Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hổ Lang Truyền Thuyết

Chương 141

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Mai_kari

Beta: Kaori0kawa

Lôi Hồng Phi tắm rửa xong, mặc quần áo, sau đó thích ý thở dài 1 tiếng. Trong lúc tắm y cũng cố gắng nhớ lại, muốn đem toàn bộ những mảng ký ức rời rạc kia khâu thành một phần hoàn chỉnh, nhưng lại không làm được. Y cực kỳ ảo não, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, say rượu sẽ để lại di chứng thế này, hồi trước lúc còn được thoải mái uống rượu y cũng từng bị qua.

Y phiền muộn ra khỏi phòng, liền thấy Lâm Tĩnh đưa lưng về phía y đang ngồi ở ghế sofa đơn, an tĩnh nhìn màn hình lớn trên tường. Bên trong đang phát tin buổi trưa, bình thường cũng chính là mấy tin quốc nội, hay thiên tai ở nước ngoài. Dáng người Lâm Tĩnh nhìn qua khá yên tĩnh, khiến trái tim y trong nháy mắt chợt bình tĩnh trở lại.

Y không tiếng động xuống thang lầu, đi tới bên cạnh Lâm Tĩnh, đưa tay đặt lên vai của hắn, dịu dàng nói: “Sao không ngủ thêm chút nữa?”

Lâm Tĩnh ngẩng đầu nhìn y 1 cái, tùy tiện chuyển tầm mắt, tiếp tục nhìn màn hình trên tường, hờ hững nói: “Ngủ không được.”

Lôi Hồng Phi có thể thấy được tia ưu phiền trong mắt hắn, liền sửng sốt, theo bản năng nâng cằm của hắn lên, để nhìn cho kỹ.

Lâm Tĩnh giận dữ, cái tên lưu manh này, vẫn chưa hài lòng hả? Ý niệm trong đầu ùa tới, khiến hắn không chút nghĩ ngợi, một quyền đánh thẳng ra, nhắm thẳng vào giữa bụng của Lôi Hồng Phi, đánh cho y phải lảo đảo bước ra sau vài bước, đau đến kêu lên một tiếng đau đớn.

Lâm Tĩnh lạnh lùng nhìn y: “Bọn Tử Hàn sắp tới rồi, trưa nay ai làm cơm?”

“Tôi, tôi, đương nhiên là tôi.” Lôi Hồng Phi không dám hỏi vì sao hắn đánh mình, lập tức chạy về phía nhà bếp, canh thời gian để nấu cơm.

Phiền muộn trong lòng Lâm Tĩnh phảng phất tan rã vài phần, dáng người cũng không còn khẩn trương nữa, dần dần trầm tĩnh lại, chuyển kênh tới kênh Phonenix, nghiêm túc xem tin tức quốc tế.

Thời gian cứ thế lẳng lặng trôi qua, Lôi Hồng Phi nấu canh trước, sau đó rửa đồ ăn, rồi thái, dưới mấy ngón nghề thủ công này dần dần bình phục tâm tình, chỉ cảm thấy phần bụng còn co rút đau đớn mơ hồ, không khỏi lắc đầu thở dài. Quyền này, thật con mẹ nó quá độc ác.

Nhanh nhẹn mà làm xong mấy món mặn, chờ người tới sẽ làm thêm vài món chay, vì vậy Lôi Hồng Phi liền rảnh tay, lập tức nhớ ra Lâm Tĩnh vẫn chưa uống thuốc. Y nhanh chóng bước ra ngoài lấy thuốc ra, cầm ly nước bước tới.

Lâm Tĩnh diện vô biểu tình tiếp nhận ly nước, uống thuốc.

Lôi Hồng Phi thấy hắn không còn tức giận nữa, cảm thấy có cửa rồi, liền cười tủm tỉm mà cúi đầu kề sát người hắn, cẩn thận hỏi: “Nhạc Thành Cương đó là ai vậy?”

