Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hổ Lang Truyền Thuyết

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Mai_kari

Beta: Kaori0kawa

Lâm Tĩnh nhìn mỹ cảnh như thi như họa bên ngoài, tưởng tượng nếu như trong bộ tư lệnh lại có một hoa viên nhỏ như thế, nhất thời chẳng biết nó sẽ trông như thế nào, nên thực sự cầu thị mà nói: “Cái này chỉ thích hợp ở chỗ anh thôi, tôi nghĩ nếu chỗ tôi cũng làm thành như thế, hình như không ổn cho lắm.”

Phương Thành cũng nghĩ hắn sẽ từ chối, nhưng không nghĩ hắn lại thành thực như thế, biết hắn cũng không phải là có ý riêng với mình, mà là do thiên tính của hắn là thế, vì vậy sự từ chối này cũng không khiến Phương Thành thấy xấu hổ, mà trái lại càng thêm vui mừng. Anh kiên trì giải thích, “Hoa viên này của tôi rất xảo diệu, từ bên ngoài nhìn vào sẽ không thấy gì cả, chỉ có ngồi trong nhà nhìn ra mới có thể trông thấy được thôi, như vậy sẽ không làm ảnh hưởng tới phong cách của bộ tư lệnh các cậu, mà bản thân cậu cũng có thể hưởng thụ nữa.”

“Kỳ diệu như thế sao?” Lâm Tĩnh rất hiếu kỳ, lại có chút động tâm, ngưng thần suy nghĩ một chút, trong mắt bỗng nhiên xuất hiện một chút bất đắc dĩ. “Tôi có hai đứa con nuôi, tuổi còn nhỏ, cũng rất thông minh, lại vô pháp vô thiên, rất hiếu kỳ, trên cơ bản thấy cái gì sẽ tháo tung cái đó ra, tôi đoán nếu như đưa tụi nó vào trong quân đội, ngay cả xe tăng, máy bay đều sẽ bị tụi nó tháo tung ra hết. Chỉ cần có thứ gì lạ, khẳng định không thoát ra bàn tay của tụi nó, hoa viên này của anh chỉ cần để cho tụi nhỏ nhìn thấy, bảo đảm nó sẽ ngay lập tức biến thành phế tích, vậy càng đáng tiếc, hay là thôi đi. Tối nay ở đây tôi được nhìn thấy, cũng đã là một sự hưởng thụ rất tuyệt rồi.”

Phương Thành ngẩn ra, lập tức cười ha ha: “Cậu đang nói hai đứa con thiên tài của Thiên Vũ à?”

“Đúng.” Lâm Tĩnh có chút vô cùng kinh ngạc. “Anh rất thân với Thiên Vũ?”

“Ừ, chúng tôi là bạn thân, quen nhau cũng nhiều năm rồi. Tôi rất khâm phục anh ấy, ở phương diện kỹ thuật, anh ấy chính là thiên tài, người khác theo không kịp, hơn nữa Vệ gia nhà họ nhiều thế hệ đều là khoa học gia nổi danh, gia thế cũng không kém, nhưng ảnh lại rất khiêm tốn, đối xử với mọi người rất thành khẩn, thích giúp người khác, chưa bao giờ làm ra dáng mình là chuyên gia cả.” Phương Thành cảm thán. “Trước đây tôi có hơi tự phụ, từ sau khi biết ảnh, tâm tư kiêu ngạo cũng đã dần giảm bớt, nhưng nhờ vậy cũng kiên định mà học thêm được nhiều thứ.”

Lâm Tĩnh liên tục gật đầu: “Thiên Vũ quả thật là một người rất tốt, đối với ai cũng rất tốt, tôi cũng đã học được từ ảnh rất nhiều thứ.”

“Đúng vậy.” Phương Thành uống 1 ngụm canh, bỗng nhiên nở nụ cười. “Thiên Vũ thì tôi khá thân, nhưng bạn đời của ảnh thì tôi không quen cho lắm, nhưng cũng biết đó là một người rất lãnh tĩnh trầm ổn, thật không nghĩ ra, hai đứa con của họ lại hào hiệp đến thế, cũng không biết là giống ai trong nhà họ nữa.”

