Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Linh Lung nắm chặt quyền, trừng mắt nhìn cô gái đang ôm Phó Quân, vẻ mặt phẫn hận.

Thương Mặc khóe miệng giương lên, cười đến sáng lạn. "Cậu đây là đang đùa giỡn sao?"

Nữ sinh kia dường như không đoán được Thương Mặc sẽ nói như thế, có chút không thoải mái, sau lại nhìn thấy Thương Mặc ở trên lỗ tai bên trái có đeo tai nghe điện thoại nhìn rất giống máy trợ thính, không hề có ý tốt nói "Nghe nói cậu bị bệnh, thính lực có chướng ngại?"

"Cậu!!!" – Linh Lung nghe lời nói của nữ sinh kia giống như có chút vui sướng khi thấy người gặp họa lập tức nổi giận, tiến lên từng bước đang có ý định giáo huấn người kia một trận, Thương Mặc ngay lập tức giữ tay nàng lại "Linh Lung!"

"Thiếu......Mặc!" – Linh Lung bị Thương Mặc giữ chặt, không dám giãy, quay đầu nhìn Thương Mặc căm giận nói "Cậu ấy rõ ràng nói...."

Ở thời điểm có người ngoài, Thiếu chủ đã dặn dò không được kêu chị ấy là Thiếu chủ mà phải gọi là Mặc.

Thương Mặc chính là lắc lắc đầu, đối với cái nữ sinh nhún nhún vai "Sự thật chính là như vậy mà"

"Chuyện này, kỳ thật mang máy trợ thính cũng không có gì...." Triệu Mạt Thương từ xa đã có thể nghe thấy lời nói sắc nhọn nhằm vào Thương Mặc, nhịn không được mày nhíu lên.

Người này....Đúng là quá vô sỉ đi.

Triệu Mạt Thương tính đi qua chen vào nói vài câu để cho mọi người tản ra, làm cho học muội của mình không như vậy xấu hổ, Triệu Mạt Thương đi lên trước vài bước, đang muốn mở miệng, là nghe thấy thanh âm ôn nhu của Phó Quân "Cậu....Thật sự không thể nghe được ư?"

Thương Mặc nguyên bản tính tiếp tục để yên cho nữ sinh kia chế nhạo, hai tay đút vô túi quần, nhìn cái nữ sinh kia ánh mắt càng ngày càng thâm trầm, lại không dự đoán được Phó Quân cư nhiên mở miệng hỏi chính mình, ngẩn người, nói tiếp "Đúng vậy, mang theo máy trợ thính là có thể nghe được rồi..."

Phó Quân cái mũi đua xót, đang tính đi lên đằng trước, tay lại bị gắt gao nắm chặt, không khỏi nhăn lại mi "Khương Cẩm Hoàng, buông ra!!!!"

Nữ sinh nắm cả thắt lưng của Phó Quân không thể tin được những gì mình vừa nghe, nhìn thẳng Phó Quân, đã thấy Phó Quân lấy tay mình bỏ ra, đi vài bước đến trước Thương Mặc, nhẹ nhàng nói "Mặc..."

Thương Mặc vẫn là tiếp tục yên lặng nhìn mình, tiếp theo nở nụ cười "Ừ. Có chuyện gì?"

Phó Quân trong lòng có rất nhiều lời muốn nói, lại không biết nên nói từ đâu, Thương Mặc lại mở miệng trước "Nếu là chuyện của trường, thì hoan nghênh các cậu tới tìm mình, mình sẽ làm tốt vai trò là chủ nhà.

Dừng một chút, Thương Mặc nhìn thật sâu Phó Quân "Nếu không còn chuyện gì để nói, mình với Linh Lung đi ăn cơm."

Phó Quân mặc càng ngày càng tái nhợt, bả vai không thể khống chế run lên vài cái, tránh ra "Ừ"

Thương Mặc theo lễ phép tính gật đầu chào, lôi kéo tay của Linh Lung đi vài bước, tiếp theo có chút đăm chiêu quay đầu lại nhìn Triệu Mạt Thương, "Học tỷ, chị có muốn cùng đi ăn cơm không?"

