Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hổ Lang Truyền Thuyết

Chương 68

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Mai_kari

Beta: Kaori0kawa

Mấy tiếng sau, mọi người vui vẻ mà ra về.

Các tướng quân bên nước Nga đã uống rượu đến say mềm cùng hát vang 《 Khúc quân hành kỵ binh 》, từng bước từng bước ra khỏi nhà hàng.

Xe của bọn họ đều có tài xế, lập tức từng chiếc một tiến đến dừng trước mặt bọn họ. Bọn họ tha thiết ôm chặt bọn Lôi Hồng Phi, sau đó bước vào trong xe.

Lôi Hồng Phi che Lâm Tĩnh ở phía sau

(không cho ôm ^o^)

, cười tươi mà nhìn 10 vị dũng sĩ tướng quân kia lần lượt ra về, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Tĩnh đã say, cũng rất an tĩnh, trên mặt mang theo nét cười, bước chân đi lại khá bình ổn, người không quen hắn hoàn toàn không nhận ra hắn đã say mềm.

Dù là ở Tân Cương hay ở Bắc Kinh, Lôi Hồng Phi đều có rất nhiều lần nhìn thấy hắn uống rượu, nhưng lại chưa từng nhìn thấy hắn lúc say. Dù là đàn ông đã từng lăn lộn ở Tây Bắc hoặc Đông Bắc, chỉ cần thân thể sức khỏe tốt, thì tửu lượng đều cực kỳ cao. Lôi Hồng Phi đã từng thử qua cũng khó mà biết được chính xác, Lâm Tĩnh rốt cuộc là say hay không say. Y quay đầu nhìn kỹ, đôi mắt Lâm Tĩnh dưới ngọn đèn hoa lệ càng thêm trong suốt lóe sáng, dường như rất thanh tỉnh.

Y do dự 1 chút, mỉm cười nói: “Chúng ta về thôi, hôm nay cậu uống rất nhiều, cần phải nghỉ ngơi sớm đó.”

Lâm Tĩnh không hé răng, trên mặt vẫn mang theo nét cười. Sĩ quan phụ tá của hắn Thái Hân Uy nhìn cũng biết rõ, vội vã đi tới, lặng lẽ nói với Lôi Hồng Phi: “Tham tọa của em uống say rồi.”

Lôi Hồng Phi giật mình, không chút nghỉ ngợi gì, lập tức vươn tay phải ôm lấy Lâm Tĩnh, thân thiết nói: “Được, chúng ta về phòng.”

Lâm Tĩnh rất nghe lời, cùng y đi vào khách sạn, lên thang máy. Hơi thở của hắn mang đậm mùi rượu, thể hiện rõ là đang say, nhưng sắc mặt lại không hề thay đổi gì, bước chân vẫn ổn như cũ. Lôi Hồng Phi âm thầm bội phục, đây là người đầu tiên có phẩm hạnh tốt khi say rượu nhất từ trước tới giờ, không nháo, không nói nhiều, càng không có say như chết, cảm giác cực kỳ tốt. Thế nhưng, Lôi Hồng Phi mơ hồ nhớ kỹ, dường như việc say rượu mà không thể hiện ra mặt như hắn cũng không tốt lắm, cảm giác say ẩn ở trong lòng không thể phát ra ngoài rất dễ làm thương tổn con người, suy nghĩ 1 hồi, y có chút lo lắng, bàn tay đang đỡ Lâm Tĩnh vô thức tăng thêm sức lực.

Các vách trong thang máy đều làm bằng thủy tinh, phản xạ ánh đèn nhu hòa trên trần, Lâm Tĩnh đứng ở giữa, chỉ cảm giác cơ thể cưỡi mây đạp gió, phiêu phiêu dục tiên, trước mắt ngũ thải tân phân, phảng phất bầu trời nhân gian. Hắn cười cười, mơ mơ màng màng cũng cảm giác được trên lưng mình còn có một sự chống đỡ hữu lực, trong lòng rất ổn định.

Cửa thang máy mở ra, Lôi Hồng Phi đưa Lâm Tĩnh trở lại phòng. Hai sĩ quan phụ tá cũng uống không ít rượu, cả hai đều đứng thẳng cũng không nổi, nhưng vẫn nỗ lực chống đỡ, đi theo sau bọn họ.

