Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HÀNH VI BẤT LƯƠNG

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Rốt cuộc cậu muốn cái gì?"

Mắt Phương Niệm đỏ lên, cậu ấy hỏi: "Sao cậu lại trốn tránh em?"

Kể từ lần bị kẹp giữa hai anh em nhà này, tôi vẫn luôn tránh mặt Phương Niệm. Chẳng vì lý do gì cả, chỉ là Phương Niệm quá dính người. Tôi cũng chẳng yêu thương gì cậu ấy thật lòng, không cần thiết phải cho cậu ấy hy vọng. Với lại, tôi cũng sợ tên biến thái Phương Hành kia thực sự làm tôi tuyệt t.ử tuyệt tôn.

"Cậu cũng thấy tôi đang trốn rồi, còn không hiểu tại sao à?" Tôi đóng vai một thằng tồi một cách thản nhiên: "Phương Niệm, ai cũng có thể thích tôi, riêng cậu thì không. Tôi bắt nạt cậu như thế, nếu cậu còn thích tôi thì đúng là đồ rẻ mạt."

Phương Niệm siết c.h.ặ.t cổ tay tôi, giọng nói cố chấp: "Tôi thích làm đồ rẻ mạt đấy, không được sao?"

Tôi định mở miệng mắng thì thấy phía cuối phố, dăm ba tên du côn cầm gậy sắt đang hùng hổ tiến về phía này. Trông rất quen, là đám theo chân Lưu Thiệp. Tám chín phần mười là đến để chặn đường tôi.

Tôi c.h.ử.i thề một tiếng, kéo Phương Niệm bỏ chạy.

Xuyên qua mấy con hẻm, mắt thấy sắp cắt đuôi được bọn chúng thì Phương Niệm đột ngột dừng lại, cúi người thở dốc: "A Trạch... tôi... tôi chạy không nổi nữa."

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì lưng đã bị nện cho một gậy.

Bị vây khốn rồi. Không chạy thoát được nữa.

Tôi nhanh ch.óng kéo Phương Niệm xuống dưới thân mình, ôm c.h.ặ.t lấy cậu ấy. Sau khi hứng trọn ba gậy, m.á.u từ trên đầu tôi nhỏ xuống khóe môi Phương Niệm. Cậu ấy nhìn tôi đăm đăm, rồi thè lưỡi l.i.ế.m lấy giọt m.á.u ấy. Đột nhiên, cậu ấy giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u tôi, rướn người lên hôn.

Cảm nhận được vị m.á.u tanh nồng trong miệng cậu ấy, tôi bực mình muốn c.h.ử.i thề. Giờ này rồi mà còn tâm trí để hôn? Ngoài chuyện hôn hít ra thì cái não cậu ấy không nghĩ được chuyện gì chính sự à?

Trước khi chìm vào hôn mê, trong đầu tôi chỉ toàn là lời c.h.ử.i rủa.

11.

Lúc tỉnh dậy, tay chân tôi đều bị trói c.h.ặ.t, mắt cũng bị bịt kín. Trên môi là một cảm giác mềm mại ướt át. Áo bị kéo lên, một bàn tay đang xoa nắn bụng dưới của tôi rồi trượt dần xuống dưới.

Tôi quay mặt đi, nhíu mày hỏi: "Ai đó? Lưu Thiệp đâu? Bảo nó ra đây."

Không có tiếng trả lời.

Quần đã bị kéo xuống quá nửa, thùy tai bị ai đó nắn bóp rồi c.ắ.n nhẹ một cái. Nụ hôn ẩm ướt trượt từ bên cổ xuống xương quai xanh.

Tôi nghiến răng, lạnh giọng: "Cút ra."

Hơi thở ấm nóng phả bên tai, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "A Trạch, là tôi đây."

Phương Niệm mang theo tiếng nấc nghẹn ngào: "Bọn Lưu Thiệp cho tôi uống t.h.u.ố.c, bắt tôi phải cùng cậu... quan hệ."

Giọng cậu ấy rất mềm yếu, nhưng bàn tay thì không hề dừng lại. Tôi hít một hơi sâu: "Phương Niệm, cởi trói cho tôi, tôi đưa cậu chạy."

