Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hổ Lang Truyền Thuyết

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Mai_kari

Beta: Kaori0kawa

Có Lâm Tĩnh ở đây, trạng thái tâm lý của Lôi Hồng Phi cũng trở nên ổn định hơn, có thể ăn có thể ngủ, tâm tình thư sướng, vết thương khôi phục rất mau, khiến Đồng Duyệt cảm thấy khá kinh ngạc, nhưng so ra thì kinh hỉ càng nhiều hơn.

“Chú cho rằng ảo giác tứ chi cùng với đau đớn cực đoan sản sinh từ tâm lý của y đã được khống chế tốt, tiếp tục như vậy, hẳn rất nhanh sẽ biến mất, khôi phục bình thường.” Đồng Duyệt thật cao hứng nói với Lâm Tĩnh. “Căn cứ theo tình hình hiện tại, thì 3 tháng sau bọn chú sẽ lắp đặt tay giả cho y, còn thời gian cụ thể thì cần phải xem xét vết thương lành lặn ổn định thế nào mới có thể quyết định.”

“Vậy thật tốt quá.” Lâm Tĩnh cũng thở phào nhẹ nhõm. Mỗi lần thấy Lôi Hồng Phi đau tới đổ mồ hôi lạnh, trong lòng hắn đều thấy rất khó chịu, hiện tại biết Lôi Hồng Phi đang nhanh chóng lành lại, hắn cũng cảm thấy rất vui mừng. “Lão Lôi lúc nào thì có thể xuất viện?”

“Hiện tại y có thể xuất viện rồi, chỉ cần mỗi ngày đến bệnh viện kiểm tra, thay thuốc là được.” Đồng Duyệt suy nghĩ một chút. “Cũng có thể sắp xếp bác sĩ gia đình, chú sẽ cử một bác sĩ mỗi ngày tới nhà y để trị liệu. Giai đoạn hiện tại y chỉ cần dưỡng thương thôi, cũng không còn xuất hiện tình huống bất ngờ nào cần phải tùy thời cấp cứu, cho nên để ở nhà cũng đừng lo, chỉ là phải nghỉ ngơi thật nhiều, không được quá mệt nhọc, nhất là phải chú ý, vết thương không thể dính nước, ngàn vạn lần đừng để bị nhiễm trùng. Về mặt ẩm thực cần phải làm nhiều món dinh dưỡng cho y, chuyên gia dinh dưỡng bên bọn chú sẽ đưa ra một ít kiến nghị, cung cấp thực đơn dinh dưỡng thích hợp cho Hồng Phi.”

“Được, con sẽ dựa vào đó mà làm.” Lâm Tĩnh không chút do dự nói. “Con sẽ dẫn y về nhà, nếu tiếp tục ở lại bệnh viện, sẽ khiến y nghẹn chết mất. Dù sao phòng trong ký túc xá bộ tư lệnh cũng sát bên nhà con, con có thể chăm sóc cho y.”

“Được, không thành vấn đề.” Đồng Duyệt mỉm cười nói. “Bác sĩ Trịnh là bác sĩ chính cho y, sẽ do ông ấy đích thân mỗi ngày tới xem y 1 lần. Các con cứ xin cho ông ấy 1 tờ giấy thông hành, ông ấy ra vào cũng tiện hơn. Bác sĩ Trịnh rất đáng tin, trước đây cũng từng là bác sĩ gia đình riêng cho đồng nghiệp của Tử Hàn.”

“Được, con sẽ kêu người tới, lập tức cấp cho bác sĩ Trịnh một giấy thông hành.” Lâm Tĩnh gật đầu đáp ứng, cầm lấy điện thoại gọi tới ký túc xá quan quân bộ tư lệnh, để sĩ quan phụ tá của mình lập tức chạy tới bệnh viện, làm giấy thông hành cho bác sĩ Trịnh ra vào ký túc xá. Hắn rất cẩn thận, tuân thủ nghiêm ngặt điều lệ an toàn, vì thế khi cấp giấy thông hành này, người cầm giấy chỉ có thể vào trong ký túc xá, không thể vào các khu vực quân sự khác, như vậy với mọi người ai cũng có lợi.

Hắn trở lại phòng bệnh, cười tủm tỉm nói với Lôi Hồng Phi: “Lần này nhờ tôi tiếp tục thuyết phục, chú Đồng đồng ý cho anh xuất viện rồi, thế nhưng anh phải do tôi giám sát, không được hành động tùy tiện, bằng không tôi sẽ đem anh đuổi lại về đây đó.”

