Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 118

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tiểu Đản, hôm nay em không phải bề bộn công việc sao?" Hai người lẳng lặng dựa vào nhau hồi lâu, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Buổi sáng là Thương Mặc đưa cô đi làm, buổi trưa lại là Thương Mặc tự mình tới đón cô tan làm, loại cảm giác này thực sự rất tốt đẹp, rất ấm áp.

"Ừ, ngày hôm nay không vội vàng." Thương Mặc từ từ nhắm hai mắt, tay ôm lấy hông của Triệu Mạt Thương, bỗng nhiên có chút một chút ủ rũ.

Một khi Triệu Mạt Thương ở bên người nàng, nàng liền không cách nào đi suy nghĩ những âm mưu quỷ kế ngươi lừa ta gạt, cũng lười suy nghĩ tới chém chém giết giết, thầm nghĩ muốn ôm Triệu Mạt Thương, cả đời đều dựa vào nhau như vậy không xa rời nhau.

Tay nhẹ vỗ về thiên hạ đang dựa vào bả vai mình, Triệu Mạt Thương mẫn cảm mà nhận thấy được ủ rũ trong lời nói của Thương Mặc, không cần phải nhiều lời nữa.

Trong lúc nhất thời, trong xe một mảnh yên tĩnh, mà Thương Mặc cũng dựa vào bả vai Triệu Mạt Thương, dần dần ngủ thiếp đi.

Nghe tiếng hít thở đều đều bên tai, trong lòng Triệu Mạt Thương cũng là một hồi an bình.

Cảm giác như vậy, đã bao lâu rồi cô không có?

Ngày hôm nay Thương Mặc đối với cô nở nụ cười, nụ cười thuần túy như vậy, mà không phải là vì không muốn cô lo lắng mà miễn cưỡng kéo ra nụ cười.

Xe dừng ở bãi đỗ xe của biệt thự, xin chỉ thị mà nhìn Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương giơ tay lên đem ngón trỏ phóng tới bên miệng làm tư thế chớ lên tiếng, lại liếc mắt nhìn xem Thương Mặc vẫn còn đang ngủ say, ánh mắt ra hiệu tài xế cứ xuống xe trước.

Tài xế gật đầu, cẩn thận từng li từng tí từ trên xe xuống phía dưới, lại không rời đi, mà lên một chiếc xe khác cách xe của Thương Mặc rất gần, ngay cả những người ngầm bảo hộ Thương Mặc và Triệu Mạt Thương đợi ở trong xe, chờ Thương Mặc tỉnh lại.

Đoạn này thời gian trước tới nay Thương Mặc khổ cực tất cả mọi người đều thấy ở trong mắt, vốn người Thiếu chủ này trong lòng kính yêu, lại thấy Thiếu chủ khi mất cha dưới sự đả kích còn cứng muốn gượng chống đỡ toàn bộ Thanh Long bang, nơi nào còn có người sẽ phản đối, đều bội phục vị Thiếu chủ này.

Mà chuyện của nàng và Triệu Mạt Thương, bọn họ cũng biết đến, cho dù ngay từ đầu trong lòng đều cho rằng hai nữ nhân cùng một chỗ là lạ, nhưng lâu ngày, nhìn thấy bộ dạng ân ái của Triệu Mạt Thương và Thương Mặc, còn có ai có thể nói ra dù cho một câu không tốt.

Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung là biết rõ Thương Mặc đi ra ngoài đón Triệu Mạt Thương về, nhưng ở trong đại sảnh của biệt thự đợi đã lâu vẫn không thấy hai người trở về, không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, lại nghe thủ hạ bẩm báo có một chiếc xe vào bãi đỗ xe liền chưa có trở ra, nhất thời liền có chút hoảng sợ.

Lần trước Biệt thự lớn bị tập kích, bắt đầu từ bãi đỗ xe đầu tiên, xe đậu ở chỗ đó bị đạn nổ hơn phân nửa.

Vội vàng kêu người, hai người cầm súng mang theo mười mấy người cẩn thận từng li từng tí mà đi qua, đã thấy sáu bảy chiếc xe bảo hộ Thương Mặc và Triệu Mạt Thương vòng xung quanh chiếc xe của Thương Mặc, không khỏi cảm thấy có một tia kỳ quái.

Mới đi không bao xa, Liên Ám bỗng nhiên từ trong một chiếc xe đi ra, hướng về phía Lệnh Hồ Huyên lắc đầu.