Triệu Mạt Thương nhíu nhíu mi lại, đăm chiêu nhìn Thương Mặc "Không được. Em đi đi."

"Vậy được rồi. Học tỷ, gặp lại sau." Thương Mặc hướng về phía nàng phất phất tay, tiếp theo nhìn tới Khương Cẩm Hoàng đang ngồi ngẩn ở đấy liếc mắt một cái, lôi kéo tay Linh Lung đi.

Triệu Mạt Thương nhìn thấy Thương Mặc đi rồi, cũng không còn hứng thú, sau đó cũng rời đi.

"Quân, ở trong lòng của cậu vẫn còn Thương Mặc hay sao?" Khương Cẩm Hoàng sau khi mấy người khác đi khỏi đó, tiến lên trước giữ chặt tay của Phó Quân, sinh khí nói "Cậu đến bây giờ vẫn còn quan tâm cậu ta?"

Phó Quân nhẹ nhàng nhíu mày, tay tránh ra khỏi, "Buông, cậu làm đau tôi!"

Khương Cẩm Hoàng vẫn cứ như trước không chịu buông ra "Cậu cư nhiên còn nhớ đến tên hỗn đản đó, tôi đối với cậu tốt như vậy, tại sao cậu lại làm cho tôi thất vọng hả?"

Phó Quân quay đầu nhìn lại nói "Tôi đã nói rồi, tôi không còn thương cậu ta nữa"

Khương Cẩm Hoàng cười nhạt nói "Cậu không thương cậu ta? Cậu ngay từ thời điểm gặp cậu ta ngay trước cửa cậu đã bắt đầu thất thường, nghe được tin cậu ta trở thành kẻ điếc, cậu so với ai khác thương tâm, khổ sở hơn, cậu còn nói cậu không thương cậu ta?"

Phó Quân mạnh mẽ giãy ra khỏi tay bị Khương Cẩm Hoàng giữ chặt, ánh mắt lạnh như băng "Khương Cẩm Hoàng, chúng ta là đại diện của H đại học tới đây chúng mừng người ta kỷ niệm ngày thành lập trường, hy vọng cậu chú ý tới hình tượng của mình, không nên hở ra một tý là ăn nói lỗ mãng, sẽ làm cho người khác hiểu lầm sinh viên của trường đại học H không có tố chất."

Một câu nói xong, Phó Quân xoay người bỏ đi, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Khương Cẩm Hoàng liếc mắt một cái.

Khương Cẩm Hoàng đứng đó nhìn bóng dáng của Phó Quân một lúc lâu, có chút đau thương, có chút thống hận, nhưng cuối cùng cũng chạy chậm đuổi theo Phó Quân.

"Thiếu Chủ! Linh Lung thật sinh khí." – Thương Mặc lôi kéo Linh Lung đến một quán ăn, vừa ngồi vào chỗ của mình, Linh Lung liền sinh khí nói "Người kia dám cư nhiên nói chuyện với Thiếu chủ như vậy!"

Thương Mặc lắc đầu, bình tĩnh uống một ngụm nước, "Linh Lung, không cần xúc động."

"Thiếu chủ là Thiếu chủ, bất luận kẻ nào cũng không được như thế đối với Thiếu chủ." – Linh Lung đứng lên "Thiếu chủ, làm cho Linh Lung đi giáo huấn người kia một bài học đi"

Thương Mặc hai tay giao vào nhau chống cằm, vẻ mặt nghiêm túc nói "Linh Lung, em càng ngày càng không nghe lời của chị nói có phải không?"

"Linh Lung không dám" Linh Lung cuối đầu, bất an nói.

"Được rồi, hay nói giỡn." Thương Mặc bất đắc dĩ cười cười, "Mau ngồi xuống, nhân viên phục vụ mau tới đây làm cho chúng ta gọi món."

