa thuận mà suy nghĩ, ta ngóng trông bọn họ cùng nhau tốt đẹp cả đời.

-

Nô tỳ đi làm ngay.

Vân Nhi cũng chưa nói thế tử đưa lễ vật gì, nàng đoán chủ tử cũng không muốn nghe.

Vương gia thờ ơ lạnh nhạt, còn luôn hoài niệm tiên vương phi, còn chưa có nhìn ra chủ tử tốt đẹp đến cỡ nào.

Một ngày nào đó chủ tử tao nhã cố gắng thể hiện, nhất định vương gia sẽ nâng niu như châu như bảo mà sủng ái chủ tử.

Trinh Nương không có lòng dạ ăn cơm, miễn cưỡng dùng mấy miếng đồ ăn liền sai người mang xuống.

Nàng không có cách gì bình lặng, làm nữ hồng cũng không yên lòng, hồi tưởng tất cả ngày hôm nay, rốt cuộc vấn đề ở đâu?

Trinh Nương tâm sự trùng trùng điệp điệp nằm ở trên giường, nhìn vị trí trống trải bên cạnh.

Trong lòng Trinh Nương cũng có một phần bi thương, trượng phu Nhữ Dương vương trước sau như một không chịu ngủ ở đây.

Trong lòng hắn luôn luôn tưởng niệm vợ trước, chuyện này so với chuyện hắn đi tìm trắc phi thị tẩm còn khiến nàng khó chịu hơn.

Trắc phi là người sống, nàng có thể dễ dàng đấu bại, nhưng nàng sao có thể tranh đấu với người đã chết.

Nằm trên giường Trinh Nương mở to đôi mắt nhìn về phía trước, phảng phất như nhìn thấy Nhàn Nương.

Nàng ở trên cao trào phúng nhìn chính mình, trong vương phủ, trong kinh thành tràn đầy bóng dáng của Nhàn Nương.

Trinh Nương mỏi mệt nhắm mắt, nàng đã chết, đã chết...

Chớp mắt đã đến lễ gặp mặt, thái phi biết đồ hồi môn của Trinh Nương chỉ là đẹp ngoài mặt mà thôi, trang sức trân quý không nhiều lắm.

Thái phi sai người đem hai bộ trang sức kiểu mới từ trong cung truyền ra cho Trinh Nương.

Tay nghề khéo léo không thể chê, trâm châu nạm vàng khảm ngọc theo từng bước đi lay động là vật mà người tầm thường không thể có.

Chỉ là hình thức hơi trầm trọng, không phù hợp với khí chất như cốc u lan của Trinh Nương.

Thật ra Trinh Nương đã tự tuyển chọn một bộ trang sức trân châu tốt lắm, nhưng thái phi đưa trang sức cho nàng chuyện này Nhữ Dương vương cũng biết.

Trinh Nương không có cách gì nói cùng Nhữ Dương vương trang sức có khuyết điểm.

Chỉ có thể theo ý tứ của thái phi đeo trang sức tinh mỹ quý trọng lên người.

Phải như thế mới có thể, thể hiện rõ ràng nàng cùng thái phi là bà bà nhi tức rất hòa thuận.

Nếu Trinh Nương dám nói một câu thái phi không tốt, Nhữ Dương vương sẽ cho rằng nàng không biết phân biệt.

Vì phối hợp theo trang sức, Trinh Nương phải thay đổi cả thân y phục, nàng đã sớm chuẩn bị y phục thanh nhã lại không thể dùng.

Một thân y phục hồng sắc theo thông tục hoàn toàn che dấu khí chất đặc thù của Trinh Nương.

Mặc bộ y phục này trang trọng đoan trang có thừa, nhưng linh khí lại không đủ, càng không có gì làm cho gương mặt sáng ngời gió xuân.

Trinh Nương nhìn vào gương, nàng thật sự muốn vứt bỏ bộ y phục này, vứt bỏ mẫu đơn.

