Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hổ Lang Truyền Thuyết

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Mai_kari

Beta: Kaori0kawa

Thế gian vạn vật, gió là thứ khó nắm bắt nhất, tuy rằng hiện tại khoa học kỹ thuật có phát triển, có khí tượng vệ tinh đặt khắp nơi cẩn thận quản chế, có đài khí tượng trên mặt đất dò xét khắp nơi, có nhà khí tượng học xuất sắc phân tích chu đáo chặt chẽ, có máy tính đại hình tiến hành giải toán nhanh, cho ra kết quả không rời quá 10, nhưng vẫn không thể chuẩn xác hoàn toàn. Dù cho bão phía Nam hay là luồng khí lạnh phương Bắc, thì mây vẫn thường hay bỗng nhiên thay đổi tuyến đường, khiến người ta khó nắm bắt được quỹ tích, lần này cũng vậy

Luồng khí lạnh đến từ Siberia chia làm vài luồng trước sau, lục tục xuống phía Nam, quét ngang Bắc cảnh, rồi nhanh chóng hướng thẳng tới phía Nam. Luồng khí lạnh ban đầu từng đợt vốn dĩ cách nhau một khoảng, nhưng càng tới phía Nam thì khe càng nhỏ, dần dần dung hợp, trước đó đã dự đoán hai luồng khí lạnh này trong khoảng khe này sẽ tạo ra gió lớn, có thể hiện tại đổi sang hướng Đông, càng lúc càng nhỏ, dường như sẽ nhanh chóng hòa thành một, sẽ không trước sau nữa. Đông Bắc cùng toàn cảnh Mông Cổ, Tân Cương, Hà Bắc, Sơn Đông, Sơn Tây … cả một dãy đều sẽ có bão tuyết, Bắc Kinh cũng rơi tuyết vài ngày, đồng thời gió càng lúc càng lớn, hiện tại đã sắp xảy ra nạn bão tuyết.

Máy bay mà bọn Lôi Hồng Phi lái chính là một chiếc máy bay do phú thương người Hoa buôn bán ở Mông Cổ mua, giá không cao, là dạng nhiều công ty hàng không thường hay sử dụng cho mấy chuyến bay đường ngắn. Vị phú thương này là người Đông Bắc, tài sản ở vùng Mông Cổ có thể đứng trong top 10, bình thường hay dùng máy bay tới Bắc Kinh, Thẩm Dương, Cáp Nhĩ Tân. Bản thân chiếc máy bay này tương đối nhẹ, nếu đầy đủ xăng thì có thể bay tới hơn 3h, đủ để đáp ứng được yêu cầu của cơ chủ, nhưng hiện tại lại xuất hiện một vấn đề lớn, dù từ hướng nào, thì nhiên liệu của chiếc máy bay này cũng không thể hỗ trợ cho nó vượt qua được khu vực đang bị bão tuyết tàn sát bừa bãi kia.

Lôi Hồng Phi và Lâm Tĩnh xuất ngoại đuổi bắt ‘Blaze’, rất ít người biết. Lăng Tử Hàn đã trình lên cho Ủy ban cao tầng báo cáo tóm tắt để lập hồ sơ, trên báo cáo có ghi rõ là có sự trợ giúp của bộ tư lệnh bộ đội đặc chủng, để hỗ trợ cho Bộ Quốc An áp dụng cho đợt hành động quan trọng xuất ngoại truy bắt thủ lĩnh phân tử khủng bố. Nếu như bọn Lâm Tĩnh chỉ là hỗ trợ, như vậy tất nhiên chính nhất vẫn là Bộ Quốc An, do Lăng Tử Hàn chỉ huy và ủng hộ kỹ thuật, cho nên hành động lần này phần liên quan khá ít, nên việc tiếp dẫn Lôi Hồng Phi cùng Lâm Tĩnh về nước thì lại do Lăng Tử Hàn cùng Vệ Thiên Vũ tự mình phụ trách, toàn lực bảo chứng an toàn bọn họ.

