18.
Ta cầm quân, chính thức đánh vào Bắc Mạn, ngay lúc gần đánh vào kinh thành…
A Sở đột ngột xuất hiện, dẫn quân chóng trả, hắn như kẻ điên, liều mạng bảo vệ đất nước của mình.
Ta cầm thương ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt khẽ nhíu lại, trong lòng n.g.ự.c nhói đau một khắc.
Hít một hơi sâu, ta phất tay... Lâm Tuần liếc nhìn ta, không nói gì ra lệnh rút quân.
Sau khi trở về, ta cầm bút muốn hoạ lại gương mặt thật của chính mình.
Nhưng vẽ thế nào cũng không biết đây có phải là ta không?
Gương mặt nghiêng sắc nghiêng thành này không phải tự nhiên mà có, ta dùng m.á.u của mình nuôi cổ trùng, dùng cổ trùng để đổi lấy gương mặt này.
Thời gian thấm thoát trôi qua, ta hiện tại cũng không còn nhớ gương mặt của mình ra sao…
Một hôm nọ, A Sở gửi một bức thư đến, muốn cùng ta kết thúc mọi chuyện.
Ta cười nhẹ, đốt bức thư đi… có những thứ, nên kết thúc rồi.
…
Trăng đêm nay đỏ rực như máu. Gió thổi từ phương Bắc lạnh buốt, mang theo tiếng trống trận vang vọng khắp núi rừng.
Giữa một mảnh đất trống hoang, không lính, không tùy tùng, chỉ có hai thân ảnh đối mặt.
Một người chiến giáp đen bạc - A Sở.
Một người trường bào đỏ m.á.u - Lý Chiêu Anh.
Ánh trăng đổ xuống, chiếu lên hai thân ảnh từng yêu nhau tha thiết, giờ giương kiếm đối đầu.
Không ai mở miệng.
Rồi…
“Vút…!”
Kiếm và thương va vào nhau. Cơn chấn động lan ra từng vòng trên mặt đất.
Cả hai đều là cao thủ. Kẻ từng ra chiến trường mười năm, người được vu nữ dạy cả vu thuật, võ công, cầm thương không thua bất kỳ tướng quân nào.
Ta lăn qua, thương đ.â.m chếch xuống chân A Sở, tạo một đường rách dài. Hắn gầm nhẹ, xoay kiếm phản đòn, vết m.á.u b.ắ.n lên mặt ta.
A Sở giận dữ, nhưng ánh mắt vẫn run rẩy.
"Vì sao… lại phải đến mức này?!"
"Vì ta là Lý Chiêu Anh, không phải Dao Hoa năm đó!"
Hắn bật cười, cười đến đỏ mắt: "Nàng g.i.ế.c cha, hãm hại huynh đệ, g.i.ế.c cả hoàng tộc Đại Tĩnh…biến bản thân thành ác quỷ, chỉ là vì muốn ngồi ở nơi cao nhất!"
Ta chớp mắt, mũi thương rung lên: "Không, là vì ta không muốn ai có thể dẫm ta xuống lần nữa!"
Một chiêu cực mạnh đ.â.m tới… hắn đỡ được, nhưng vai bị thương nặng.
A Sở thở dốc. Ta cũng mệt mỏi. M á u nhỏ từ bắp tay xuống đất, loang từng vệt.
Rồi trong khoảnh khắc lơ đễnh, mũi kiếm hắn xuyên qua vai ta. Ta nghẹn lại, tay buông rơi thương.
“Kết thúc rồi.” A Sở lặng lẽ nói, giơ kiếm lên cao.
Lúc ấy, ta nở nụ cười, một nụ cười thật đẹp, thật yên bình: “Chàng... vẫn không thể xuống tay với ta.”
A Sở siết chặt tay. Nhưng kiếm vẫn không c.h.é.m xuống.
“Nếu hôm nay chàng không g.i.ế.c ta… ngày sau… ta sẽ thật sự trở thành nữ đế, kẻ thống trị Đại Tĩnh… và Bắc Mạn.”
“Ta biết.”
“Vậy… tại sao không g i ế t?”
A Sở im lặng rất lâu.
Cuối cùng, hắn buông kiếm, lạnh giọng:
“Ta không phải thánh nhân. Ta chỉ là một tên ngốc đã từng trao cả trái tim cho một nữ nhân độc ác như nàng.”
Hắn quay đi, từng bước rời khỏi.
Ta quỳ giữa đất, m.á.u đỏ tươi thấm áo. Nhưng ta vẫn cười, cười đến rớm lệ: “Ta… thắng rồi… nhưng tim ta… sao lại đau đến vậy…”
…
Sau trận chiến, A Sở mang thương tích nặng trở về Bắc Mạn, tuyên bố rút quân. Ta thắng, nhưng cơ thể ta lại suy yếu nghiêm trọng vì vết thương chí mạng.