Lâm Tĩnh cũng nhịn không được buồn cười, “Tôi cùng Lão Lôi cũng hay nói vấn đề này, thấy cũng khá kỳ quặc. Kỳ thực, tính tình của hai đứa nó lại tương đối giống chúng tôi, tôi cùng Lão Lôi rất thích tụi nhỏ, nên muốn tháo gì cũng tùy ý chúng cả.”

Phương Thành gật đầu, đứng dậy lấy chén canh đã uống sạch bước vào trong bếp để múc thêm. Lâm Tĩnh ăn thêm hai món, nhìn tuyết lớn bên ngoài bay tán loạn, trong lòng cảm giác có gì đó không đúng, suy nghĩ nửa ngày mới nhớ ra. Dưới khí trời này, hắn không quay về, nhưng Lôi Hồng Phi dĩ nhiên tất nhiên sẽ không gọi điện hỏi, có hơi chút khác thường. Suy nghĩ 1 hồi, hắn có chút lo lắng, liền lấy điện thoại ra gọi cho Lôi Hồng Phi, thế nhưng bên kia dĩ nhiên tắt máy, gọi về nhà cũng chẳng ai tiếp máy, tình huống này rất ít thấy, khiến hắn có chút bất ngờ.

Hắn đang suy tư, thì Phương Thành bưng canh đi ra, thấy nét mặt hắn khác thường, quan tâm hỏi: “Sao thế?”

“Hả? À, không có gì.” Lâm Tĩnh nhìn đồng hồ 1 chút, cũng quyết tâm. Thời gian còn sớm, Lôi Hồng Phi có thể đang tăng ca, có vài thời gian không cho phép mở máy, đây là nguyên tắc bảo mật, hắn đương nhiên hiểu được.

Phương Thành không hỏi nữa, ngồi xuống tiếp tục cùng hắn nâng cốc nói chuyện. Năm xưa khi tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, đam mê thám hiểm, ba lô du ngoạn, đã từng đi qua rất nhiều nơi, còn từng cưỡi ngựa đi qua sa mạc Taklamakan, bơi qua hồ Thanh Hải, leo qua ngọn Mt.Chomolungma, hầu như chuyện nguy hiểm nào cũng đều đã trải qua, khiến Lâm Tĩnh vừa giật mình mà cũng rất nể phục.

Bữa cơm này ăn rất lâu, sau khi cơm no rượu say, Phương Thành lại mời Lâm Tĩnh phẩm thường trà ngon với anh. Nhìn ngọc thụ quỳnh hoa bên ngoài, lại là một tư vị tuyệt vời khác hẳn. Anh rất biết cách nói chuyện, tuy rằng chỉ có 2 người, nhưng lại không hề thấy tẻ nhạt, biết cách tạo bầu không khí khiến cho Lâm Tĩnh cảm giác rất thoải mái. Vốn như hai người họ không phải như mới lần đầu gặp, mà như là những người bạn thân nhiều năm tương giao.

Nói chuyện tới hứng khởi, Phương Thành lại ở trên màn hình trên tường bắt đầu trình chiếu một bộ phim khoa học viễn tưởng, hăng hái mà nói: “Cậu chú ý vào vũ khí bên trong kìa, rất có nhiều ý nghĩa đó nha. Có khá nhiều thời gian, sự tưởng tượng của nghệ thuật gia lại vô câu vô thúc dẫn dắt chúng ta, khiến cho chúng ta phải suy xét khá nhiều tới tính khả năng đó.”

Với đề tài này, Lâm Tĩnh càng cảm thấy hứng thú, lập tức đem toàn bộ lực chú ý của mình vào trong bộ phim.

Đang trong lúc náo nhiệt, thì điện thoại của hắn vang chuông, là Lôi Hồng Phi gọi tới. Hắn vừa mới “Alô” một tiếng, thì điện thoại chợt truyền tới thanh âm trầm thấp: “Cậu chưa về nhà à? Đừng uống quá nhiều rượu. Trời tuyết đường trơn, lúc cậu lái xe về nên cẩn thận. Tôi còn phải họp, phải tắt máy đấy, tôi lén chạy ra gọi đó, nên không nói nhiều được. Buổi tối cậu khỏi chờ tôi, đi ngủ sớm 1 chút, cứ vậy nha, tôi cúp máy đây.” Sau đó cúp máy.