Lôi Hồng Phi đại hỉ, thiếu chút nữa từ trên giường đứng lên, haha cười nói: “Được đó, đi ra ngoài trước đi. Mẹ ơi, cuối cùng con cũng được tự do rồi.”

Tiểu tử này chỉ vì xuất viện ngay cả ký giấy bán mình chắc cũng không hề gì, Lâm Tĩnh trừng mắt nhìn y, một lát mới quyết định nhịn xuống, xoay người đi thu dọn đồ, sau đó mới cầm lấy hành lý, mang theo người đi ra ngoài.

Lôi Hồng Phi lâu rồi không về nhà, nhà của y do đã lâu không có người ở nên ẩm ướt, trang thiết bị chưa qua sử dụng, bụi cũng khá nhiều, tạm thời không thích hợp ở. Lâm Tĩnh liền đưa y vào nhà của mình.

Chỗ của hắn đã được thu dọn ngay ngắn sạch sẽ, tuy rằng không có nhiều vật dụng trang trí, nhưng vẫn mang bầu không khí gia đình, rốt cục cũng là người đã kết hôn, không giống với Lôi Hồng Phi vẫn còn độc thân, trên phương diện cuộc sống hằng ngày rất có trật tự.

Lôi Hồng Phi có thể xuất viện chính hắn cũng không biết, cũng không chuẩn bị gì, lúc này liền trực tiếp đưa người lên lầu, vào phòng của mình mà nghỉ ngơi, sau đó vào nhà bếp mở tủ lạnh, kiểm tra bên trong có gì để nấu ăn được không.

Hắn luôn luôn một mình ăn ở căntin, bình thường ít khi nào tự nấu, nên trong tủ lạnh ngoại trừ một ít bánh mì ra, cùng vài cái bánh chẻo lạnh, thì cái gì cũng không có.

Hắn lấy ra thực đơn dinh dưỡng do chuyên gia dinh dưỡng cung cấp, lấy những nguyên liệu nấu ăn cùng đồ gia vị, phụ liệu cần thiết viết ra một tờ giấy, sau đó ra cửa gọi người: “Lính cần vụ, đi ra ngoài giúp tôi mua đồ.”

Thằng nhóc đó mới có 19 tuổi, bình thường hắn ít khi nào cần đến, hay bỏ tại bộ tư lệnh đến mốc meo, lúc này nghe thấy hắn có điều cần dặn do, lập tức vui mừng chạy tới, lớn tiếng nói: “Yes, sir, lập tức đi.”

Lâm Tĩnh đưa tờ giấy cho cậu, lại lấy mấy trăm đồng ra đưa cho cậu, căn dặn: “Mua đồ tốt nhất cho tôi, không cần tiết kiệm giúp tôi, có nghe không? Những thứ này đều làm cho quan tư lệnh ăn đó.”

“Yes, sir.” Thằng nhóc lập tức nghiêm nói. “Bảo chứng hoàn thành nhiệm vụ.”

Lâm Tĩnh khoát khoát tay với cậu, bảo cậu đi nhanh đi, liền xoay người trở về.

Lôi Hồng Phi đâu có nằm nghỉ, đi dạo vòng quanh phòng ngủ của hắn, không thấy được cái gì chơi được, liền đi xuống lầu vào phòng khách.

Lâm Tĩnh vừa vào cửa liền thấy y, nhưng cũng biết tính tình của y, nên trên mặt không có chút ngạc nhiên cùng buồn bực. Hắn đến máy uống nước rót 2 ly trà, đặt lên bàn, sau đó ngồi xuống sofa bên cạnh, nhàn nhàn mà nói: “Giác Phi sắp về rồi.”

Lôi Hồng Phi lập tức rất quan tâm hỏi: “Hắn thế nào rồi? Không bị thương chứ?”

“Bị thương, đùi bị trúng 1 phát súng.” Lâm Tĩnh cười khổ. “Vốn dĩ nếu chỉ là chiến tranh bộ đội của chúng ta, thì hắn khẳng định sẽ không bị thương, thế nhưng hải quân lục chiến cùng không hàng sư bên không quân B quốc cũng đều tham gia, mọi người không thể kết hợp, chỉ huy rất loạn, hắn cũng không có cách nào, chỉ có thể dựa vào chính năng lực của mình để cố gắng chỉ huy đội ngũ của mình tiến về phía trước, sau đó vì yểm hộ quân đội bạn, trên chiến trường bị đạn lạc bắn trúng. May là đạn từ đầu khớp xương bay ngang qua, không có động tới động mạch huyết quản, nên không có vấn đề gì lớn.”

