Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 83

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ưm........Ưm..........A.........." Triệu Mạt Thương đã không biết mình bị muốn bao nhiêu lần, cánh tay trắng nõn mảnh khảnh nắm thật chặt ga trải giường, hoa viên bị hai ngón tay Thương Mặc ra vào dày xéo đã muốn sưng đỏ, mấy sợi tóc trước trán đã sớm bị mồ hôi thấm ướt dán vào trán.

"Tiểu Đản, không cần. . . Xin em . ." Thoải mái dường như muốn đem chính mình nuốt mất vậy, Triệu Mạt Thương vô lực kêu Thương Mặc, trong thanh âm tràn đầy nức nở, "Xin Mặc. . ."

"Một lần cuối cùng. . . Một lần cuối cùng. . ." Môi Thương Mặc ở trên mặt Triệu Mạt Thương cuồng hôn, động tác trên tay càng ngày càng gấp rút, lại chen vào một ngón tay, ở chỗ kia tùy ý càn quét.

"A. . . Tiểu Đản. . . Không. . ." Triệu Mạt Thương buông tay đang nắm ga trải giường ra, ôm thật chặt lưng Thương Mặc, toàn thân căng thẳng, âm thanh kêu khóc càng ngày càng lên cao, "Đủ rồi. . . Đủ rồi. . ."

Đầu ngón tay tìm được nơi nào đó mềm mại nhô lên, Thương Mặc nhìn bộ dạng triệt để thở gấp của Triệu Mạt Thương, cảm giác trên tay mình chất lỏng càng ngày càng nhiều, lúc này mới đưa ngón tay thối lui ra, ôm lấy Triệu Mạt Thương nhàn nhạt hôn.

Triệu Mạt Thương đã không có biện pháp nói ra một lời nào, cuộn tròn thân thể nằm ở trong ngực Thương Mặc, toàn thân đều là mồ hôi, rất nhanh liền ngủ mất.

Ga trải giường cơ hồ toàn bộ ướt đẫm, Thương Mặc nhìn Mạt Thương gần như mệt mỏi ngất đi, trong con ngươi xẹt qua một tia đau lòng, hôn hôn trán cô, kéo drap trải giường qua đắp lên người Triệu Mạt Thương, lúc này mới đem cô ôm lấy, một đường đến khách phòng, đặt lên trên giường sạch sẽ, giúp cô đắp kín chăn.

Thở ra một hơi, cánh tay đồng dạng đau nhức dị thường, Thương Mặc cúi đầu hôn xuống đôi môi đã sưng đỏ của Triệu Mạt Thương, lúc này mới đứng dậy, trở lại phòng ngủ cầm quần áo sạch sẽ, thuận tiện lấy vải cùng nước khử trùng trong hộp thuốc cấp cứu ra, đi vào phòng tắm xử lý vết thương.

Cởi áo lông màu đen mặc trên người xuống, trên lưng mấy chỗ vết thương bị băng vải che đã sớm nứt ra, vốn là băng vải trắng tinh cơ hồ toàn bộ đã nhiễm đỏ máu.

Đem áo lông vứt xuống một bên trong giỏ, Thương Mặc nhíu mày cởi băng vải mang máu trên người ra, sau đó vứt qua một bên.

Lần này bắn nhau, cánh tay trái trúng hai phát súng, trên lưng ba phát, trong đó hai phát là trên bả vai đi xuống một chút, Thương Mặc cởi bra xuống, miễn cưỡng cầm nước khử trùng lau miệng vết thương, lại lấy nước thuốc đổ lên miệng vết thương, cũng lười xử lý nhiều, tùy ý đem băng vải quấn lên trên người, toàn bộ chuẩn bị xong sau mới thay quần áo sạch sẽ.

Cầm một chậu nước rửa mặt đổ nước ấm, đem áo lông màu đen nhuốm máu cho vào trong chậu ngâm, tiếp theo đem băng vải mang máu nhặt lên, mang chìa khóa ra cửa, cho đến khi đem băng vải vứt xuống thùng rác dưới lầu, mới thở phào nhẹ nhõm trở về trên lầu giặt áo lông.

