Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hổ Lang Truyền Thuyết

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Mai_kari

Beta: Kaori0kawa

Mấy câu mà Lâm Tĩnh nói với Lôi Hồng Phi cũng không phải chỉ là thoái thác, rất nhanh hắn phải rời khỏi Bắc Kinh, đi khắp toàn quốc, thị sát bộ đội đặc chủng.

Sau khi đi tới mấy nơi ở phía Nam xong, hắn mới dùng chuyên cơ tới Đông Bắc, trong lúc đó nhận được tin, khiến hắn không biết nên khóc hay cười.

Nguyên nhân ban đầu khá đơn giản, một bộ đội đặc chủng nhận được kỳ nghỉ, ra nội thành đi chơi với bạn gái. Bạn gái cậu ta vẫn chưa tan tầm, nên cậu ta ở gần đó tìm một quán bar, uống một chai nước khoáng, nghĩ ở ngoài mua một chai nước cũng chỉ 2 đồng, ở đây quá lắm cũng chỉ 20 đồng là cùng, không ngờ, khi bạn gái tới, cậu phải đi, lúc tính tiền lại thu của cậu ta tới 300, hơn nữa nếu không trả sẽ đánh người. Đám bảo an trong quán bar ào lên, nhìn qua là biết chính là dân xã hội đen, bộ đội đặc chủng này cũng không muốn đánh nhau làm bạn gái mình bị thương, nên nhẫn nhịn mà tính tiền rời đi. Ngày tiếp theo, vị bộ đội đặc chủng này mang theo một đám chiến hữu chạy vào trong nội thành, không chỉ san bằng quán bar kia, mà còn đánh nhừ tử mấy thế lực xã hội đen khác ở trong mấy quán bar khác, khiến toàn bộ đám đó đều phải nhập viện, mấy bách tính bình dân chẳng bao giờ thấy qua khí thế bẻ gãy nghiền nát này khiến cho bọn họ không ngừng khiếp sợ.

Tuy rằng chỗ mà bọn họ phá cũng là chỗ bọn xã hội đen dùng để tẩy tiền, buôn lậu thuốc phiện cùng mại dâm, nhưng nhìn về biểu hiện, thì vẫn là xí nghiệp kinh doanh chính quy, bị người ta phá nát như thế, cũng xem là trái pháp luật, bởi vậy sau khi cảnh sát nhận được báo án, lập tức điều tra tình huống liên quan, sau đó càng thêm khó xử. Từ mặt nội tâm, bọn họ đều muốn vỗ tay tỏ ý vui mừng với hành động lần này của bộ đội đặc chủng, thế nhưng vẫn phải dựa theo kỷ luật mà làm việc, thế nhưng dựa vào năng lực cùng quyền hạn của bọn họ, không có khả năng chạy ào vào trong quân doanh của bộ đội đặc chủng để bắt bộ đội đặc chủng, hơn nữa quân đội có toà án quân sự, cũng không có khả năng giao cho địa phương họ xử lý, vì vậy, báo cáo cứ theo từng tầng mà lên, đến tận khi đến tay Lâm Tĩnh.

Lâm Tĩnh ở trên máy bay xem xong báo cáo, lại không cảm thấy tức giận, trái lại còn cười nói: “Đám nhóc này, quả thực hồ đồ.” Nhưng trong thanh âm mang theo tán thưởng.

Hắn thống hận xã hội đen, không chỉ vì bọn chúng luôn phạm tội, mà còn vì bọn chúng đã từng khiến cho 1 phần những bộ đội đặc chủng xuất ngũ không thể có cuộc sống an tĩnh, chỉ có thể bí quá hoá liều, tha hương tới nước khác mà trở thành lính đánh thuê, cho nên thấy quân của mình đánh cho bọn cặn bã xã hội tới hoa rơi nước chảy, nửa điểm cũng không trách cứ, chỉ có tán thưởng.

Sau khi máy bay đáp xuống, hắn lập tức tới căn cứ bộ đội đặc chủng ở chỗ đó. Bầu không khí ở đó khá nhiệt liệt, tiếng ầm ĩ của huấn luyện tràn ngập trong không khí, ngoại trừ khí tức xơ xác tiêu điều của bộ đội đặc chủng ra, còn có một niềm vui khó tả.