Lôi Hồng Phi vào cửa rồi, chỉ một căn phòng ngủ khác cho hai người bọn họ: “Các cậu đi nghỉ ngơi đi, Lão Lâm cứ để cho tôi lo.”

Hai người họ không có dị nghị, lung lay người mà bước vào căn phòng ngủ kia, đóng cửa phòng lại.

Lúc này Lôi Hồng Phi mới không kiêng dè gì, ôm lấy Lâm Tĩnh, đi vào một căn phòng ngủ khác, đặt lên chiếc giường cực lớn.

Lâm Tĩnh chỉ cảm thấy thiên toàn địa chuyển, cháng váng đầu đến lợi hại, cho dù đang nằm thẳng trên giường, cũng cảm giác cả người như trôi theo dòng nước, dần chìm sâu xuống. Theo bản năng hắn nắm lấy cánh tay Lôi Hồng Phi, cố gắng kiềm lại cơ thể mình, trong tiềm thức muốn ổn định cơ thể, đừng chìm hẳn vào trong cái nệm mềm mại.

Lôi Hồng Phi bị hắn dùng lực túm lại, nhất thời không thể động đậy. Y ngã người đè hở lên Lâm Tĩnh, cách mặt hắn cực kỳ gần, chỉ cảm thấy hơi thở không ngừng lướt qua mặt, mang theo mùi hương nhè nhẹ, khiến y không khỏi giật mình.

Nhìn Lâm Tĩnh, lại cảm giác có gì đó không giống như trước đây nữa.

Y biết Lâm Tĩnh là một mỹ nam tử tuấn mỹ tuyệt luân, thế nhưng lúc trước thời điểm khi bọn họ quen biết nhau cũng không mấy tốt đẹp gì, mà y lại biết hắn yêu Lăng Tử Hàn, vốn dĩ không có tâm tình nghĩ nét đẹp này là kinh diễm, đợi khi Lâm Tĩnh điều đến Bắc Kinh, ở chung lâu với nhau rồi, thì lại cảm thấy khuôn mặt này nhìn riết rồi quen, cũng không nghĩ “Đệ nhất mỹ nam tử trong quân” có mê người hay không, trái lại khi thấy mấy tên thanh niên thiếu nữ trẻ tuổi vừa nhìn thấy Lâm Tĩnh thì lập tức thất thường thì cảm giác có chút buồn cười, thế nhưng, lúc này, y lại chẳng khác gì mấy tên phàm phu tục tử, đối mặt với khuôn mặt của Lâm Tĩnh mà có chút thất thần.

Lâm Tĩnh bây giờ phần lớn thời gian đều công tác trong văn phòng, làn da thô ráp do bị bão cát Tây Vực nhào nặn lúc xưa giờ đã nhẵn nhụi trơn bóng, màu da từ ngăm đen trở thành hơi nâu, mà ngũ quan tựa như bị khắc đao tinh điêu tế mài qua càng thêm tiên minh, chiếc mũi cao hòa cùng hốc mắt tạo nên một đường cong hoàn mỹ, đôi môi ngặm chặt cùng chiếc cằm ngay ngắn nhuộm đẫm khí chất cương nghị, chiếc cổ thon dài lại mang theo ưu nhã và yếu đuối.

Lôi Hồng Phi nghĩ tay mình đã không còn nghe lời mình nữa rồi, có chút bất giác mà xoa lên khuôn mặt Lâm Tĩnh. Đầu ngón tay cảm giác được nhiệt độ nóng hổi cùng mồ hôi ẩm ướt, truyền đến trái tim y một sự nhộn nhạo khó có thể nhẫn nại.

Y tâm loạn như ma, trong đầu chỉ có duy nhất một cảm giác nóng bong, không biết tiếp theo nên làm gì. Tay y trượt dần tới môi Lâm Tĩnh, thanh âm mất tiếng mà kêu một tiếng, “Lâm Tĩnh.”