"Dạ". Linh Lung ngồi xuống, vẫn là không nhúc nhích, sợ chính mình lại làm cho Thiếu chủ sinh khí.

Thiếu chủ tuy là hay nói giỡn, nhưng là vừa mới, nàng rõ ràng nhìn thấy ánh mắt của Thiếu chủ , căn bản không phải là một Thiếu chủ nhã nhặn thường có.

Thiếu chủ thật là sinh khí đi, nhất định là lỗi của cô gái kia.

Thời gian ăn cơm trôi qua im lặng, có một chút quỷ dị, cuối cùng cũng xong rồi, Thương Mặc lấy khăn giấy lau miệng, lấy ra di động gọi một cú điện thoại "Phái xe lại đây đó, bây giờ đang ở quán XX"

Chỉ ít phút sau, một chiếc xe xuất hiện ở trước cửa quán ăn, Thương Mặc và Linh Lung ngồi vào trong xe, xe lập tức di chuyển.

Khi Triệu Mạt Thương nhìn thấy Thương Mặc ngồi vào trong chiếc xe kia, trong lòng có một chút quan tâm lại bắt đầu rục rịch.

Phú nhị đại ? Hay là Quan nhị đại ?

(Phú nhị đại ý chỉ các cậu ấm,cô chiêu của các chủ công ty, tập đoàn lớn. Còn Quan nhị đại cũng đồng nghĩa như vậy là con của các Quan cấp chính phủ giàu có. Đây là một cụm từ phổ biến ở Trung Quốc nên mình để nguyên như vậy.)

Quên đi, sao tự nhiên cô lại đi quan tâm chuyện của người ta.

Triệu Mạt Thương ngửa đầu nhìn bầu trời đêm, thở dài.

Cái kia án tử, cô thật sự không biết làm sao bây giờ.

Xe đi đến một cái đầu phố thì dừng lại, Thương Mặc xuống xe, sờ sờ bên trái tai nghe điện thoại, hai tay đút vô túi quần, có chút thanh nhàn bước chầm chậm trên đường.

"Thiếu chủ!" Rõ ràng mới là buổi tối khoảng tám chín giờ mà thôi, trên đường lại không thấy một bóng người, thẳng đến khi đi đến ngã tư đường ở trung tâm, một đám người đã đứng sẵn ở đó,nhìn thấy Thương Mặc đi tới, một đám người rất có khí thế đồng loạt kêu lên.

Thương Mặc gật gật đầu, Linh Lung đi theo ở phía sau, kia thanh kiếm võ sĩ như trước đã được nắm chặt trên tay, đi theo Thương Mặc, luôn luôn chú ý tình huống ở xung quanh.

"Thiếu chủ!" Một người nam tử trẻ tuổi đi lên trước vài bước, đến khi đi đến trước mặt Thương Mặc thì dừng lại "Uông Minh đã chờ Thiếu chủ đã lâu"

Thương Mặc tầm mắt nhìn đến mọi người trong chốc lát, thản nhiên nói "Ừ"

Uông Minh thế này mới ngẩng đầu, xoay người, chỉ vào người đàn ông trung niên đang bị một thanh đao sắc nhọn kề ngay cổ nói "Thiếu chủ, người kia chính là thủ hạ đắc lực của Thần Thuyền hội trưởng lúc trước"

Thương Mặc khóe miệng hơi hơi gợi lên, trên mặt nét tươi cười có chút quỷ dị, cất bước đi đến trước mặt người nọ "Lâm Vũ Đồng?"

"Hừ!" – Người nọ hừ một tiếng, tiếp tục xoay đầu qua hướng khác, không thèm nhìn đến Thương Mặc.

Thương Mặc chắp tay sau lưng, đi vòng vòng quanh người nọ "Dáng người tốt lắm......Uông Minh, câu lạc bộ đêm của chúng ta, gần nhất đang thiếu người đúng không?"

Uông minh vội vàng lại đây "Thiếu chủ, người đang nói là nam tiếp viên, hay là nữ tiếp viên?"