Lệnh Hồ Huyên trong lòng cảm thấy kỳ quái, đi tới trước mặt Liên Ám, "Liên Ám Thúc...."

"Thiếu chủ ở trong xe, ngủ." Liên Ám ngắn gọn nói, "Để cho nàng ngủ thêm một lát nữa."

Ngẩn người, tiếp theo hiểu được, Lệnh Hồ Huyên nhìn xem những chiếc xe kia, trong lòng đau xót, cắn môi dưới nhẹ nhàng gật đầu.

Thương Mặc mỏi mệt tất cả mọi người đều biết rõ, tất cả mọi người cũng đều đang ủng hộ Thương Mặc.

Bang chủ trên trời có linh thiêng biết, nhất định sẽ vui vẻ.

Nghĩ đến Thương Thần Nho, cảm xúc của Lệnh Hồ Huyên liền sa sút xuống, thở dài, nói với Liên Ám, "Cháu và Linh Lung vào trong đại sảnh trước, Thiếu chủ làm phiền mọi người và Liên Ám Thúc."

"Yên tâm đi, đi thôi." Liên Ám làm như có thể nhìn thấu tâm tình của Lệnh Hồ Huyên bình thường mà nhàn nhạt đáp lời, vỗ vỗ bả vai Lệnh Hồ Huyên, "Đừng suy nghĩ nhiều."

"Dạ." Gật đầu, Lệnh Hồ Huyên nhìn xem Linh Lung một bên cúi thấp đầu không nói lời nào, nhẹ tay khẽ kéo tay cô, "Linh Lung, chúng ta về trước đi."

Linh Lung vẫn không có thói quen ở trước mặt mọi người cùng nàng thân mật như vậy, chân mày của Linh Lung nhẹ nhàng nhíu lại, muốn rút tay về, nhưng khi ánh mắt liếc nghiêng qua nhìn đến thần sắc của Lệnh Hồ Huyên liền ngừng lại.

Đúng rồi, hơn một tháng tới nay, không chỉ Thiếu chủ ở gắng gượng chống đỡ, Lệnh Hồ Huyên và Uông Minh cũng là như vậy.

Chỉ có cô là vô dụng nhất, mỗi ngày đều ở trong biệt thự, nhìn xem bọn họ bận rộn, nhưng cái gì cũng không thể giúp.

Cùng Lệnh Hồ Huyên cùng nhau trở lại trong biệt thự, tay bị buông ra, Linh Lung đầu đều là ý nghĩ mình rất vô dụng, ngay cả Lệnh Hồ Huyên đưa mắt nhìn cô hồi lâu cũng không biết.

"Đang suy nghĩ gì?" Lệnh Hồ Huyên thấy sắc mặt cô càng ngày càng kém, không khỏi có chút bận tâm hỏi.

Linh Lung ngẩng đầu nhìn nàng một lát, mũi đau xót, bỗng nhiên muốn ôm chặt nàng khóc, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống, "Không có việc gì, tôi về phòng trước, bao giờ Thiếu chủ tỉnh lại thì gọi tôi."

Chỉ là mới đi một bước, tay liền bị Lệnh Hồ Huyên bắt lại.

"Tiểu Linh Lung, nói cho tôi biết, em làm sao vậy?" Dựa vào sự mẫn cảm của bản thân, Lệnh Hồ Huyên lập tức đã nhận ra không đúng, quan tâm nhìn xem vẻ mặt Linh Lung, "Có phải không thoải mái hay không?"

"Không có gì." Lắc đầu, Linh Lung giùng giằng muốn rút tay ra, vẫn như cũ bị Lệnh Hồ Huyên nắm thật chặt, "Lệnh Hồ Huyên....."

"Tại sao lại gọi tôi như vậy?" Lệnh Hồ Huyên nhíu mày, có chút bất mãn, nghĩ nghĩ, dứt khoát lôi kéo Linh Lung trở về trong phòng, lúc này mới đem tay của cô buông ra, hai tay quấn lên trên cổ cô, "Tiểu Linh Lung, nói cho tôi biết, em làm sao vậy?"

Linh Lung ngưng mắt nhìn đôi mắt nàng ấy không che giấu chút nào thần tình, hơi động lòng, suy nghĩ cúi đầu giọng nói mang theo khổ sở, "Chỉ là đột nhiên cảm giác thấy mình thật vô dụng."