Đợi được Lôi Hồng Phi đến khoang điều khiển ngồi xuống, Lăng Tử Hàn đã nói sơ lược tình huống cho y nghe, sau đó nói: “Các anh đầu tiên chuyển hướng bay tới Bắc Kinh, đường hàng không cụ thể sẽ chuyển cho anh sau, Thiên Vũ đang phân tích tình hình mặt đất thông qua vệ tinh thuyên chuyển. Vốn định nếu có thể tìm được một khe núi có đám mây tương đối ổn định thì sẽ các anh nhảy dù, thế nhưng vậy thì bệnh của Lão Lâm sẽ nặng thêm, không thể nhảy dù, nên chỉ đành chờ anh mang hắn theo. Thiên Vũ sẽ tìm một chỗ đất bằng phẳng ít tuyết đọng hoặc đường cái rộng, lúc đó có thể hỗ trợ cho các anh đáp xuống đất. Khi xác định xong địa điểm, thì em sẽ thông báo cho bộ đội, quốc an, cảnh sát, bệnh viện, phòng cháy chữa cháy ở đó hỗ trợ cho các anh. Chỉ cần các anh tiếp đất an toàn, thì sẽ không còn vấn đề gì nữa cả.”

“Em yên tâm.” Lôi Hồng Phi nét mặt ngưng trọng, nhưng lại tràn ngập tự tin. “Chỉ cần cho anh địa điểm đáp, anh nhất định an toàn tiếp đất.”

“Em tin.” Lăng Tử Hàn mỉm cười. “Kinh nghiệm bay của Tiểu Tần chưa đủ, ở khí trời phức tạp phải cất cánh, hạ cánh, thì cậu ấy không bằng được anh, thế nhưng nếu bay bình ổn trên cao, thì cậu ấy có thể ứng phó được. Các anh còn phải bay thêm hơn 2 tiếng nữa, trong thời gian này, anh cố gắng chăm sóc tốt cho Lão Lâm đi. Chờ Thiên Vũ phân tích tình hình mặt đất xong, tìm được địa điểm có thể đáp xuống, em sẽ báo cho anh biết.”

“Được.” Lôi Hồng Phi rất thống khoái mà cúp máy, cùng thanh niên khách khí hai câu, rồi rời khỏi khoang điều khiển.

Lâm Tĩnh đang nằm, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Hắn vẫn đang nhắm mắt, nhưng không có ngủ. Hắn cảm thấy khó chịu cực kỳ, hô hấp thì khó khăn, không chỉ ngũ tạng lục phủ, ngay cả đầu khớp xương cả người đều đau. Khó chịu đến thế, hắn muốn ngủ cũng không được.

Lôi Hồng Phi khom lưng tiến đến trước mặt hắn, nghe thấy hơi thở không đều của hắn, lúc ngừng lúc gấp, lập tức cầm mặt nạ bảo hộ dưỡng khí mang cho hắn. Lâm Tĩnh dần dần cảm thấy khá hơn, mở mắt ra khẽ nhìn y, cười.

Đối với tình hình sức khỏe của hắn, trong lòng Lôi Hồng Phi cảm thấy rất lo nghĩ, trên mặt lại chẳng dám thể hiện gì, chỉ nhẹ giọng nói: “Chúng ta cần phải bay thêm hơn 2 tiếng nữa, cậu cố 1 chút, vừa đáp đất là sẽ có bác sĩ ngay.”

“Ừ.” Lâm Tĩnh thoải mái mà cười nói. “Tôi không sao, anh không cần quá lo.”

“Tôi biết cậu không có việc gì.” Nét mặt của Lôi Hồng Phi so với hắn thì thoải mái hơn, cười hì hì nói. “Có đói không? Có muốn ăn chút gì không?”

“Được.” Lâm Tĩnh luôn luôn đều cho rằng đều phải cố ăn, mới có thể khiến thân thể cố trụ, cho nên chỉ cần có khả năng, thì hắn đều cố gắng ăn chút gì đó, để cơ thể chống đỡ được.

Lôi Hồng Phi biết rõ, với tình hình hiện tại của hắn, cũng chỉ có thể ăn thức ăn nhẹ, cơm cùng mì sợi đều để qua hết 1 bên. Y tới nhà bếp kiểm tra 1 chút, nước sôi liền nhanh pha một chén cháo mạch, cầm ra nói: “Cậu nằm đi, tôi đút cậu.”