Lâm Tĩnh biết rõ niềm vui này từ đâu mà đến, bên môi hiện lên nét cười.

Bên cạnh hắn chính là đại đội trưởng của đại đội này, vừa nhìn nét mặt của sếp liền biết hắn đang suy nghĩ gì, lập tức cười nói: “Chúng tôi đã báo cáo với các bộ môn bên chính phủ, các chiến sĩ tham gia trận ẩu đả vừa rồi đều đang cấm bế.”

Bọn họ đều biết, đây bất quá chỉ là một lý do để thoái thác mà thôi, các chiến sĩ trong doanh địa nên làm gì thì làm đó, không có khả năng cấm bế. Lâm Tĩnh gật đầu, bình thản hỏi: “Bọn họ có làm bị thương dân thường không?”

“Tôi đã hỏi qua cục cảnh sát rồi, không có dân thường nào bị thương cả.” Đại đội trưởng kia rất nghiêm túc trả lời. “Bọn họ khi vào trong đó, trước tiên đều để toàn bộ khách cùng nhân viên phục vụ đi ra ngoài, sau đó mới động thủ. Ngoại trừ mấy tên tiểu lưu manh ra, còn có một chút tai to mặt lớn bị thương dưới tay bọn họ, có người nói còn có mấy tên trùm ma túy lớn, vốn đang định giải trí trong quán bar của chúng, cho rằng không phải bàn chuyện làm ăn thì không có gì nguy hiểm xảy ra, ai biết lại có một trận hỗn chiến, sau đó còn động tới súng ống, đánh cho bọn chuyên buôn đồ độc hại đó đến không động đậy nỗi, chờ cảnh sát tới bắt. Cục trưởng Cảnh sát có gọi điện tới báo cho chúng tôi, chủ yếu là cám ơn, còn muốn vì chúng tôi mà thỉnh công. Ý của tôi, tuy rằng đám đó có phạm tội, thì cũng không xin phép trước mà đã chạy ra ngoài đánh nhau, không phải là chuyện để cổ vũ.”

“Nói đúng.” Lâm Tĩnh đồng ý. “Vô tổ chức vô kỷ luật tụ họp lại đánh nhau, báo thù riêng, đó là chuyện tuyệt đối không cho phép.”

Chuyện này khiến cho lịch công tác của Lâm Tĩnh ở chỗ này phải kéo dài, vốn định tháng 12 sẽ trở về, nhưng lại phải ở lại đây chờ qua hết tết nguyên đán. Hắn gọi điện về, báo cho Lôi Hồng Phi biết hắn sẽ trở về trễ, sau đó tiếp tục công tác.

Lễ Giáng Sinh náo nhiệt vừa qua khỏi, Lôi Hồng Phi từ Bắc Kinh bay tới.

Bão tuyết lớn bao trùm cả phương Bắc, khiến nhiệt độ giảm xuống tới dưới -30 độ, Lôi Hồng Phi ở trong cơn bão tuyết đi vào tới văn phòng của Lâm Tĩnh, khiến cho hắn vô cùng kinh ngạc: “Sao anh lại tới đây? Không đi làm à?”

Lôi Hồng Phi xua đi hoa tuyết trên người, cười nói với hắn: “Sau khi tan tầm tôi liền tới sân bay. Hôm nay là sinh nhật tôi, đột nhiên muốn cùng cậu ăn bữa cơm. Sáng mai tôi bay về rồi đi làm, cũng không sao.”

Lâm Tĩnh đứng dậy, nhìn bóng đêm bên ngoài, cuồng phong gào thét cùng hoa tuyết hỗn loạn bay khắp nơi, hiển nhiên không phải là khí trời thích hợp để ra ngoài uống rượu ăn tối. Nhưng sinh nhật cũng phải tổ chức, hắn suy nghĩ 1 chút, mỉm cười nói: “Kêu nhà bếp nấu mấy món ngon, chúng ta cùng nhau uống 1 ly.”