"Không được, bọn họ đang đứng ngoài kia nhìn." Phương Niệm hôn tôi loạn xạ, cọ xát vào đùi tôi: "A Trạch, tôi nóng quá, cậu giúp tôi đi, có được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hanh-vi-bat-luong/chuong-7.html.]

Đầu tôi đau như b.úa bổ, lúc Phương Niệm nắm lấy cổ chân tôi, tôi lại một lần nữa mất đi ý thức. Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã ở trong bệnh viện. Qua khe cửa, tôi nghe thấy có tiếng người đang nói chuyện. Giọng nói quen thuộc vô cùng, một là Phương Niệm, một là Lưu Thiệp.

"Tỉnh chưa?" Giọng của Phương Niệm nghe thật lạ lẫm, lạnh lùng và bình thản.

Lưu Thiệp đáp: "Chưa."

Phương Niệm nói: "Mày ra tay nặng quá rồi."

"Mới có ba gậy thôi mà. Hôm trước anh trai mày nện tao tận năm gậy, tao có sao đâu?" Lưu Thiệp hỏi bằng giọng cợt nhả: "Bác sĩ nói sao?"

"Chấn động não nhẹ."

Lưu Thiệp cười: "Mày cũng kinh thật đấy, người ta ngất xỉu rồi mà mày vẫn còn tâm trí mân mê đôi chân của nó. Không sợ nó c.h.ế.t trên giường mày à?"

Phương Niệm không đáp, chỉ bảo: "Diêm Trạch còn nợ mày một ngàn năm trăm tệ, nhớ đòi cậu ta. Nhắc cậu ta một câu, không có tiền thì có thể đến tìm tao."

"Mày vẫn chưa chơi chán à?" Lưu Thiệp cười khẩy: "Đôi khi tao thấy thằng Diêm Trạch cũng đáng thương thật, bị mày xoay như chong ch.óng mà cứ ngỡ mày là con thỏ trắng."

Phương Niệm nói: "Cậu ta đáng đời."

Giọng nói rất khẽ, nhưng lại khiến người ta rùng mình ớn lạnh. Tôi vịn tường bước xuống giường, cảm giác nhớp nháp giữa hai chân khiến tôi buồn nôn. Đẩy cửa phòng bệnh ra, cả Phương Niệm và Lưu Thiệp đồng loạt quay đầu lại.

Tôi nhìn chằm chằm Phương Niệm, hỏi: "Phương thiếu gia, tôi rốt cuộc là 'đáng đời' ở chỗ nào?"

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Mặt Phương Niệm lập tức cắt không còn giọt m.á.u, cậu ta nhìn tôi mà không thốt nên lời. Thật nực cười.

Tôi quay người bỏ đi, Phương Niệm vội vàng túm lấy cổ tay tôi: "Bác sĩ nói rồi, cậu cần phải ở lại theo dõi một ngày."

Tôi hất tay cậu ta ra, vung tay tát cho cậu ta một bạt tai cháy má: "Cút."

12.

Hà Lợi c.h.ế.t rồi. Cắt cổ tay.

Khi tôi về đến nhà, bà ấy đã tắt thở từ lâu. Để lại cho tôi chỉ có một mẩu giấy nhỏ: [Mẹ đã gặp chồng của người đàn bà đó rồi. Mẹ không quen, cũng chưa từng ngủ với ông ta, ông ta cũng chẳng hề mang bệnh. Đừng đưa tiền cho bọn họ nữa.]

[Thầy giáo gọi điện về nói dạo này con tiến bộ lắm. Cứ đà này, con sẽ có hy vọng đỗ Đại học. Tiểu Trạch, mẹ nhớ ngày xưa con học giỏi lắm. Đều tại mẹ nên con mới thành ra thế này. Kéo theo mẹ, con không chạy xa được đâu.]

[Trong ngăn kéo tủ đầu giường có một chiếc thẻ, trong đó có tám ngàn tệ, mật khẩu là ngày sinh của con.]

[Thiêu mẹ đi, tro cốt rải xuống biển, cho sạch sẽ.]

[Không cần đau lòng, sớm muộn gì mẹ cũng c.h.ế.t thôi.]

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HÀNH VI BẤT LƯƠNG
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...