Lâm Tĩnh chẳng có chút khí lực nào, vài năm qua họ chăm sóc nhau cũng đã thành thói quen, cho nên không thấy gì không ổn, tự nhiên là “Ừ” một tiếng, đồng ý với kiến nghị của y.

Lôi Hồng Phi nâng ghế của hắn cao lên 1 chút, lấy mặt nạ bảo hộ dưỡng khí ra, cầm lấy chén cháo mạch thanh đạm từng muỗng mà đút cho hắn ăn.

Lâm Tĩnh miễn cưỡng ăn vài muỗng thì không chống được nữa, không nói gì đã mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Lôi Hồng Phi không dám quấy nhiễu hắn, giúp hắn thả ghế xuống, giúp hắn mang mặt nạ bảo hộ dưỡng khí, sau đó đem toàn bộ đồ ăn vào bếp. Xong hết rồi, y ngồi vào bên cạnh Lâm Tĩnh, xác nhận hắn đã mê man, mới không cần phải khống chế tâm tình nữa, trong mắt chứa đầy sầu lo

Không thể theo kế hoạch đáp xuống Xích Phong, phải mạo hiểm ở ngay khe hai luồng không khí lạnh mà nhảy dù, thì cũng không tính là gì, chỉ cần sức gió không lớn, mặt đất san bằng, thì có thể an toàn đáp xuống, hiện tại khiến cho y lo nhất chính là vấn đề bác sĩ. Tuy rằng Lăng Tử Hàn nói sẽ phái bác sĩ tới địa điểm đáp xuống, thế nhưng cậu không có khả năng điều bác sĩ từ Bắc Kinh chạy tới, thời gian không kịp, địa điểm đáp xuống đến giờ còn chưa rõ, cho nên chỉ có khả năng điều bác sĩ ở các bệnh viện gần đó tới, nhưng bệnh của Lâm Tĩnh tương đối đặc thù, chỉ thuốc dùng thôi cũng chưa chắc là bệnh viện nào cũng có, cho nên mấy bệnh viện hẻo lánh chỉ sợ cũng chẳng có cách gì với hắn, hiện tại chỉ có thể hy vọng địa điểm đáp xuống cách gần Bắc Kinh, như vậy có thể dùng thời gian mau nhất đưa Lâm Tĩnh đến bệnh viện 643 tiến hành cứu trị. Bệnh Lâm Tĩnh hiện tại giống như là một viên đạn bắn nhưng không nổ, không biết lúc nào sẽ phát nổ, tạo thành tổn thất lớn.

Trong đầu Lôi Hồng Phi lộn xộn, miên man suy nghĩ một hồi, nhịn không được nhẹ nhàng cầm tay Lâm Tĩnh, thở dài.

Y quyết định rồi, dù cho bệnh của Lâm Tĩnh không thể triệt để trị hết, tựa như hành động đuổi bắt vượt cảnh này là không làm nữa, dù cho tên Phương Thành khốn khiếp kia mỗi ngày dây dưa Lâm Tĩnh, cũng tốt hơn bây giờ, nhìn Lâm Tĩnh phát bệnh lại thúc thủ vô sách. Nghĩ tới đây, trong lòng y bỗng nhiên tuôn ra chiến ý cường liệt. Phương Thành thì sao chứ? Luận gia thế bối cảnh thân phận địa vị tuổi tác tướng mạo, y tuyệt không thua kém anh ta, mà tình nghĩa cùng Lâm Tĩnh càng tốt hơn cái tên Phương Thành kia nhiều, cho nên, không có gì phải sợ, để Phương Thành tới đây đi, y nhất định sẽ đẩy lùi tên đối thủ này.

Nghĩ vậy, trong mắt Lôi Hồng Phi không còn sự lo lắng nữa, bên môi có nụ cười. Y cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay nóng hổi của Lâm Tĩnh, ở trong lòng yên lặng mà nói:

Sắp rồi, chúng ta sắp về nhà rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hổ Lang Truyền Thuyết
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...