Lâm Tĩnh cảm thấy huyết quản toàn thân mình hiện giờ đều đang chứa đựng nham thạch nóng chảy, đốt cháy cổ họng hắn đến đau nhức, ý nghĩ choáng vàng, hoàn toàn không nhận thức được động tĩnh chung quanh. Hắn dùng lực nắm chặt cánh tay Lôi Hồng Phi, tựa như rên rỉ mà nhẹ giọng nói: “Nước …”

Lôi Hồng Phi chợt tỉnh lại, nhất thời trong lòng xấu hổ vô cùng, vừa thầm mắng bản thân nãy giờ suy nghĩ gì đâu vừa xuống giường đi lấy nước. Nhưng Lâm Tĩnh nắm chặt tay y không chịu buông, bị y kéo mà nhích cả người trên giường 1 khúc, liền khó chịu mà nhíu mày. Lôi Hồng Phi không dám động đậy, lại muốn đi lấy nước cho hắn, nhất thời khó xử, chẳng biết phải làm sao.

Lâm Tĩnh cảm thấy rất khát, không ngừng kêu: “Nước …”

Lôi Hồng Phi cắn răng một cái, từng chút một mà kéo tay hắn ra khỏi tay mình, chạy ra phòng khách tìm ly, rót một ly nước khoáng ấm, lại chạy nhanh về phòng, một tay ôm lấy Lâm Tĩnh nâng lên, 1 tay cầm ly nước đút cho hắn uống.

Lâm Tĩnh 1 hơi uống sạch, cảm giác rất dễ chịu, lại cảm thấy nút áo trên người có chút chặt, cả người đều đầy mồ hôi, liền hỗn loạn mà kéo kéo cổ áo, không nhịn được mà thấp giọng nói: “Nóng …”

Lôi Hồng Phi liền buông ly nước xuống, thay hắn cởi nút áo, tháo cravat, cởi bỏ toàn bộ quần áo giày vớ giúp hắn. Lúc làm mấy việc này y không có suy nghĩ gì, anh em mình đang khó chịu, mình giúp đỡ cởi quần áo là một chuyện rất bình thường, thế nhưng khi đã cởi xong hết rồi, y mới thấy choáng váng.

Vóc người Lâm Tĩnh cao gầy, tứ chi thon dài, từng tấc da thịt trên người đều kiện mỹ cân xứng, tựa như là một cơ thể dựa theo tỉ lệ hoàng kim nghiêm ngặt mà trưởng thành, hoàn mỹ tới không thể soi mói được gì.

Lôi Hồng Phi chỉ cảm thấy trong lòng càng nóng, như muốn phát hỏa, trên trán thấm ra tầng mồ hôi. Y vội vã kéo chăn qua đắp ngang qua người Lâm Tĩnh, rồi cởi quần áo của chính mình, chạy ào vào phòng tắm, mở nước lạnh để hạ nhiệt bản thân, lúc này mới dần khôi phục bình tĩnh, trở lại bình thường.

Lau khô nước rồi, y lấy một cái dục bào được móc trên móc quần áo ở sau cửa mặc vào, sau đó lại lấy thêm 1 bộ khoác lên cánh tay. Suy nghĩ 1 chút, y lại cầm một cái khăn mặt sạch sẽ, dùng nước ấm thấm ướt, đi ra ngoài cẩn thận lau sạch mồ hôi trên người Lâm Tĩnh, sau đó mặc dục bào vào cho hắn, lúc này mới triệt để thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Tĩnh cảm thấy thoải mái hơn, hơi hơi nghiên người, an tĩnh mà ngủ say.

Lôi Hồng Phi nằm úp sấp người bên cạnh hắn, nhìn khuôn mặt hắn, trong lòng lần thứ hai cảm thấy hỗn loạn bất kham, lại cảm giác hoang mang không thể giải thích, lại có chút xung động khó nhịn. Y nhẹ nhàng nâng tay, không có mục đích mà nhẹ nhàng vuốt ve mặt mày Lâm Tĩnh, mũi, gương mặt, lại không biết nên làm gì tiếp theo.

Y do dự thật lâu, mới chậm rãi nhích người tới, cẩn thận mà dùng môi mình chạm nhẹ vào môi Lâm Tĩnh, sau đó nghiêng đầu trầm tư. Suy nghĩ nửa ngày, y vừa cẩn thận xem xét Lâm Tĩnh, nói chung là không dám lỗ mãng, chỉ có thể thành thật mà lùi người lại, chậm rãi nằm xuống.

Tắt toàn bộ đèn trong phòng, trong phòng chỉ còn lại một mảng vắng vẻ, nhưng trong bóng đêm y vẫn mở to mắt, thật lâu vẫn không thể ngủ say.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hổ Lang Truyền Thuyết
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...