8.
Quân khởi hành trong đêm.
Ta đi theo đường phụ, với thân phận là "sứ giả hòa đàm" từ triều đình.
Không ai cho ta lọt vào doanh trại chính.
Ta chỉ dựng trướng ở ngoài trại, cách xa nơi nghị sự, như một con cờ mà không ai thèm động vào.
Lâm Tuần cũng chẳng thèm ghé qua.
Nhưng ta không quan tâm.
Ta thu thập tin tức, dùng bạc mua lời đồn, lấy nhan sắc gài miệng các binh sĩ say rượu.
Mỗi tối, khi mặt trăng lên cao, ta ngồi ghi lại vị trí các lều, cờ hiệu, lối di chuyển.
Bên cạnh ta, chỉ có Tử Yên, một a hoàn giỏi cải trang, và Phù Sinh, người từng là sát thủ, nay là kẻ giữ mạng cho ta.
Rồi đêm đó đến.
Binh Bắc Mạn phục kích trong đêm, đánh thẳng vào tiền doanh.
Lâm Tuần thân trúng tên, gục trên chiến mã.
Giữa hỗn loạn, không ai nhận ra bóng áo giáp mỏng màu đào xuyên rừng lao thẳng vào giữa trận.
Là ta.
Ta vứt bỏ thân phận sứ giả, cầm thương, dùng kỹ thuật đã học nơi biên cương đ.â.m thẳng một kỵ binh định gbi ế t Lâm Tuần.
Một thương cứu lấy mạng hắn.
Một đòn khiến hắn phải nhìn ta bằng đôi mắt khác.
Lúc ta đỡ hắn vào trướng y tế, cả người hắn đã ướt m á u.
Hắn nhìn ta, mệt mỏi mà lạnh lùng.
“Ngươi… muốn gì?”
Ta chỉ cười.
“Một nữ nhân… không chỉ biết dùng sắc đâu, Lâm tướng quân.”
…
Sau trận phục kích, ta bị ép rời tiền doanh.
Không còn danh nghĩa “sứ giả hòa đàm”, càng không phải quân nhân.
Ta bị áp giải đến trung tuyến để giao lại cho triều đình.
Nhưng ngay khi đến rìa doanh trại Bắc Mạn…
Một toán quân bao vây.
Cờ hiệu trên áo choàng kẻ dẫn đầu… là Bắc Mạn vương tử - Sở Nham.
Ta nhận ra hắn ngay lập tức.
Là A Sở.
Vị hoàng tử năm xưa, khi ta chỉ là một đứa trẻ đói khát, bị đ á n h đến rách môi vẫn lén cho ta nửa cái bánh khô.
Hắn giờ… mười phần uy phong, ánh mắt sắc bén như năm xưa, chỉ là nhuốm thêm khí chiến trường.
“Dao Hoa?”
Hắn gọi tên cũ của ta.
Một cái tên chỉ có mẫu thân từng dùng.
Giọng hắn khàn khàn, nhưng không giấu được xúc động.
Còn ta…
Tim bỗng thắt lại.
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Rất nhẹ. Rất đau.
9.
Sở Nham đưa ta về đại trướng phía Bắc Mạn.
Hắn không giam ta. Càng không trói ta.
Chỉ mỗi đêm đều đến, ngồi bên, kể cho ta nghe chuyện triều đình hắn đang lung lay, vương huynh đang mưu phản, thân mẫu bị ép xuất gia.
Ta ngồi nghe. Lặng lẽ. Như một cái bóng.
Hắn hỏi ta:“Dao Hoa, nếu muội là ta, muội sẽ làm gì?”
Ta nhìn hắn, đôi mắt như nước mùa thu: “Làm vua.”
Sở Nham cười. Cười mà tim như ngừng đập.
Ta nói câu đó không hề ngập ngừng, không hề do dự.
Một nữ nhân mang áo giáp, múa giữa triều, dám nói “sắc là vũ khí”, thì không bao giờ nói điều mình không nghĩ.
Hôm sau, ta đưa cho hắn một bản kế hoạch.
