Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Mạt Thương vẫn tiếp tục đi về phía trước, không có quay đầu lại, cũng không có nghe được tiếng bước chân ở phía sau lưng, nhưng lại biết được Thương Mặc đang đi tới.

Di động lại bắt đầu reo, màn hình hiển thị tên người gọi là cấp trên trực tiếp của cô, trưởng phòng kiểm sát Vạn Quyền.

Thở dài, Triệu Mạt Thương tiếp điện thoại, "Alo, Trưởng Phòng?"

"Mạt Thương, vụ án của Hồ Tưởng ngày mai cô chuyển qua cho Chương Vận, tôi ở nơi này có một vụ án khác, cô sẽ theo vụ này." Thanh âm từ đầu điện thoại bên kia là tiếng của người đàn ông, nói với chất giọng bình thản như không có chuyện gì xảy ra,Triệu Mạt Thương đối với mệnh lệnh trong lòng hiểu rõ ràng chuyện gì đang xảy ra "Trưởng phòng,vụ án này tôi phụ trách, tôi sẽ theo đến cùng, chẳng lẽ có chuyện gì làm tôi không thể theo đến cùng sao? Tôi cần lảng tránh chuyện gì sao?"

Vạn Quyền không kiên nhẫn nói "Chuyện gì không có nguyên nhân của nó. Ngày mai đem vụ án đó đưa cho Chương Vận, cứ vậy đi."

Triệu Mạt Thương nhăn lại mi, đang muốn mở miệng phản bác, Vạn Quyền đã cúp điện thoại.

Kinh ngạc nhìn điện thoại hồi lâu, Triệu Mạt Thương đứng lại, lấy điện thoại di động để vào trong túi quần, ôm ngực nhìn chung quanh cảnh vật bốn phía, ánh mắt có chút nghi hoặc nhìn trên người Thương Mặc "Em học pháp luật, vì cái gì?"

Thương Mặc chính là ở phía sau Triệu Mạt Thương đi tới, thấy cô đang tiếp điện thoại, liền dừng lại cước bộ, mặc dù có chút nghi hoặc, vẫn là tiếp tục đi tới, ngay tại lúc đang đứng tại chỗ nhìn Triệu Mạt Thương thì Triệu Mạt Thương cư nhiên mở miệng, nói với nàng một câu không đầu không đuôi.

Ngực bởi vì câu hỏi này làm như bị cái gì hung hăng đánh vào một cái thật mạnh, Thương Mặc lông mi run lẩy bẩy, dừng lại cước bộ "A..."

Bởi vì, có một người nói với nàng rằng người đó muốn học luật, cho nên, nàng yêu người kia, cho nên mới cùng học pháp luật.

Triệu Mạt Thương không nghe được câu trả lời, cũng không có hỏi tiếp, chính là cúi đầu nhìn ánh đèn đường phản chiếu lại cái bóng của chính mình, tựa hồ đang hỏi chính mình "Vậy còn em? Vì cái gì em học pháp luật?"

Thương Mặc nhẹ nhàng nhíu lại mi, nhìn học tỷ của mình, một mình nói chuyện với cái bóng ánh đèn đường chiếu mà có chút giật mình.

"Học pháp luật, sau đó vào làm tại viện kiểm sát, không nên vì người bị hại bị xâm phạm đòi lại công bằng hay sao?" Triệu Mạt Thương thì thào nói xong, "Vậy thì vì cái gì, chuyện như vậy, lại một lần nữa lại xảy ra?"

Quả nhiên....

Thương Mặc lắc đầu, thân mình dựa vào một cái cây bên đường, nhìn người kia vì sự thật của đồng tiền, của quyền lực làm cho bị thương, bỗng nhiên có một tia đồng tình.

Làm cho chính nghĩa, thứ mà mình vẫn luôn thờ phụng, và bảo hộ bị đánh nát, cảm thấy bất lực.

Không biết làm sao, lại không biết làm gì cho tốt, chỉ có thể một mình một người đi nhấm nháp sự việc không thể nói nên lời này.

"Học tỷ làm sao vậy?" Thương Mặc đột nhiên cảm thấy phải giúp đỡ học tỷ này một lần.

Có phải vì bộ dáng mất mát này quá giống với chính bản thân mình đi?

Là vì quá cố chấp sao?