Lôi Hồng Phi khẽ nhíu mày: “Bọn họ lúc nào thì về tới Bắc Kinh?”

“Ngày mốt.” Lâm Tĩnh rất lãnh tĩnh. “Chiến đấu tại B quốc đã hoàn toàn kết thúc, bọn họ về trước, còn Trương Hải Dương dẫn theo hạm đội sẽ trở về trở về địa điểm xuất phát sau.”

“Bộ đội bên ta thương vong có lớn không?” Lôi Hồng Phi vẫn đang cau mày, trong lòng có chút không thoải mái.

“Không tính quá lớn.” Lâm Tĩnh than nhẹ. “Toàn bộ bộ đội tham gia tác chiến trên đất liền đều được yểm hộ hỏa lực cường đại, quan binh hy sinh không nhiều lắm, tính tổng cộng thì có khoảng 11 người. Còn lại đều là người bệnh, người bị trọng thương cũng có, hiện nay đều đang được cứu chữa. Cho tới hôm nay, người bị tàn chỉ có mỗi mình anh thôi.”

Lôi Hồng Phi thở phào 1 hơi: “Vậy thì tốt.”

“Đúng vậy.” Lâm Tĩnh thoải mái vỗ vỗ y. “Anh cứ nghỉ ngơi trước đi đã, đừng quá lo lắng quá. Chú Đồng nói tình hình hiện tại của anh rất tốt, nếu tiếp tục như vậy, ba tháng sau có thể lắp tay giả cho anh, sau đó tiếp tục hồi phục, không tới nửa năm anh có thể làm việc bình thường rồi.”

“Ừ.” Lôi Hồng Phi nhìn hắn. “Giác Phi cũng cần phải dưỡng thương, vậy phải để mình cậu độc diễn rồi.”

“Cũng không có gì.” Lâm Tĩnh cười nói. “Anh cùng Giác Phi dù sao cũng ở chung 1 khu với tôi mà, nếu có chuyện gì quan trọng cần thương lượng, tôi tới cửa nhà tìm là được.”

“Đúng.” Lôi Hồng Phi cũng cao hứng. “Vậy tôi sẽ yên tâm mà lười biếng, để cho cậu nuôi ăn uống vậy.”

“Không thành vấn đề.” Lâm Tĩnh trả lời rất sảng khoái.

Hai người nói chuyện phiếm một hồi, lính cần vụ đã mua xong đồ mà Lâm Tĩnh dặn. Cậu một tay xách 2 cái túi lớn, chạy thẳng vào trong cánh cửa đang mở khép hờ, lớn tiếng nói: “Báo cáo tham tọa … A, a, tư lệnh, anh đã về rồi? Thật tốt quá.” Cậu nhóc mừng rỡ không thể bảo trì thân hình nghiêm thẳng của mình, vui mừng lộ rõ trên nét mặt mà chạy tới trước mặt Lôi Hồng Phi.

Lâm Tĩnh có chút bất đắc dĩ mà nói: “Thằng nhóc này bị tôi chiều tới hư rồi, xem ra cần phải huấn luyện cho tốt lại mới được.”

Lôi Hồng Phi cười ha ha: “Đây là nhà cậu mà, tôi đâu có nắm quy củ nề nếp đâu, tôi thấy vậy cũng được mà.” Y giơ tay trái lên vẫy vẫy nhóc con, hòa ái hỏi, “Mua nhiều thứ thế, là gì vậy?”

“Tham tọa dặn mua đó, nói là mua để làm đồ cho tư lệnh ăn.” Thằng nhóc lính cần vụ lập tức nói thẳng ra, cái gì cũng không giấu diếm.

Lâm Tĩnh đi tới tiếp nhận túi trong tay cậu: “Được rồi, cậu ở đây nói chuyện với tư lệnh đi.” Sau đó vào nhà bếp.

Hắn mở tủ lạnh cùng tủ chén dĩa, lấy đồ trong túi lần lượt sắp xếp cẩn thận. Nghe tiếng leng keng của chai lọ ly tách chạm vào nhau cùng tiếng cười của Lôi Hồng Phi truyền đến từ phòng khách, hắn bỗng nhiên nghĩ căn nhà luôn quạnh quẽ đã trở nên náo nhiệt.

Ngày như thế này, cũng khá tốt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hổ Lang Truyền Thuyết
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...