Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 25

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em……” Thương Mặc không nghĩ tới Triệu Mạt Thương sẽ nói như vậy, rõ ràng sửng sốt một chút, miệng giật giật, há mồm muốn nói, lại không biết nói gì.

Nàng quả thật là trốn Triệu Mạt Thương a, nhưng là……

Thương Mặc vốn lôi kéo tay của Triệu Mạt Thương, bỏ tay ra, cúi đầu không nói câu nào.

“Thương Mặc, làm sao vậy?” Triệu Mạt Thương nói ra câu kia xong có chút hối hận.

Như thế nào đối với học muội của chính mình nói như vậy?

Chính là tia cảm xúc hối hận, lại nhìn đến Thương Mặc sắc mặt âm trầm xuống dưới, lại trở thành hư không.

“Ừhm……….Không có gì.” Thương Mặc ngẩng đầu, miễn cưỡng lộ ra chút tươi cười, không dấu vết cách xa Triệu Mạt Thương một chút.

“Học tỷ như thế nào hôm nay lại tới đây?”

Triệu Mạt Thương nhìn thẳng Thương Mặc, vài giây sau bất đắc dĩ đứng lên, “Chị nghĩ tới nơi này yên lặng một chút.”

Thương Mặc giống như cố ý làm khoảng cách giữa hai người cách ra……….

Không chỉ là hành vi vừa nãy thật lơ đãng xích ra, còn có ngôn ngữ vẻ mặt kia nữa…..

Triệu Mạt Thương cắn cắn môi dưới, không hiểu sao tâm tình lại bắt đầu không tốt.

“Vâng.” Thương Mặc gật gật đầu, “Em đây không quấy rầy chị nữa, em viết luận văn.”

“…………….” Mày nhăn lại, dừng ở Thương Mặc hồi lâu, Thương Mặc vẫn mỉm cười nhìn cô, không lộ ra một chút sơ hở, làm cho cô có một trận khó chịu, ngoài miệng vẫn là cố gắng chống đỡ, “Được rồi, em viết đi.”

“Vâng.” Thương Mặc lên tiếng xong tháo xuống máy trợ thính bên tai trái, quay lại chuyên chú viết luận văn.

Triệu Mạt Thương ở tại chỗ đứng vài giây, đi trở về chỗ bình thường chính mình thường xuyên ngồi ở đó ngồi xuống, giống như bình thường lui tới suy nghĩ sự tình, ánh mắt lại thủy chung nhịn không được hướng tới chỗ của Thương Mặc.

Thương Mặc rốt cuộc làm sao vậy?

Không phải thật vất vả ở trước mặt cô tỏ vẻ xa cách không giống như trước kia bình thường?

Như thế nào bỗng nhiên lại như vậy?

Triệu Mạt Thương nhìn bộ dáng thật sự đang viết luận văn của Thương Mặc, ngoài cửa sổ sánh nắng miễn cưỡng chiếu sáng vào trong phòng học, tia nắng ấm áp dừng ở trên người của Thương Mặc, làm cho người kia đang chăm chút thoạt nhìn rất ấm áp.

Bất tri bất giác ghé vào trên bàn, Triệu Mạt Thương gắt gao nhìn sườn mặt của Thương Mặc, không biết suy nghĩ cái gì.

Thương Mặc ngón tay vẫn không ngừng gõ bàn phím, tựa hồ giống như bình thường viết luận văn, nhưng là nếu Triệu Mạt Thương đi vào, sẽ phát hiện kỳ thật Thương Mặc chỉ đang đánh chữ mà thôi, văn chương tùm lum tà la một chút thống nhất cũng không có.

Bỗng nhiên rất hận máy trợ thính bên tai phải kia, Thương Mặc tay phải thả lỏng xuống, hơi hơi nắm chặt thành quyền, sau đó buông ra, cầm lấy lý nước để ở một bên uống một ngụm, lại tiếp tục đánh máy.

Rõ ràng có thể nghe được thanh âm lại giả vờ không nghe được, rõ ràng dựng thẳng lỗ tai nghe tiếng động từ Triệu Mạt Thương cũng không thể quay đầu, rõ ràng…………..

Thực để ý lại giả bộ như không quan tâm.