Thương Mặc ngay cả bản thân mình cũng không hiểu rõ nữa, chính là cảm thấy mình ở trong mắt của mọi người là một người vui vẻ như ánh mặt trời sẵn sàng giúp đỡ mọi người, Thương Mặc giúp học tỷ một việc cũng không có gì.

"Thương Mặc, tội cố ý giết người, hình phạt như thế nào?" Triệu Mặt Thương thở dài một cái hỏi

"Tử hình, ở tù chung thân, hoặc là ở tù từ bảy đến mười lăm năm" Thương Mặc không có gì tạm dừng nói tiếp.

"Nếu có tình tiết nghiêm trọng?"

"Tử hình hoặc ở tù chung thân." Thương Mặc đứng thẳng, đi đến trước mặt Triệu Mạt Thương "Học tỷ, có vụ án gì hay sao?"

Triệu Mạt Thương nở nụ cười khổ sở, tránh đi ánh mắt của Thương Mặc, "Mình thật sự điên rồi, như thế nào lại cùng một đứa nhỏ nói những cái này?"

Thương Mặc giơ lên mi "Vậy chị có thể một mình lẩm bẩm để phát tiết, em cái gì cũng không biết, có muốn em tháo xuống máy trợ thính không?"

Triệu Mạt Thương sửng sốt, bởi vì những lời này của Thương Mặc làm trong lòng Triệu Mạt Thương dễ chịu không ít, miễn cưỡng xả ra một nụ cười "Không có việc gì."

Nhún nhún vai, Thương Mặc nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, "Học tỷ, nếu thật sự là chuyện mà chính mình muốn làm, liền dốc hết toàn lực mà làm cho tốt, sự thật chính là sự thật, tuy rằng không có gì thay đổi, nhưng là chị cũng là chị, chị phải làm như thế nào? Có thể không vì sự thật mà thay đổi, tuy rằng như vậy chị sẽ chịu khổ sở."

Một câu nói xong, Thương Mặc lễ phép cười "Đã khuya, học tỷ chạy nhanh trở về nhà khách đi."

Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc hồi lâu, sau đó gật đầu "Ừ"

Thương Mặc mỉm cười, không hề nhiều lời, sờ sờ bên tai trái máy trợ thính, sau đó tự mình hướng tới ký túc xá mà đi về.

Triệu Mạt Thương nhìn người kia bóng dáng càng ngày càng xa, nguyên bản đối với Thương Mặc có hảo cảm nhiều hơn một ít.

Xem ra lúc cô mới gặp Thương Mặc lần đầu tiên có chút lo lắng là không cần thiết, người như vậy, vẫn là thích hợp đến cơ quan kiểm sát công tác.

Chính là, chỉ sợ đứa nhỏ này không chịu nổi áp lực.

Triệu Mạt Thương thở dài, xoay người nhìn trong đêm tối tòa lầu dạy học vẫn đứng vững, đối với chuyện mình do dự mấy ngày nay cuối cùng cũng có kết quả.

"Thiếu chủ!" Thương Mặc đi đến ký túc xá, liền nhìn thấy Linh Lung đang chuẩn bị rời đi ký túc xá, làm cho nàng hơi hơi kinh ngạc một chút "Nhanh như vậy sao?"

Linh Lung làm cho nàng đi vào bên trong, sau đó đóng lại cửa phòng "Vẫn còn chậm nha, Linh Lung lo lắng Thiếu chủ."

"Không có việc gì." Thương Mặc đối với Linh Lung như thế khẩn trương, làm cho mình có chút bất đắc dĩ, vỗ vỗ của nàng đầu "Thiếu chủ của em nếu dễ dàng chết như vậy, thì ba năm trước đã chết rồi...."

"Thiếu chủ!" Linh Lung vội vàng đánh gãy lời của cô, "Thiếu chủ đừng có nói bậy, cái gì có chết hay không, tất cả đều không có khả năng!"

"Ha ha......" Thương Mặc nghe những lời này bỗng nở nụ cười "Linh Lung, cái gì không có khả năng nha, cho dù sau này cũng sẽ chết vì già thôi...."

"Dù sao.....Dù sao Thiếu chủ cũng không được trù ẻo chính mình chết đi...." Linh Lung mặc đỏ lên "Thiếu chủ muốn dẫn dắt các huynh đệ, đem bang của chúng ta trở thành hắc bang lớn mạnh như nước chưa thực hiện được đâu?"