"Làm sao lại nghĩ như thế nhỉ?" Lệnh Hồ Huyên thấy cô như vậy, không nỡ vạn phần đem cô kéo đến trong lòng ngực mình, "Em mới không vô dụng."

"Tôi không thể giúp mọi người được cái gì cả." Đầu Linh Lung tựa vào trong lòng Lệnh Hồ Huyên, tay một cách tự nhiên ôm lấy eo Lệnh Hồ Huyên, giọng nói buồn buồn, "Mấy người các ngươi mỗi ngày đều bận rộn không có thời gian nghỉ ngơi, nhưng tôi cái gì đều không thể giúp, chỉ có thể ngồi một bên nhìn các ngươi bận rộn."

"Đứa ngốc...." Thở dài mắng một tiếng, tay Lệnh Hồ Huyên nhẹ vỗ về lưng Linh Lung, "Em đã quên em am hiểu nhất là cái gì rồi sao? Trước kia em là cận vệ của Thiếu chủ, đương nhiên không hiểu được xử lý những thứ này."

Cảm giác trên lưng nhẹ vỗ về làm cho cảm xúc vốn xuống thấp của Linh Lung dần dần trở lại, Linh Lung vẫn như cũ, chấp nhất với ý nghĩ của chính mình, "Nhưng Thiếu chủ hiện tại không cần tôi bảo vệ nữa."

"Vậy tôi thì sao?" Lệnh Hồ Huyên ở bên tai cô thở khẽ nhiệt khí, âm thanh êm dịu, mang theo một chút ý tứ làm nũng, "Tôi muốn em bảo hộ tôi."

"Chị cũng không cần tôi bảo vệ a." Nghĩ đến đây, Linh Lung không khỏi chu miệng lên, "Kỹ thuật bắn súng của chị rõ ràng so với tôi tốt hơn."

Thiếu chủ còn lừa cô, Lệnh Hồ Huyên rất nhu nhược rất cần người bảo hộ.

"Nhưng tôi đánh cận chiến rất kém cỏi a." Lệnh Hồ Huyên thở dài nói, "Còn có. . . Linh Lung, em thực sự rất quan trọng. . ."

"Chị đang an ủi tôi sao?" Bởi vì nghe lời nói của Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung lại an lòng chút ít, ngoài miệng vẫn nói như vậy.

"Em cảm thấy, Triệu Mạt Thương đối với Thiếu chủ mà nói có quan trọng không?" Lệnh Hồ Huyên bỗng nhiên buông cô ra, nhãn thần thẳng tắp nhìn cô.

"Đương nhiên quan trọng." Linh Lung không chút do dự nói, "Thiếu chủ hiện tại cần nhất chính là Triệu Mạt Thương, chị không phải cũng biết Triệu Mạt Thương trụ cột tinh thần của Thiếu chủ sao?"

Trước đây cô vẫn cho rằng Triệu Mạt Thương sẽ làm Thiếu chủ thương tâm, mà nay xem ra, may mắn có Triệu Mạt Thương ở đây.

Bằng không, bộ dạng Thiếu chủ sẽ là cái gì đây?

"Đúng vậy. . . Trụ cột tinh thần. . ." Lệnh Hồ Huyên làm như thở dài vừa tựa như là cảm khái nói, sao đó lại tiếp tục đem Linh Lung kéo đến trong lòng ngực mình, "Tiểu Linh Lung, em đối với tôi mà nói..... Tựa như Triệu Mạt Thương đối với Thiếu chủ mà nói cũng rất quan trọng."

Bởi vì Lệnh Hồ Huyên nói như vậy ngữ khí như vậy làm cho tim cô đập nhanh không thôi, Linh Lung tựa ở trong lòng Lệnh Hồ Huyên một hồi lâu sau cũng không nói câu nào.

Cửa bỗng nhiên bị gõ, Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng buông Linh Lung ra, đi tới mở cửa.

"Đường chủ, Thiếu chủ tỉnh, đang đi trở về." Ngoài cửa, một tên thủ hạ rất là cung kính nói.

"Được, tôi đã biết." Lệnh Hồ Huyên nhàn nhạt gật đầu, để cho thủ hạ xuống phía dưới, lúc này mới xoay người nói với Linh Lung, "Thiếu chủ tỉnh rồi, chúng ta đi xuống đi."

"Ừ." Linh Lung gật đầu, nhìn xem thân ảnh Lệnh Hồ Huyên, đi tới.