Cơn tức giận trong lòng Lâm Tĩnh liền bùng lên, tung một cú đấm móc, tựa như chớp nhắm thẳng vào giữa cằm của y. Lôi Hồng Phi bất ngờ không phòng bị, bị đánh về phía sau ngã ngửa. Lâm Tĩnh lập tức giơ chân đá, nhắm ngay phần ngực y, khiến y phải lăn ra xa, lăn tới gần cửa mới dừng lại.

Lôi Hồng Phi cười khổ ho, nói thầm: “Hỏi chút cũng không được sao?”

Lâm Tĩnh nghe câu đó, tức giận càng tăng, liền nhảy tới, chuẩn bị tiếp tục đánh, nhưng chợt nghe thấy tiếng đập đập cửa.

Chỉ cần là người trưởng thành tới, thì đều sẽ nhấn chuông cửa, chỉ có tụi nhỏ với không tới hoặc là không biết việc này, mới có thể dùng cánh tay nhỏ bé đập loạn như thế. Tức giận vốn sôi trào trong lòng Lâm Tĩnh trong nháy mắt tiêu thất vô tung, trên mặt chợt hiện nụ cười vui vẻ, đi mở cửa.

Lăng Tiêu, Lăng Diêu nhào tới ôm lấy hắn, hoan hô nói: “Bác Lang, tụi con nhớ bác.”

Sau đó hai đứa nhóc chợt nhìn thấy Lôi Hồng Phi đang nằm dài trên mặt đất, tụi nhóc kinh ngạc chạy tới, ngồi xổm xuống nhìn.

Lăng Tiêu hiếu kỳ hỏi: “Bác Hổ, bác làm gì vậy? Đang tập võ hả?”

Lăng Diêu trừng mắt nhìn: “Chẳng lẽ đang lăn sàn, đang muốn cùng bác Lang chơi sao?”

Lăng Tiêu nhất thời dũng cảm: “Chơi gì vậy, tụi con cũng muốn chơi.”

Lôi Hồng Phi nhìn hai cặp mắt tràn đày hăng hái trước mặt mình, có chút dở khóc dở cười: “Không có gì … Kỳ thực bác cùng bác Lang tụi con đang cùng nhau tập thôi, nhưng bác không đánh lại hắn.”

Hai nhóc kia ánh mắt sáng lên, cùng nhau quay đầu nhìn Lâm Tĩnh: “Bác Lang, sao bác hay vậy? Mau dạy tụi con đi.”

Lâm Tĩnh đang thân thiết nắm lấy tay Đồng Húc, nghe vậy chợt đi tới, thân thiết mà làm mẫu với hai đứa nhóc tràn đầy tò mò kia: “Làm cách nào có thể đánh y ngã như thế thì bác chưa dạy được, nhưng nếu tụi con dự định muốn đẩy ngã người xuống mặt đất, lại không cần mất sức, thì nhất định phải tiếp tục công kích, cần phải khiến người ta không cách nào đứng dậy được. Chỉ cần một chiêu đơn giản thôi, cong tay trái lại ở khủy, kéo thân thể ra quyền, tay phải thì mạnh mẽ nện xuống. Giờ tụi con thử tập đi, mỗi lần một đứa thôi, đừng thử cùng lúc, coi chừng bị thương.”

Hai đứa nhóc cao hứng bừng bừng ngồi xổm xuống bên cạnh Lôi Hồng Phi, có bài bản hẳn hoi luyện tập, cánh tay nhỏ cong lại, nắm tay nhỏ dùng sức ra quyền, có lúc chưởng không được cân đối, vừa ra quyền liền ngã xuống ngực của Lôi Hồng Phi, sau đó mỉm cười rồi tiếp tục đánh.

Tuy rằng tụi nhóc còn nhỏ, nhưng Lăng Tử Hàn cùng Vệ Thiên Vũ vẫn luôn có ý thức bồi dưỡng thể lực cùng sức chịu đựng của tụi nhỏ, nắm tay dù nhỏ khi ra đòn vẫn khá đau, Lôi Hồng Phi rất phối hợp: “Ôi chao”, “Ôi chao” mà kêu to, đùa đến khiến tụi nhỏ cười haha.