"Ha ha...." Thương Mặc lắc lắc đầu, đi đến bên giường ngồi xuống, cầm di động gọi một cuộc điện thoại "Có Triệu Mạt Thương tư liệu hay không?............. Ừ, gửi đến hòm thư của tôi đi..........Còn có tư liệu về vụ án gần đây nhất mà cô ấy đang phụ trách.....Được rồi, được rồi, cứ như vậy đi."

Thương Mặc cúp điện thoại, đứng dậy đến bên cạnh bàn, lấy sách vở của mình mở ra, bỗng nhiên có chút kỳ quái, quay đầu lại nhìn Linh Lung

"Làm sao vậy Linh Lung?"

"Không........" Linh Lung lắc lắc đầu, trong lòng lại âm thầm kỳ quái Thiếu chủ vì cái gì cần tư liệu của Triệu Mạt Thương?

"Có phải là kỳ quái vì sao chị lấy tư liệu của Triệu Mạt Thương đúng không?" Lấy tâm trí của Thương Mặc, lại như thế nào không biết trong lòng Linh Lung đang nghĩ cái gì, dực vào lưng ghế lười biếng nói "Chị chỉ cảm thấy rằng vị học tỷ kia chơi rất vui a."

Vì quyền lợi của người bị hại lấy lại công đạo, có ý nghĩa như vậy, Triệu Mạt Thương phỏng chừng làm cho nhiều người giận nghiến răng nghiến lợi đây.

Vị học tỷ kia...........

Linh Lung nhẹ nhàng ở trong lòng lặp lại, càng cảm thấy kỳ quái, chính là Thương Mặc đang đưa lưng về phía của cô nên không có chú ý tới điểm ấy, tiếp tục nói "Dù sao, gần nhất cũng không có việc gì, về sau chị tính tiến tới nơi này chơi một chút, dù sao kiến thức lâu ngày cũng không dùng đến....."

Nhưng là Thiếu chủ không phải cho tới bây giờ đều là ở trước mặt mới kêu những người đó là học trưởng, học tỷ sao? Khi nào thì ở sau lưng cũng kêu học tỷ?

Linh Lung không dám hỏi Thương Mặc nữa, sợ Thương Mặc bởi vì mình quan tâm dư thừa mà mất hứng.

Thiếu chủ đã nói qua, làm thủ hạ không cần biết vì cái gì, chỉ cần chiếu theo mệnh lệnh mà làm việc cho tốt.

Ngồi ở trước máy tính, Thương Mặc không hề biết Linh Lung đang suy nghĩ cái gì, mà đang thực chuyên tâm nhìn tư liệu của Triệu Mạt Thương.

Triệu Mạt Thương, hai mươi bảy tuổi, đến từ thành phố X, hai mươi tuổi tốt nghiệp đại học luật chính quy, hai mươi hai tuổi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, sau đó vào công tác tại viện kiểm sát nhân dân của thành phố X, hai mươi tư tuổi từ trợ lý kiểm sát viên thăng chức thành kiểm sát viên cấp năm.....

Chậc chậc, thật là dễ sợ....

Thương Mặc tay chống cằm, có chút đăm chiêu nhìn tư liệu trên máy tính.

Xem tội ác như kẻ thù, một người tràn đầy sự chính khí?

Từ sau khi công tố viên kiêm phó phòng kiểm sát Cung Tụng Vân bị điều xuống một cái tiểu thị trấn thuộc thành phố X làm kiểm sát trưởng, liền tiếp nhận một ít tiểu án kiện.....

Trước mắt trong tay chỉ có một án kiện- Hồ Tưởng cố ý giết người.

Cố ý giết người......

Xem ra cái làm cho Triệu Mạt Thương đau đầu chính là án kiện này.

Thương Mặc tiếp tục kéo xuống, đang nhìn đến những tư liệu liên quan đến án kiện, hưng trí lộ ra nét tươi cười.

Thì ra là con trai của Hồ Vĩ....

Án này của Triệu Mạt Thương, cô nhất định giúp rồi....

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59: H
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131: H
Chương 132
Chương 132: (H)
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168: (Hoàn)
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...