Lâm Tĩnh hai mắt nhìn điện thoại di động, sau đó mới hồi phục tinh thần, bỏ điện thoại vào trong túi.

Phương Thành bất động thanh sắc mà mỉm cười. Lúc anh theo đuổi tình yêu chưa bao giờ dùng thế hiếp người, dùng quyền mưu tư, thế nhưng tìm một người bạn hỗ trợ, khiến cho tình địch của mình phải tăng ca, họp hành, cũng không tính là một việc gì khó. Lôi Hồng Phi là một tình địch khá mạnh, nếu bỏ qua thân phận địa vị, gia thế bối cảnh, thì chỉ cần bằng việc y đã từng cứu mạng Lâm Tĩnh, cũng vì vậy mà mất đi 1 cánh tay, thì phương diện ân nghĩa đã vượt mức rồi. May mà Lâm Tĩnh dường như về mặt này cũng không thông suốt cho lắm, mà Lôi Hồng Phi cũng không biết là vì nguyên nhân gì, mà vẫn chưa hề ra tay, chuyện này tạo cho anh cơ hội, khiến anh có thể trực đảo Hoàng Long.

Cuộc gặp mặt đêm nay rất vui vẻ, xem phim xong, hai người họ lại hứng thú dạt dào mà thảo luận một chút về phương hướng phát triển của vũ khí tương lai, sau đó Lâm Tĩnh ý chưa hết mà phải từ biệt.

Phương Thành ôn hòa cười nói: “Tuyết khá lớn, cậu lại uống rượu, lái xe không an toàn lắm. Dù sao chỗ của tôi cũng lớn, phòng nhiều, cậu cứ ở lại đi, sáng mai đi làm cũng tiện hơn mà.”

Lâm Tĩnh sửng sốt một chút, vội vã lắc đầu: “Không được, tôi nên về thì hơn. Hôm nay cũng uống không bao nhiêu rượu, lái xe không thành vấn đề, dù sao cảnh sát cũng đang duy trì giao thông thông thuận, xe của tôi lại là xe quân đội, nên không bị tra xét đâu.”

Phương Thành cũng không miễn cưỡng, cầm lấy điện thoại gọi xe đưa lên, kêu hai tài xế tới, 1 người chạy xe anh, 1 người chạy xe của Lâm Tĩnh theo ở phía sau. Anh kiên trì muốn đưa Lâm Tĩnh trở lại, Lâm Tĩnh chối từ một hồi, nhưng không thể lay chuyển anh, chỉ đành cùng anh leo lên xe, ngồi ở ghế sau.

Tuy rằng tuyết rất lớn, thế nhưng các bộ môn đều đã chuẩn bị trước, rất nhiều người thông minh ném xe mình ở lại công ty, dùng đường sắt ngầm hoặc xe lửa thành thị quay về nhà, trên đường cũng không kẹt xe.

Hoa tuyết lẳng lặng tung bay, thành thị thật lớn đèn đuốc sáng trưng, tựa như một một khối thủy tinh mang ánh sáng ngọc loá mắt, trong bóng đêm phóng xạ quang thải đẹp nhất. Lâm Tĩnh cùng Phương Thành suốt đường đi đều khá an tĩnh, nhìn con đường bên ngoài, để tâm tình hưng phấn dần bình tĩnh lại.

Khi xe dừng lại trước cửa nhà Lôi Hồng Phi thì cũng đã sắp nửa đêm. Lâm Tĩnh thấy cả căn nhà vẫn cảnh tối lửa tắt đèn, liền biết Lôi Hồng Phi vẫn chưa trở về. Hắn cười cùng Phương Thành bắt tay nói lời cảm tạ, sau đó xuống xe, tiếp nhận chìa khóa xe từ tay tài xế đã lái xe của mình, xoay người khoát tay với Phương Thành: “Mau trở về đi thôi, nghỉ ngơi, ngủ ngon.”

Phương Thành cũng rất thẳng thắn, không có giả bộ lưu luyến chia tay, cười phất phất tay với hắn: “Cậu cũng nghỉ ngơi cho tốt, ngủ ngon.”

Xe nhanh chóng quay đầu lại, dưới bão tuyết mà bay nhanh đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hổ Lang Truyền Thuyết
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...