“Được.” Lôi Hồng Phi gãi đúng chỗ ngứa.

Mặc dù y đang cười, nhưng Lâm Tĩnh lại có thể nhìn ra ẩn sâu trong đôi mắt y chứa đựng đầy buồn bã, điều này khiến cho Lâm Tĩnh cũng khá bất ngờ, cũng có chút lo lắng. Hắn dặn Thái Hân Uy đi sắp xếp bữa tối, sau đó nhanh chóng kết thúc công việc, rồi cùng y trở về phòng của mình.

Đây là phòng ở trong căn cứ chuyên môn cấp cho thủ trưởng cấp trên tới đây, trang trí như một căn nhà xa hoa, ở rất thư thích. Lâm Tĩnh rót cho Lôi Hồng Phi ly trà, quan tâm hỏi: “Sao thế? Tâm tình không tốt à?”

Lôi Hồng Phi thần người ra 1 chút, mới nhìn hắn, khẽ cười: “Sinh nhật năm nào tôi cũng thế cả, tâm tình không được vui cho lắm …” Nói tới đây, y liền trầm mặc, thở dài.

Lúc trước Lôi Hồng Phi cũng không tổ chức sinh nhật, Lâm Tĩnh cũng không đặc biệt chú ý tới mấy việc này, đêm nay chính là lần đầu tiên thấy tinh thần y tinh thần sa sút như thế, không khỏi vô cùng kinh ngạc. Hắn suy xét có nên hay không hỏi một chút, Thái Hân Uy cùng mấy người trong nhà bếp tiến vào, lấy cơm nước trong hộp giữ ấm ra sắp lên bàn.

Lâm Tĩnh nhìn bọn họ lui ra ngoài, đóng cửa lại, lúc này mới kéo Lôi Hồng Phi ngồi xuống bàn, rót cho y ly rượu nho, cười tủm tỉm nói: “Nào, trước tiên chúc anh sinh nhật vui vẻ, cụng ly nào.”

Tâm tình Lôi Hồng Phi rõ ràng tốt được hơn 1 chút, cầm lấy ly rượu cụng với hắn, uống 1 hơi cạn sạch.

Lâm Tĩnh lại rót cho y 1 ly, sau đó lại múc 1 chén canh đặt tới trước mặt y: “Ăn nhiều chút đi.”

“Ừ.” Động tác Lôi Hồng Phi rất chậm, cầm lấy chiếc đũa gắp món ăn, nhưng lại không bỏ miệng mà đặt vào trong bát, cúi đầu nhìn nửa ngày, rồi thở dài. “Tôi muốn uống rượu xái.”

Lâm Tĩnh cau mày nhìn y 1 hồi, không có khuyên can, mà gọi điện thoại kêu Thái Hân Uy. “Lấy cho anh bình rượu xái.”

Thái Hân Uy rất mau mang vào, đưa bình rượu nhỏ cho Lâm Tĩnh, sau đó xoay người rời đi

Lâm Tĩnh cầm hai ly lại, chia rượu trong bình thành hai phần, rót vào trong ly, sảng khoái nói: “Tôi cùng anh uống.”

Thần sắc Lôi Hồng Phi thả lỏng 1 chút, cầm lấy ly cụng cùng hắn, uống một hớp rượu mạnh, cảm nhận được hương rượu nóng hổi chảy xuống cổ họng, lúc này mới thở phào một cái, chậm rãi nói: “Mỗi lần tới sinh nhật tôi, tôi sẽ nhớ tới mùa đông rất nhiều năm về trước. Sinh nhật của tôi, rất nhiều bạn bè, chiến hữu cùng tề tụ trong quán bar, chúc mừng tôi. Tử Hàn cũng tới, khi tôi uống say, lại không cách nào nói chuyện cùng em ấy, sau đó phải để Giác Phi tiễn em ấy về. Vài ngày sau, Tử Hàn rời khỏi Bắc Kinh. Thật lâu sau, tôi mới biết được, em ấy phải đi chấp hành nhiệm vụ tử vong, có khả năng đi rồi sẽ không quay về nữa.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hổ Lang Truyền Thuyết
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...