Thời điểm đến giữa trưa như vậy trôi qua, Triệu Mạt Thương đứng lên tính rời đi, do dự vài giây, đi qua bên đó vỗ vỗ vai của Thương Mặc.

Thương Mặt thân hình chấn động, ngẩng đầu vẻ mặt mê mang nhìn Triệu Mạt Thương, đem máy trợ thính mang vào tai, “Học tỷ, làm sao vậy?”

“Chị muốn đi về, em về chưa?” Triệu Mạt Thương vẻ mặt bình tĩnh.

“A………………..” Thương Mặc nhức đầu, “Chị đi trước đi, em còn thiếu một chút nữa, viết xong rồi đi.”

Triệu Mạt Thương lần này không có nói thêm gì nữa, gật gật đầu, “Chị đây………Đi trước.”

“Vâng. Học tỷ gặp lại.”

“Ừ.” Triệu Mạt Thương đối với nàng cười cười, rời đi phòng học, đi được vài bước dừng lại.

Trong đầu loạn một đoàn tâm tình thoải mái phập phồng Thương Mặc nhìn bộ dáng Triệu Mạt Thương, nhịn xuống sự xúc động trong lòng, lễ phép nói, “Học tỷ, làm sao vậy?”

Triệu Mạt Thương cũng không xoay người, thân hình có vẻ gầy yếu, “ừhm, chị muốn nói là, về sau nếu em muốn đến gian phòng học này, đi gặp Ngô thúc nói chị cho em lấy chìa khóa, không cần phải trèo cửa sổ.”

Thương Mặc ngẩn người, ánh mắt lóe ra nhìn Triệu Mạt Thương, mạnh mẽ nắm tay không ngẩng đầu, “Được.”

“Chị đi đây.” Triệu Mạt Thương cũng không biết chính mình đang chờ đợi cái gì, chính là cảm thấy không nghĩ như vậy rời đi, cho nên mới cố ý dừng lại, nhưng mà không ngờ Thương Mặc vẫn cư nhiên như thế lạnh nhạt.

Là đã xảy ra chuyện gì sao?

Đứng ở thang máy, Triệu Mạt Thương ôm ngực nhìn chằm chằm con số kia tự hỏi vấn đề này.

Đã xảy ra chuyện gì, mới có thể làm cho thái độ của Thương Mặc đối với chính mình trời long đất lở biến hóa.

“Đinh” Một thanh âm vang lên, Triệu Mạt Thương đi ra thang máy, đến cái phòng nhỏ Ngô thúc ở, “Ngô thúc.”

Ngô thúc kéo cưới bộ thong thả lại đây, “Đi về sao?”

“Dạ.” Triệu Mạt Thương lấy ra cái chìa khóa đưa hắn, nghĩ nghĩ lại nói, “Ngô thúc…………Về sau nếu có nữ hài tử tới đây nói Bác đưa chìa khóa, có thể…………Đưa cho em ấy không? Con cảm đoan em ấy ở bên trong thực ngoan.”

“Thương Mặc?” Ngô thúc trong mắt có một tia sáng hơi lúng túng lướt qua, trên mặt lại vẫn lưu lại nét bình tĩnh hòa ái, “Con nếu đã như vậy tin tưởng, Ngô thúc đương nhiên cũng tin. Chính là……….”

“Chính là cái gì?” Triệu Mạt Thương có chút không yên hỏi.

“Chính là Thương Mặc này là cái gì của con?”

Triệu Mạt Thương ngẩn ngơ, tiếp theo mỉm cười nói, “Ngô thúc, Thương Mặc là học muội của con.”

“Ừhm. Học muội.” Ngô thúc gật gật đầu, “Con nếu đã nói như vậy…………….Yên tâm, nếu Thương Mặc có đến hỏi chìa khóa, bác sẽ đưa.”

“Cảm ơn Ngô thúc.” Triệu Mạt Thương thật cao hứng nói, “Con về trước.”

“Đi thôi……” Ngô thúc khoác tay, “Có thời gian rãnh đến đây thăm lão già này.”

Triệu Mạt Thương mỉm cười nói tốt, đang định rời đi, thang máy “Đinh” một cái, Thương Mặc trên lưng mang balo vẻ mặt hậm hực đi ra.