Lâm Tĩnh thấy thế hết giận, lại nói với Đồng Húc: “Tiểu Húc, em có muốn luyện chút không, tới đây anh dạy em cách đá chân.”

Rất nhanh Đồng Húc liền nắm bắt được kỹ xảo đá vào những phần khác nhau trên cơ thể người khác, cũng cười hì hì chạy tới bên cạnh Lôi Hồng Phi, nhấc chân đá chân của y. Bất quá, đứa nhỏ này bị Đồng Duyệt ảnh hưởng khá lớn, nên khi đá được hai cái liền cảm thấy xấu hổ, liền chạy về phía Lâm Tĩnh.

Vệ Thiên Vũ cùng Lăng Tử Hàn vào sau, nhìn cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, liền cười rộ lên. Hai người quan tâm hỏi tình huống thân thể Lâm Tĩnh, sau đó mới vào phòng khách ngồi xuống, thoải mái nói chuyện phiếm.

Lôi Hồng Phi ôm hai đứa con nuôi đánh lộn quay vòng một trận trên thảm xong, lúc này mới nhớ ra, vừa tùy ý chống lại nắm tay của hai đứa nhỏ vừa ngẩng đầu hỏi: “Chúng ta ăn cơm trước đi, để mắc công đồ ăn lạnh.”

Lâm Tĩnh lập tức gật đầu: “Đúng đúng, ăn cơm trước.”

Bốn người lớn ra tay, cơm nước nóng hầm hập rất nhanh ra bàn. Bọn họ không uống rượu, nhưng bữa ăn lại rất hài lòng.

Lôi Hồng Phi giành đi rửa chén, Lâm Tĩnh liền đưa hai đứa nhỏ lên phòng ngủ khách, nụ cười tươi mà nói: “Sửa giường lại cho bác, được không?”

Hai đứa nhỏ lập tức hưng phấn: “Dạ, không thành vấn đề.”

Lâm Tĩnh tìm thùng dụng cụ trong nhà, tùy ý cho tụi nhỏ dùng. Vệ Thiên Vũ cũng lên lầu, cùng hắn ngồi xuống bên cạnh nhìn. Vệ Thiên Vũ luôn luôn khiến người khác cảm thấy được sự an tĩnh ôn hòa, vì vậy tâm tình Lâm Tĩnh cũng dần thả lỏng hơn, trên mặt hiện ra dáng cười chân chính.

Lôi Hồng Phi rửa chén xong, đi tới, thấy chỉ có mỗi mình Lăng Tử Hàn ngồi ở sofa, không khỏi có chút bất ngờ: “Họ đâu?”

“Trên lầu.” Lăng Tử Hàn vỗ vỗ tay vịn sofa, ý bảo y tới ngồi xuống, hạ giọng hỏi. “Các anh sao thế? Em thấy tâm tình Lão Lâm không được tốt.”

Trong lòng Lôi Hồng Phi cũng có muôn vàn ủy khuất muốn tìm người khác phân tích một phen, vì vậy liền kể hết toàn bộ chuyện ngày hôm qua, nhất là vụ Nhạc Thành Cương tới chơi, nhưng lại chần chừ không dám nói ra những mảng ký ức nghi ngắt quảng kia. Nói xong, y nghiêm túc hỏi: “Cái tên … Lão Nhạc kia cùng Lão Lâm thân thiết như thế, hơn nữa hỏi cũng không được hỏi, anh vừa ra miệng 1 câu thôi thì hắn đã đánh anh 1 trận rồi. Em nói xem, hai người họ rốt cục là có quan hệ gì?”

Lăng Tử Hàn mỉm cười nghe xong, nhịn không được thở dài.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hổ Lang Truyền Thuyết
Chương 141

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 141
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...