Mặc kệ nàng thừa nhận hay không thừa nhận, thì hồng sắc mẫu đơn chỉ thích hợp với một người duy nhất chính là Nhàn Nương.

Nàng mặc vào có khác gì những vương phi tầm thường? Nàng không thích hợp hồng sắc.

-

Vương gia đến.

Lúc Nhữ Dương vương nhìn thấy Trinh Nương, cũng không cảm thấy kinh diễm, cũng không cảm thấy thất vọng.

-

Đi thôi, đừng để mẫu thân đợi lâu.

Trinh Nương nhắm mắt đi theo Nhữ Dương vương, búi tóc song phi cài trâm thoa quý trọng từng bước rung động ép cổ nàng đau đớn, trên cổ lại mang vòng ngọc thạch hạng quyển.

Trinh Nương rất phẫn nộ, nàng không ngờ lại như vậy, đều là thái phi an bài:

-

Vương gia.

- Ừ?

Trinh Nương định nói ra khỏi miệng, lại im lặng, ngại ngùng e lệ cười nói:

-

Thiếp có chút lo lắng, sợ làm sai cấp bậc lễ nghĩa.

-

Không có người chuyên môn dạy bảo nàng sao? Dựa theo những gì đã học mà làm theo là được.

Nếu Trinh Nương ăn mặc như ngày thường, có lẽ Nhữ Dương vương sẽ hiểu ý mà cảm thấy thương hại.

Nhưng hôm nay hắn sẽ không, huống hồ có vài chuyện, Nhữ Dương vương nghi hoặc quá nặng.

Hắn không muốn bị nữ nhân đùa giỡn nữa, hắn phải khống chế được chính mình.

Trinh Nương cũng biết Nhữ Dương vương đích thân đến đây đi cùng nàng, đã muốn cho nàng thể diện, hiện tại không thể yêu cầu nhiều.

Trước khi vào cửa Trinh Nương khẽ nói:

-

Đa tạ vương gia.

Mặc dù cả thân y phục quý trọng, thì vẻ mặt Trinh Nương vẫn trước sau như một mang theo tươi cười.

Nhữ Dương vương nghiêng đầu nhìn nàng một cái rồi dời đi ánh mắt, không thể phủ định Trinh Nương có thể khiến hắn động tâm.

Cho dù chưa biết rõ nàng là thật lòng hay giả ý, thì vẫn sẽ làm cho hắn động tâm mà thôi.

-

Mẫu thân, dùng trà.

Trinh Nương tươi cười hàm chứa kính cẩn, đem chén trà nâng qua đỉnh đầu, đưa đến trước mặt thái phi.

Thái phi nhận chén trà, uống một ngụm, đem bao lì xì đưa vào tay Trinh Nương, từ ái cười nói:

-

Nhi tức ngoan, là mẫu thân thương ngươi, một khi vương gia ủy khuất ngươi, ngươi phải nói cho ta biết, ta sẽ giáo huấn hắn.

-

Vương gia đối xử với nhi tức tốt lắm.

Trinh Nương xấu hổ cúi đầu, thái phi tươi cười càng từ ái:

-

Thẹn thùng, ngươi nha, thật là làm cho người ta đau lòng, ngươi lại không giống đại tỷ ngươi, mà như là...

-

Mẫu thân.

Nhữ Dương vương mở miệng nhắc nhở, thái phi cười nói:

-

Chuyện qua rồi không nhắc lại nữa, ngươi hãy làm tốt điều mà đại tỷ ngươi ủy thác, chiếu cố vương gia thật tốt.

-

Dạ

.

Yên Nhiên nhìn thần sắc Trinh Nương không hề biến hóa, giống như là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Nhìn nàng bình thản nhận trắc phi, phu nhân dâng trà, đối với mỗi một người đều là hòa nhã, lại có mấy phần xa lạ.

Tay Yên Nhiên bị cầm lấy, bên tai là tiếng của biểu ca:

-

Ta vĩnh viễn sẽ không để nàng giống như nàng ta.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 143
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...