Đáng chết…………

Thương Mặc vừa đi vừa thầm mắng chính mình.

Nàng cứ tưởng rằng Triệu Mạt Thương rời khỏi chính mình có thể bình tĩnh lại một chút, không nghĩ cư nhiên lại bắt đầu phiền toái.

Lấy tay xoa xoa nguyệt thái dương của mình, Thương Mặc đi được vài bước, nhìn thấy Triệu Mạt Thương thì ngừng lại.

Triệu Mạt Thương vừa lúc quay đầu lại nhìn, nhìn đến Thương Mặc cũng là sửng sốt.

“Xin chào……..” Thương Mặc giơ tay lên, thoạt nhìn có chút ngốc chào hỏi.

Cô ấy…………..Không phải đi rồi sao?

Nhìn đến Triệu Mạt Thương một khắc kia, cái loại phiền toái kia lập tức đi đâu mất, lòng tràn đầy không yên cùng một chút vui mừng.

“Viết xong?” Triệu Mạt Thương thanh âm nhu hòa vang lên, làm cho Thương Mặc càng toát ra an tâm.

Thương Mặc có chút mất tự nhiên kéo balo lên, “Vâng.”

Ngô thúc híp mắt nhìn lướt qua Thương Mặc, lại nhìn đến Triệu Mạt Thương, vẻ mặt có chút đăm chiêu.

“Ngô thúc, đây là Thương Mặc mà con nói với Bác.” Triệu Mạt Thương nói với Ngô thúc.

“Thương Mặc a………..” Ngô thúc trên mặt có chút đăm chiêu liền biến mất, nhìn Thương Mặc nói, “Đến, làm cho Ngô thúc nhìn xem.”

Thương Mặc có chút chần chờ, vẫn là đi qua, đối với Ngô thúc lễ phép gọi một tiếng.

“Được rồi, bé ngoan.” Ngô thúc nhìn Thương Mặc từ trên xuống dưới, tán thưởng nói.

Thương Mặc mỉm cười dường như trả lời.

“Tốt lắm, hai người trẻ tuổi các con đi ăn cơm đi.” Không khí trong nhất thời có chút xấu hổ, Ngô thúc khụ một tiếng bắt đầu đuổi khách.

“Dạ. Vậy Ngô thúc nghỉ ngơi cho tốt.” Triệu Mạt Thương gật đầu, mắt nhìn Thương Mặc bên cạnh, “Đi thôi.”

“Vâng.” Thương Mặc có chút mất tự nhiên rất nhanh liền khôi phục lại bình tĩnh, đôi với Ngô thúc chào tạm biệt, cùng Triệu Mạt Thương đi khỏi.

Dọc theo đường đi vẫn thực im lặng, ngẫu nhiên có vài người quen biết Thương Mặc đi qua, đều rất ngạc nhiên đánh giá Triệu Mạt Thương, tiếp theo cùng Thương Mặc chào hỏi, Thương Mặc mỗi lần như vậy đều thản nhiên mỉm cười gật đầu.

Đi đến một cái ngã rẻ, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc đều cùng một lúc dừng lại, “Vậy……”

Hai người đồng thời mở miệng, tiếp theo đều là giật mình, Thương Mặc như trước phản ứng lại, “Học tỷ, em muốn trở về ký túc xá…..”

“Ừ. Chị thì muốn từ trường học đi ra ngoài.” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu.

“Vậy………..Hẹn gặp lại.” Thương Mặc cố gắng áp chế mình không nói ra từ “Đừng.”, nhìn Triệu Mạt Thương hướng chính mình vẫy tay đi khỏi, cũng hướng tới ký túc xá đi được vài bước, lại nhịn không được quay đầu lại nhìn Triệu Mạt Thương, lại là ngẩn ra.

Triệu Mạt Thương cư nhiên cũng ở một chỗ đứng nhìn nàng.

Trái tim lại bắt đầu đập dữ dội, Thương Mặc cố gắng khắc chế chính mình không cho chính mình chạy lại ôm lấy Triệu Mạt Thương, “Sao vậy……Chị như thế nào vẫn đứng đây?”