Thật may thời điểm Triệu Mạt Thương cùng nàng làm chuyện đó, không có thói quen đưa tay vào trong quần áo nàng.

Làm xong hết thảy mọi chuyện để loại bỏ chứng cứ, Thương Mặc trở về khách phòng, Triệu Mạt Thương ôm chăn, bĩu môi, vẻ mặt ngủ đáng yêu.

Đem cái chăn đang chiếm lấy vị trí của mình ra, Thương Mặc vừa mới nằm dài trên giường, Triệu Mạt Thương liền chui vào trong ngực nàng, ở ngực nàng cọ cọ, vẻ mặt thỏa mãn tiếp tục ngủ.

"A. . ." Nhẹ nhàng cười một tiếng, ôm chặt cô, Thương Mặc cũng nhắm mắt ngủ theo.

Bây giờ đã rạng sáng hơn một giờ, thể lực Thương Mặc đã sớm hao tổn không còn gì, mới nhắm mắt, liền lập tức ngủ, tay vẫn như cũ duy trì tư thế ôm Triệu Mạt Thương .

------------------------------

Mà lúc này, Lệnh Hồ Huyên nhìn Triệu Nam khóc lớn, vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Mẹ. . . Tôi muốn mẹ. . ." Triệu Nam ngồi dưới đất, hai tay không ngừng lau nước mắt mãnh liệt chảy ra, Linh Lung ở một bên nhíu mày, khoanh tay nhìn đứa nhỏ trên đất, trong mắt lóe lên tia sáng khác thường.

"Nam Nam, bây giờ đã trễ lắm rồi, mẹ cháu cũng ngủ, cháu nhẫn tâm đánh thức mẹ cháu sao?" Lệnh Hồ Huyên thanh âm ôn nhu dụ dỗ Triệu Nam, "Cháu ngoan ngoãn ngủ, dì ngày mai sẽ mang cháu đi tìm mẹ có được hay không?"

"Không cần không cần, tôi bây giờ muốn mẹ. . ." Triệu Nam lại tựa như đá chân, vừa khóc lóc vừa hét muốn Triệu Mạt Thương, "Tôi muốn mẹ, các người cũng là người xấu. . ."

"Nam Nam. . ." Lệnh Hồ Huyên đưa tay giúp cô bé lau nước mắt, "Mẹ đã ngủ nha, chúng ta ngày mai đi tìm mẹ cháu, cháu khóc như vậy, ngày mai mẹ sẽ nổi giận đó."

Triệu Nam ngưng khóc, trợn mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên mấy giây, Lệnh Hồ Huyên cố gắng lộ ra một nụ cười rất ôn nhu, "Dì mang cháu đi ngủ có được hay không?"

Trong lòng thầm mắng Thương Mặc khốn kiếp giao cho mình chuyện rắc rối như vậy, Lệnh Hồ Huyên đưa tay muốn kéo tay Triệu Nam, nhưng không ngờ Triệu Nam bỗng nhiên hung hãn cắn nàng một cái, "Ngươi là người xấu! ! !"

"A A..........."Trẻ con cắn người luôn nhằm vào cổ tay, Lệnh Hồ Huyên lại không phòng bị, bị cô bé cắn hít một hơi lãnh khí.

Linh Lung sắc mặt lập tức thay đổi, đi tới bên người Lệnh Hồ Huyên ngồi xuống, kéo tay Lệnh Hồ Huyên qua, trên mu bàn tay trắng nõn xinh đẹp lại nhiều thêm một dấu răng hồng hồng, mơ hồ còn có chút máu ứ đọng.

Bởi vì động tác của Linh Lung sững sốt một chút, Lệnh Hồ Huyên nhìn cái người đang cau mày, mềm nhẹ cười một tiếng, "Không có gì. . ."

Lời còn chưa dứt, Linh Lung bỗng nhiên trầm mặt đứng lên, đưa tay nắm Triệu Nam, trực tiếp đem thân thể nho nhỏ kia xách lên.

"Oa. . ." Đã muốn ngừng nước mắt, Nam Nam kinh hãi khóc lần nữa, Lệnh Hồ Huyên vội vàng đúng lên đi theo tới, "Linh Lung. . ."