Lâm Tuần đến đỡ ta, ánh mắt ngập tràn toan tính, nhưng tay vẫn dịu dàng: “Người có thể ngồi lên ngôi cao rồi. Ta sẽ giúp người.”
Ta chỉ nhẹ giọng nói: “Không cần. Ta tự lên được.”
Sau khi A Sở trở về Bắc Mạn, ta cũng rút quân, không đánh nữa.
Tiền triều yên ổn hơn nửa năm.
Sau đó, Lâm Tuần cùng Trần Ngọc Thành âm thầm giúp đỡ, Tam hoàng tử nhường ngôi cho ta.
Từ đó bọn bọ cũng trở thành hai thanh đao của ta.
19.
Góc nhìn của Lâm Tuần
Lâm Tuần đứng trên lầu cao, gió sớm cuốn tung góc áo, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía hoàng thành - nơi Lý Chiêu Anh đang dần bước lên ngôi cao nhất.
Nơi ấy, đã nhuốm máu.
M á u của huynh đệ tỷ muội, m á u của thân nhân, m á u của tình yêu đã mất…
Cũng là m á u của chính bản thân nàng.
Hắn siết chặt tay, nhưng cuối cùng… chỉ thở ra một hơi mệt mỏi.
“Lý Chiêu Anh… cuối cùng ta vẫn không theo nổi bước nàng.”
Lý Chiêu Anh… thứ nàng cần không phải là tình yêu của một nam nhân, mà là một thanh đao, một chiếc thang, một con đường tắt dẫn đến đế vị.
“Ta không trách nàng… cũng không còn tiếc nữa.”
….
Trong phủ, Ngũ công chúa - Lý Chiêu Thương đang chờ hắn cùng ăn điểm tâm.
Nàng thấy hắn về, liền đứng dậy dịu dàng hành lễ: “Phu quân nay có vẻ mệt mỏi thế?”
Lâm Tuần gật đầu, rồi ngồi xuống. Cố Minh Ngọc cũng từ bên hông viện bước ra, dắt tay hai đứa nhỏ - một trai một gái, gọi hắn "phụ thân" bằng giọng non nớt.
Hắn nhìn họ, bỗng thấy… lòng nhẹ bẫng.
Không phải ảo vọng ở triều đình, không phải âm mưu đoạt đế, cũng chẳng phải trái tim lạnh lẽo của một công chúa đầy máu.
"Ta đã có thứ đáng giữ lại rồi… và ta cũng hiểu, giữ được là may, còn quyền lực, chỉ là một giấc mộng vỡ mà thôi."
20.
Một tháng sau, ta chính thức xưng Đế, là Minh Tĩnh Đế, hoàng đế nữ đầu tiên của Đại Tĩnh.
Lâm Tuần dâng tấu từ quan, mang theo gia thất rời về phương Nam.
Ta chỉ lặng lẽ đứng nhìn bóng hắn khuất dần trong mây trắng.
Không giữ lại.
Không mở lời.
Chỉ mỉm cười…
“Ngươi không sai… Chỉ là… ngươi không phải định mệnh của ta.”
Còn về phần Trần Ngọc Thành trong một lần hộ tống ta lên núi lễ phật, bị tàn dư của phe cánh hoàng hậu ám sát, vì bảo vệ ta... hắn đã bỏ mạng tại đó.
…
Sau khi Bắc Mạn quy thuận Đại Tĩnh, A Sở được phong làm vương gia, nhưng hắn không tiến vào Đại Tĩnh nửa bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-dao-mau-mau/chuong-6.html.]
Ta ngồi lên đế vị, phong mẫu thân đã khuất là Thái hậu, an táng bà ở nơi phong thủy tốt nhất phía nam Hoàng thành, long mạch cuộn trào, gió thổi qua không mang theo u oán, chỉ còn lại hư không...
Triều đình được chỉnh đốn.
Quần thần, nếu có ai dám đứng ra phản bác, chỉ cần ta hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười nhàn nhạt… tất cả lập tức câm lặng.
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Họ nhớ đến từng người đã biến mất trong thinh lặng vì dám đối đầu với ta.
Một buổi chiều, dưới ánh hoàng hôn mờ nhạt, ta đứng trước mộ mẫu thân, y phục đế vương nặng nề lộng lẫy, lại khiến thân thể ngày một tiều tụy.
Ta khẽ nói: “Mẫu thân, con đã thay người báo thù rồi. Bọn họ... từng kẻ một... đều đã trả giá.”
“Người bảo con hãy cười thật vui vẻ, con vẫn luôn cười… Nhưng hình như, không có lấy một tia vui vẻ.”