Thương Mặc sờ sờ cái mũi, ho khan một tiếng "Khụ, vậy thì ngươi nói xem cái nào thì tốt hơn?"

Lâm Vũ Đồng thân mình nhịn không được run run vài cái, hai tay nắm chặt thành quyền, nhưng mà vẫn tiếp tục cắn răng không nhìn tới Thương Mặc.

"Thiếu chủ cảm thấy làm cái nào tốt thì cái đó tốt". Uông Minh cười hắc hắc,có điểm lấy lòng nói "Bất quá Thiếu chủ, người này làn da trắng, thực sự có thể kiếm tiền"

"Như vậy a....." Thương Mặc vuốt cằm tự hỏi, vài giây sau nói "Hay là cả hai thứ đều làm?"

"Thiếu chủ anh minh" Uông Minh lập tức cúi đầu, bội phục nói.

"Vậy được. Cứ làm như vậy đi"

"Các ngươi! Tóm lại muốn làm cái gì" Lâm Vũ Đồng rốt cuộc nhịn không được mở miệng nói "Muốn giết thì cứ giết đi, không cần ở đó mà bày âm mưu quỷ kế đối phó với ta"

Thương Mặc từ chối cho ý kiến xoay người, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, híp mắt nhìn bầu trời đầy sao, không nói lời nào.

"Hắc hắc hắc...." Uông Minh âm hiểm cười thêm vài tiếng, "Lâm Vũ Đồng, ý tứ của Thiếu chủ ngươi vẫn còn không hiểu? Ngươi nhân tài như vậy, chết thật đáng tiếc, nhìn dáng người của ngươi xem, này ngực, này mông....chậc chậc....hình thể thì..."

Lâm Vũ Đồng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm hắn, kia trong ánh mắt giống như là phát hỏa.

"Hắc hắc...Trương mụ mụ nhìn thấy ngươi chắc chắn rất vui vẻ, đến lúc đó không chừng lại cho Manh Manh của ta được nghỉ ngơi vài ngày..."

Uông Minh càng cười càng đắc ý, mà Thương Mặc như trước,chắp tay sau lưng nhìn trời, một chút cũng không để ý đến tình trạng hiện tại.

Lâm Vũ đồng giận tái mặt, nhìn chằm chằm bóng dáng Thương Mặc hồi lâu, bỗng nhiên từ bên hông lấy ra một cây đao đánh về phía của Thương Mặc, tựa hồ không hề phòng bị Uông Minh lộ ra khinh thường cười, bay lên một cước đá bay thanh đoản đao kia, mấy người ở chung quanh rất nhanh chạy lại chế phục được Lâm Vũ Đồng.

Thương Mặc thế này mới xoay người, ngồi xuống trước Lâm Vũ Đồng bị chế phục lại nói "Cho ngươi một cơ hội cùng ta đánh một trận thế nào?"

Lâm Vũ Đồng kinh ngạc nhìn về phía Thương Mặc, tiếp theo xoay đầu nói "Ta không đánh với lũ nhóc con."

Thương Mặc lộ ra tươi cười "Cùng ta đánh một trận, nếu ngươi thắng, ta thả người, đồng thời thả luôn những huynh đệ của ngươi, thua, ngươi cùng với huynh đệ của ngươi làm thủ hạ của ta. Tuyệt đối sẽ không bạt đãi ngươi."

Nam nhân bị áp chế trên mặt đất có chút bất khả tư nghị nhìn Thương Mặc, sau một lúc lâu "Được thôi."

"Nói trước, đánh với ta, không cần đùa giỡn thủ đoạn gì đó, nếu không ta cho ngươi cùng đám huynh đệ vào câu lạc bộ làm vũ nữ thoát ý mua vui cho thiên hạ." Ánh mắt Thương Mặc âm trầm lại, nhưng vẫn như trước cười nói.

Lâm Vũ Đồng khinh thường nói "Không dám"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59: H
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131: H
Chương 132
Chương 132: (H)
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168: (Hoàn)
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...