Đợi sau khi cô đến gần sau đó duỗi nắm tay tay nàng muốn đi, lại phát hiện người phía sau không hề động một chút nào, Lệnh Hồ Huyên không khỏi hơi nghi hoặc một chút mà quay đầu nhìn lại, đã thấy Linh Lung đang kinh ngạc nhìn xem chính mình.

"Làm sao vậy?" Cho là cô vẫn còn đang vì ý tưởng vừa rồi quấn quýt, Lệnh Hồ Huyên bất đắc dĩ cười cười, đang định an ủi cô, Linh Lung lại lên tiếng, "*Ấp úng*, Lệnh Hồ Huyên...."

"Hử?"

"Lần trước, cái kia không phải là nói mớ." Linh Lung đỏ mặt, nói xong câu này, tay từ trong tay Lệnh Hồ Huyên rút ra, vội vã đi ra ngoài.

Lệnh Hồ Huyên ngây ngốc đứng tại chỗ, một lúc lâu cũng không hề nhúc nhích.

Lần trước, cái kia không phải là nói mớ.

Lần trước cái kia. . . Chẳng lẽ là chỉ. . .

Đúng rồi, em yêu chị, em đang ngủ.

Lời nói thường nhớ lại dùng để tự an ủi mình một lần nữa ở vang lên bên tai, khóe môi Lệnh Hồ Huyên bỗng dưng cong lên, cười tươi như hoa.

Lúc từ trên lầu đi xuống, Thương Mặc và Triệu Mạt Thương đã ngồi bên bàn cơm rồi, Linh Lung cũng như thế, chỉ là ánh mắt né tránh không dám nhìn nàng.

Sau một hồi ngủ trong xe Thương Mặc tỉnh lại, lúc này vẫn có vẻ hơi mơ hồ, nhìn Lệnh Hồ Huyên, lại nhìn Linh Lung, lại tiếp tục nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương ở bên cạnh.

Triệu Mạt Thương sủng nịch mà sờ sờ mặt nàng gò má, gắp đồ ăn đến trong bát nàng, "Ăn cơm đi."

"Ừ." Ngoan ngoãn đáp một tiếng, Thương Mặc vùi đầu ăn cơm, con mắt nhìn qua bỗng nhiên liếc đến bộ dạng Lệnh Hồ Huyên vẫn nhìn lén Linh Lung, đầu óc rốt cục triệt để thanh tỉnh.

Ánh mắt chuyển qua Linh Lung nơi đó, gặp Linh Lung một mực đỏ mặt ăn cơm, Thương Mặc hơi suy nghĩ, lập tức hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không phá vỡ, phối hợp vùi đầu vào ăn cơm.

Linh Lung cố chấp cứng rắn đầu gỗ, cũng chỉ có nữ nhân dịu dàng đáng yêu như Lệnh Hồ Huyên mới có thể đả động đến được.

Triệu Mạt Thương cũng đã nhận ra không khí quái dị, cũng không có vạch trần, chỉ là là ánh mắt một mực đặt ở trên người Thương Mặc, trong lòng một hồi nhu tình.

Mặc dù đã cùng nhau rất lâu rồi, nhưng cô cho tới bây giờ đều là ở trong lòng Thương Mặc tỉnh lại, ngày hôm nay vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ Thương Mặc mới vừa tỉnh ngủ.

Ngốc ngốc ngơ ngác, mơ mơ màng màng, dáng vẻ ngồi ở ghế sau của xe xoa mắt, thật là làm cho cô nhịn không được liền muốn đem Thương Mặc kéo đến trong lòng thương yêu.

Kéo đến trong lòng thương yêu?

Vì mình cái ý tưởng đột nhiên tới này kinh ngạc một hồi, hơn nữa ngày, nhìn thấy động tác Thương Mặc đem một hạt gạo bên khóe miệng liếm vào trong miệng, mặt Triệu Mạt Thương nhất thời đỏ bừng.

Nàng vừa mới. . . Liền trong nháy mắt đó. . . Bỗng nhiên có ý tưởng tuyệt không thuần khiết.

**********

*tung bông tung tóe* cuối cùng Linh Lung cũng đã tỉnh tò với Huyên tỷ rồi, còn tương lai Thương Mặc có bị áp không thì chưa biết được =))

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59: H
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131: H
Chương 132
Chương 132: (H)
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168: (Hoàn)
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...