Cũng không thèm nhìn tới nàng một cái, Linh Lung trực tiếp xách Triệu Nam đến phòng mình, đóng cửa phòng.

Lệnh Hồ Huyên giật mình, đang muốn đuổi theo, cửa phòng nơi đó lại truyền tới âm thanh bị khóa từ bên trong.

Đem Triệu Nam vứt xuống trên giường, Linh Lung mặt lạnh, "Ngươi rốt cuộc có ngủ hay không?"

"Oa. . . Ngươi khi dễ tôi. . ." Triệu Nam ô ô khóc, chân ở trên giường đá lung tung, "Tôi muốn tìm mẹ, tôi muốn mẹ. . ."

Khóc khàn cả giọng, Triệu Nam mặt đầy nước mắt nước mũi, chóp mũi và gương mặt cũng hồng hồng.

Linh Lung vẻ mặt chán ghét liếc cô bé một cái, "Ngày mai sẽ đem ngươi đưa đi, ngươi tốt nhất yên tĩnh một chút cho ta, nếu không ta bây giờ liền đem ngươi ném ra ngoài!"

Triệu Nam lập tức ngừng khóc, sợ hãi nhìn cô, lỗ mũi vẫn còn hấp hấp.

"Hừ!" Hừ lạnh một tiếng, Linh Lung lại liếc cô bé một cái, lúc này mới cầm thanh đao định đi ra ngoài.

"Ngươi là người xấu, ba nói mẹ là kiểm sát trưởng, đặc biệt bắt người xấu, ta bảo mẹ ta bắt ngươi!" Triệu Nam tức giận chống eo, bĩu môi la lớn.

"Tùy tiện." Lạnh lùng bỏ lại một câu, Linh Lung mở cửa phòng đi ra, sau đó đóng lại.

Lệnh Hồ Huyên có chút sợ hãi nhìn Linh Lung hiếm thấy một lần nổi bão, nhưng vẫn là có chút lo âu nhìn xuống cửa phòng kia, "Đứa trẻ còn nhỏ, em. . ."

"Trễ lắm rồi, đi ngủ." Linh Lung tức giận liếc nàng một cái, cầm thanh đao ngồi vào trên ghế salon, nhắm mắt định ở nơi đó tùy tiện ngủ một đêm.

Liếc nhìn cửa phòng bị đóng lại, lại chuyển ánh mắt nhìn người đang ngủ, Lệnh Hồ Huyên trong mắt thoáng qua một nụ cười, đi tới ngồi xuống bên người Linh Lung.

Cảm giác ghế salon bên cạnh bị lõm xuống làm cho Linh Lung mở mắt ra, quay đầu thấy bộ dạng Lệnh Hồ Huyên ngồi ở một bên nhịn cười nhìn mình, rất mất tự nhiên nói, "Nhìn cái gì vậy!"

"Tiểu Linh Lung, em sinh khí là bởi vì cô bé cắn tôi sao?" Lệnh Hồ Huyên nhìn thẳng vào mắt Linh Lung, nở một nụ cười tuyệt sắc, tay lượn quanh trên cổ Linh Lung, người cũng đi qua dựa vào.

Thân mình lập tức trở nên cứng ngắc dị thường, Linh Lung khóe miệng giật giật, liếc nàng một cái, "Tôi chẳng qua là ngại cô bé quá ồn ào."

"Phải không?" Lệnh Hồ Huyên lại đến gần Linh Lung một ít, môi cơ hồ muốn dán lên môi của cô, thanh âm êm dịu ở khóe môi nỉ non, "Tôi còn tưởng rằng em đau lòng tôi. . ."

"Chị.......Chị......" Bị cử động thân mật như vậy làm cho tâm một mảnh hoảng loạn, Linh Lung rất mất tự nhiên muốn quay đầu ra, thế nhưng môi lại lướt qua môi Lệnh Hồ Huyên, khuôn mặt vốn ửng hồng lập tức đỏ.

Trên mặt một chút hồng thoáng một cái đã qua, Lệnh Hồ Huyên nhưng vẫn duy trì tư thế thân mật như vậy, kiều mỵ thanh âm."Tiểu Linh Lung ~~~ "

Soạt, lập tức đứng lên, Linh Lung mặt đỏ bừng, "Trễ lắm rồi, chị không đi ngủ ở chỗ này làm gì?"