Triệu Mạt Thương lộ ra mỉm cười, “Thương Mặc, có muốn ăn cơm với chị không?”

Thương Mặc nháy mắt mấy cái, lại nháy mắt thêm mấy cái, lúc trước bắt buộc mình thái độ xa cách bây giờ lại mềm lòng, dùng sức gật đầu, “Tốt.”

Vẫn duy trì mỉm cười đi đến bên cạnh nàng, Triệu Mạt Thương ôn nhu nói, “Chị đây trước cùng em hồi ký túc xá cất đồ đạc, sau đó chúng ta đi ra ngoài ăn cơm”

“Vâng.” Thương Mặc lên tiếng, cùng Triệu Mạt Thương sóng vai đi tới, di động bỗng nhiên vang lên, cầm lấy xem tin nhắn, thần sắc thay đổi, sau lại khôi phục bình thường.

“Thiếu chủ, Linh Lung có chút không thích hợp.” Tin nhắn của Lệnh Hồ Huyên làm cho mình có chút lo lắng, cũng rất mau bình tĩnh, trở lại bình thường.

“Được rồi, giao cho chị. Tôi không thấy em ấy.”

Tin nhắn thành cô gửi đi vài giây, Lệnh Hồ Huyên gọi điện trở lại.

Thương Mặc nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương, thở dài, bắt điện thoại, “Huyên tỷ.”

“Thiếu chủ thật sự không đến gặp em ấy sao? Em ấy lại bắt đầu phiền toái……..” Lệnh Hồ Huyên ngữ khí rất là sốt ruột, cố gắng muốn thuyết phục Thương Mặc làm cho Thương Mặc qua đây nhìn Linh Lung.

Thương Mặc ngữ khí thản nhiên, “Huyên tỷ, tôi mang em ấy đi qua bên chị, vì không muốn làm cho em ấy ỷ lại tôi.”

Điện thoại đầu bên kia Lệnh Hồ Huyên đem tầm mắt trở lại trong phòng, nhìn Linh Lung vẻ mặt phiền toái muốn rút đao chém lung tung, có chút lo lắng nói, “Như vậy có thể chứ?………..Tôi lo lắng cho em ấy……….”

“Huyên tỷ!” Thương Mặc bỗng nhiên đánh gãy lời nói của Huyên tỷ, ngữ khí như vậy có vẻ bình thường, “Chị cũng không phải cũng nghĩ tới để cho em ấy cả đời ỷ lại vào tôi đi?”

Lệnh Hồ Huyên trầm mặt xuống dưới, sau một lúc lâu, “Thiếu chủ yên tâm, tôi sẽ chiếu cố tốt cho em ấy.”

“Ừ.” Thương Mặc đáp lại sau cúp điện thoại.

Triệu Mạt Thương nghe Thương Mặc gọi điện thoại, lại chưa hỏi, hai người một đường đi tới ký túc xá của Thương Mặc.

Đi vào sau, Thương Mặc bỗng nhiên quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương, đôi mắt kia lộ ra tia hoang mang làm cho Triệu Mạt Thương cảm thấy bất an.

“Học tỷ……….Muốn biết em vì cái gì mà xa lánh chị hay không?” Thương Mặc đi tới bên Triệu Mạt Thương từng bước từng bước, đôi mắt lộ ra một mảnh thâm thúy, không nhìn ra cảm xúc.

Triệu Mạt Thương cắn lấy môi dưới, không hiểu sao bắt đầu có cảm giác nguy hiểm, lại vẫn là mở miệng, “Vì cái gì?”

“Bởi vì………….” Thương Mặc bỗng nhiên đem Triệu Mạt Thương đặt ở trên tường, cúi đầu hôn trên môi cô, sao đó tách ra, ở trong ánh mắt Triệu Mạt Thương tràn đầy khiếp sợ, lại lạnh nhạt bỏ lại một câu, “Bởi vì em phát hiện em thích chị.”

TBC

—————-

Oh yeah!!!! Hôn rồi…Tỏ tình rồi………:))))

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59: H
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131: H
Chương 132
Chương 132: (H)
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 167
Chương 168
Chương 168: (Hoàn)
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...