Gồm hai phần:
Một: giả thua, rút quân đúng lúc.
Hai: tung tin Lý Chiêu Anh bị triều đình ruồng bỏ, để hắn “cứu” ta mà thành người anh hùng trong lòng dân.
Sở Nham không ngốc.
Hắn hiểu đây không chỉ là mưu kế quân sự.
Đây là bước đầu tiên của ván cờ soán ngôi… ở cả hai nước.
Khi tin tức "Lý Chiêu Anh bị bắt, bị triều đình mặc kệ" truyền về Đại Tĩnh, cả triều đình chấn động.
Các lão thần dùng chuyện này để công kích hoàng thượng.
Giới học sĩ thì rộ lên thơ ca thương tiếc “một hoa đào nở giữa gió lạnh biên cương”.
Dân chúng bắt đầu đồn: “Tứ công chúa mới là rường cột nước nhà!”
Lúc đó… ta còn chưa trở về.
Còn Lâm Tuần?
Hắn nửa tin nửa ngờ.
Càng tra, càng thấy hỗn loạn.
Bằng mệnh lệnh, bằng danh nghĩa tướng quân, hắn tự ý dẫn quân vượt biên giới, tiến vào doanh trại Bắc Mạn.
Ta sớm đoán được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-dao-mau-mau/chuong-3.html.]
Khi hắn đến, thấy ta đứng đó, bên cạnh Sở Nham - trong y phục nữ vương Bắc Mạn.
Không một xiềng xích. Không một vết thương.
Ta nhìn hắn, mỉm cười: “Ngươi đến cứu ta? Hay đến để thấy ngươi cũng chỉ là quân cờ trong tay người khác?”
10.
Ngay lúc ấy, tin phản loạn từ Đại Tĩnh truyền tới.
Chiêu Phi - kẻ từng g.i.ế.c mẫu thân ta cấu kết với thừa tướng, muốn lập nhi tử của mình Đại hoàng tử - Lý Chiêu Thành làm tân đế.
Phụ hoàng đổ bệnh.
Triều đình đại loạn.
Lúc đó, ta viết một phong thư, gửi về cung, chỉ một câu: “Nếu thiên hạ đã không có ai xứng làm vua… thì để ta.”
Ta giờ đang đứng giữa ba thế lực:
Sở Nham - kẻ nắm trong tay quân đội Bắc Mạn và trái tim đã sớm giao cho ta.
Lâm Tuần - kẻ tuy khinh ta, nhưng vẫn bị khí chất ta áp đảo, giờ bị kéo vào chính ván cờ của ta.
Đại Tĩnh - quê hương, nơi m á u của mẫu thân ta còn chưa nguội trên đất lạnh, đang chờ một nữ nhân đội vương miện m á u trở về.
Ta là ai?
Lý Chiêu Anh?
Dao Hoa?
Hay là… người sẽ thiêu rụi hai triều đại, để dựng nên một triều đại mới bằng chính tay mình?
…
Đêm ấy, tuyết rơi.
Gió Bắc thổi hun hút, nhưng trong đại trướng của Bắc Mạn vương tử, hơi ấm lại cuộn trào như lửa.
A Sở siết chặt ta trong vòng tay, gương mặt góc cạnh khẽ tựa lên mái tóc dài của ta, giọng khàn khàn:
“Dao Hoa… Mấy năm qua ta chưa từng quên nàng. Ngày rời đi, ta đã hứa với bản thân, một ngày nào đó sẽ để nàng trở thành nữ nhân cao quý nhất thiên hạ.”
Ta mỉm cười, chậm rãi đặt tay lên n.g.ự.c hắn.
“Vậy… chàng định cho ta cái gì? Chủ hậu cung? Ngôi vị hoàng hậu của Bắc Mạn?”
A Sở nhìn ta, ánh mắt tràn đầy yêu thương không giấu giếm.
“Nàng muốn gì, ta đều cho.”
Ta khẽ gật đầu, rồi nghiêng người, hôn lên cổ hắn.