Mím môi nhẹ khẽ cười, Lệnh Hồ Huyên đi theo tới, từ đằng sau ôm lấy eo Linh Lung, "Phòng em bị đứa nhỏ kia chiếm rồi, đi qua phòng tôi ngủ đi."

"Không cần!" Linh Lung lập tức nói, "Tôi ngủ phòng khách là được rồi!"

"Tiểu Linh Lung ~~~" Lệnh Hồ Huyên dán vào vành tai Linh Lung, tựa như phảng phất nũng nịu, nơi nào đó đầy đặn cao thẳng còn cọ vào lưng Linh Lung, "Có được hay không vậy ~~~ "

Toàn thân tóc gáy cũng dựng lên, Linh Lung thân mình cứng ngắc, cảm giác hai khỏa mềm mại trên lưng làm cho cô vô hình cảm thấy trong cơ thể có cái gì ở xung động, muốn xông đến đến đi trói buộc vậy.

"Chị........" Linh Lung vội vã muốn từ trong ngực Lệnh Hồ Huyên tránh thoát, Lệnh Hồ Huyên không biết làm thế nào đem cô ôm thật chặt, động tác giãy giụa càng gia tăng va chạm phần lưng cùng chỗ mềm mại, Linh Lung mặt đỏ tới mang tai nói, "Chị buông tôi ra."

"Không thả, trừ phi em cùng tôi trở về phòng ngủ, nếu không tối nay chỉ như vậy." Âm thanh Lệnh Hồ Huyên hồ mị ở bên tai cô vang lên, lời nói ra làm cho cô hận đến nghiến răng, Linh Lung hung hãn nói, "Vừa rồi nên để cho tiểu quỷ kia cắn chết chị đi!"

"Tiểu Linh Lung ~~~ em bỏ được sao?" Lệnh Hồ Huyên khẽ liếm vành tai Linh Lung, ngậm vào miệng, nhẹ nhàng gặm cắn.

Thân thể lập tức xụi lơ ở trong ngực Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung sắc mặt vẫn như cũ phồng thành màu đỏ thẫm, "Chị.......lên cơn cái gì......."

"Tiểu Linh Lung, cùng tôi trở về phòng ngủ đi. . ." Lệnh Hồ Huyên buông vành tai cô ra, giọng nói ngọt mị, "Có được hay không vậy. . ."

"Chị buông tôi ra trước." Linh Lung cố gắng duy trì tỉnh táo trong đầu, rất khó khăn nói.

"Em trước cùng tôi trở về phòng." Lệnh Hồ Huyên phát ra mấy tiếng cười mị hoặc dễ nghe, "Trở về phòng tôi sẽ buông em ra."

". . ." Linh Lung trầm mặc mấy giây, hướng về phòng Lệnh Hồ Huyên bước đi, "Như vậy rất khó đi."

"Sẽ không nha." Lệnh Hồ Huyên duy trì tư thế ôm Linh Lung, mang cô hướng phòng của mình đi tới, vừa đi vừa nói, "Chỉ cần có lòng, là có thể."

Lời này tựa hồ có chút ngôn ngoại chi ý*, nhưng Linh Lung không có biện pháp đi tự hỏi, chỉ mặc cho Lệnh Hồ Huyên mang cô trở về trong phòng, đóng cửa lại, lúc Lệnh Hồ Huyên buông cô ra đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.

*

ngôn ngoại chi ý: ý trong lời nói, ý LHH là LL có lòng thì sẽ thấy đi dễ dàng thôi =))

Chẳng qua là lập tức lại khẩn trương, "Chị. . . Làm gì?"

Lệnh Hồ Huyên đứng ở cách đó không xa, đang quyến rũ cởi quần áo, nhìn dáng điệu tựa hồ đang muốn cởi quần xuống. Nghe được Linh Lung mở miệng hỏi mình, Lệnh Hồ Huyên nghiêng đầu đối với cô nở một nụ cười ái muội, "Cởi quần áo a, nếu không làm sao ngủ?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59: H
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131: H
Chương 132
Chương 132: (H)
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168: (Hoàn)
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 83
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...