Đêm đó… là một đêm ngập tràn hoan ái, nhuốm màu ấm áp.
Ta nằm trong lòng hắn, để mặc hắn gọi tên “Dao Hoa” như gọi về một kỷ niệm xưa cũ đẹp đẽ.
Còn ta…
Trong tay áo là một bùa trấn tâm đã được hạ vu lực, thấm qua da thịt A Sở khi hắn ngủ say.
Vu thuật không thể ép một người yêu mình…
Nhưng nó có thể khiến những kẻ trung thành với A Sở… nghe theo một người khác.
Từng bước, từng bước, ta cài lại mạng lưới thân tín quanh hắn.
Bất kể là đầu bếp, hay tỳ nữ, binh sĩ gác đêm, phó tướng từng uống rượu cùng ta…
Tất cả, từng người, từng bước… bị vu lực dần thấm vào xương tủy.
Ta và A Sở ngày ngày cùng nhau trò chuyện, ôn lại kỷ niệm xưa.
Ta nấu ăn, chàng sẽ đứng quanh chờ ta.
Ta múa, chàng sẽ thổi sáo.
Ta cầm thương, chàng cầm kiếm giúp ta kèn luyện.
Chúng ta cười cười nói nói như đôi phu thuê mới cưới, mỗi ngày mở mắt ra là thấy nhau, vui vẻ hạnh phúc.
Gần một tháng sau, A Sở quỳ trước phụ hoàng hắn, dâng thư xin sắc lập "Dao Hoa công chúa" làm chính phi, đồng thời tuyên bố rút binh, muốn nghị hòa với Đại Tĩnh.
Triều đình Bắc Mạn chấn động.
A Sở gần như bị giam lỏng trong thành.
Còn ta? Ta thản nhiên ở lại biệt viện, chờ ván cờ lật ngược.
Chỉ cần A Sở bị phế, hoặc mất vị trí, đám thân tín đã trúng vu thuật của ta sẽ cùng nhau hành động.
Nhưng đúng lúc mọi thứ tưởng đã an bài…
Một đêm gió lớn, Lâm Tuần đột kích thành Bắc Mạn.
Hắn dẫn theo một đội nhỏ tinh nhuệ, bọc thép đen, im lặng như sói săn.
Ta chưa kịp phản ứng, đã bị kéo ra từ biệt viện.
Lúc ta mở mắt, hắn đã quỳ một gối trước mặt ta trong rừng đêm, đôi mắt đỏ như máu.
“Nữ nhân như người… thật khiến người ta phiền lòng?”
Ta không đáp.
Bởi ta biết, dù có nói gì, trong mắt hắn, ta vẫn là một kẻ phản bội, dơ bẩn, quyến rũ kẻ thù.
Ta chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Ngươi nghĩ ngươi cứu được ta, hay chỉ đang kéo ta khỏi người nam nhân yêu ta?”
Hắn siết chặt nắm tay, quay đi.
“Người đang chơi với lửa… và lửa sẽ thiêu c h ế t người.”
Ta mỉm cười: “Không sao, nếu c h ế t… ta cũng muốn c h ế t khi thiên hạ đang nhìn lên.”
...
Khi Lâm Tuần đưa ta về cung, phụ hoàng đã nghị hoà xong xuôi.
Ngài quyết định gả ta cho Bắc Mạn vương tử - Sở Nham.
Nhưng hoàng đế thật sự định gả ta đi sao?
Không.
Ông ta ngoài mặt thì đồng ý với sứ thần Bắc Mạn, sau lưng âm thầm lên kế hoạch thu phục Bắc Mạn, mở rộng bờ cõi.
Hoàng đế cho quân lính mai phục xung quanh thành Bắc Mạn, dùng mười dặm hồng trang của ta làm chỗ trốn cho binh sĩ.
Hoàng đế muốn mượn cơ hội này ra tay, ông chưa từng nghĩ đến sự an nguy của ta.
Đoàn đưa dâu do Lâm Tuần và Lý tướng quân hộ tống.
Bảo vệ ta an toàn đến Bắc Mạn.
--------------------------------------------------