“Mẫu thân… Dao Hoa mệt rồi…”
“Con không muốn làm Lý Chiêu Anh nữa…”
“Người đến đón Dao Hoa được không?”
Ta cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Rất thật.
Nhưng cũng rất đắng.
…
Thỉnh thoảng, ta vẫn bước về góc cung năm xưa… nơi từng có mái ngói mục nát, và cả mùi bánh bao năm ấy. Cũng là nơi A Sở từng lén đưa cho ta nửa cái bánh...
“Bánh bao của ta đâu rồi?”
Không ai trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua, mang theo mùi hương cũ kỹ của ký ức.
Nam nhân từng động lòng hay yêu ta - đếm không xuể. Nhưng chẳng ai ở lại. Không phải họ không muốn... mà vì ta đã không còn là nữ tử đơn thuần. Trong mắt ta không có thứ gì vượt qua được quyền lực.
Bàn tay ta dính đầy máu.
Trái tim ta dính độc.
Mưu tính tất cả mọi thứ… để đổi lấy ngai vàng vô vị này.
Một năm sau khi đăng cơ, ta hạ chỉ:
Tứ hôn cho Tam vương gia (Tam hoàng tử) - Lý Chiêu Kỳ, và ái nữ của Lâm Tuần cùng trắc thất Cố Minh Ngọc.
Cả triều đình đều ồ lên, nhưng không ai dám phản bác.
Ta cũng thoáng nghe qua rằng Lâm Tuần sống rất hạnh phúc.
Ngũ công chúa hiền lương, Cố Minh Ngọc dịu dàng, hai nữ nhân cùng hắn sống hoà thuận ở phủ tướng quân phía Nam.
Nhưng thiên đạo luôn công bằng - ta đã dùng vu thuật, sử dụng thân thể như công cụ, m á u thịt để luyện hương, dược vật để điều khiển lòng người.
Thân thể ta… chẳng còn lành lặn nữa.
Cơn bệnh kéo dài, thân thể ta ngày một tàn tạ.
Vu thuật, hương dược, và vô số thủ đoạn từng là vũ khí của ta… giờ đây, từng thứ một đang quay lại rút cạn sinh lực ta.
Thái y phủ hoảng loạn, danh y từ Tây Vực, Nam Lâm được triệu về... nhưng ta chỉ khẽ cười, phẩy tay: “Không cần. Có chữa cũng không cứu được lòng người đã lạnh.”
Ta biết, số mình không còn bao lâu nữa.
Cung nhân cả đêm trực bên điện Thừa Minh, nơi ta nằm nghỉ. Mùi hương thuốc, lẫn chút m.á.u tanh ngấm vào từng khe tường, từng ngọn nến.
Lý Chiêu Kỳ quỳ bên giường suốt ba canh giờ.
“Hoàng tỷ, người thật sự phải đi sao?”
Ta nhìn nó, giơ bàn tay xanh xao vuốt tóc nó, giọng mệt mỏi: “Kỳ nhi, đừng giống ta... Đệ hãy sống yên ổn. Đừng để m.á.u nhuộm tay đệ...”
“Làm một vị vua tốt… đừng như ta, chỉ làm một kẻ sống sót.”
“Hãy triệu Lâm Tuần trở về, sau khi đến tuổi thành hôn, đệ hãy lập nữ nhi của hắn làm hoàng hậu. Lâm Tuần sẽ giúp đệ giữ vững giang sơn này, hắn sẽ chống lưng cho đệ.”
Rồi ta quay sang một cung nữ thân cận:
“Y phục tang, chuẩn bị màu trắng thuần... không cần long bào lộng lẫy, không cần vàng ngọc châu sa. Khi ta c h ế t, không cần tấu nhạc, không cần khóc lóc… Chỉ cần... một khúc tiêu."
Vào một chiều mưa xuân, khi cánh hoa đào rơi lặng lẽ trong sân cung Thừa Minh.
Ta nhắm mắt.
Một dòng m á u đen rỉ ra khóe môi.
Ánh nến chập chờn, run rẩy như sinh mệnh cuối cùng của một con người từng đi qua bao chính biến, từng ép cả thiên hạ cúi đầu, từng khiến trăm ngàn nam nhân rơi vào lưới tình, rồi tuyệt vọng ra đi.
Trước khi tắt thở, ta thì thầm một mình, không ai nghe rõ:
“A Sở... Nửa cái bánh bao... Có còn không?”
“Chàng từng hỏi ta có hối hận không... Ta không biết. Nhưng ta mệt rồi.”
“Nếu có kiếp sau, ta không muốn sinh ra trong hoàng cung nữa…”
Ngọn nến cuối cùng tắt đi.
Ta ra đi không ồn ào, không thảm thiết.
Giống như cách ta đến với quyền lực… âm thầm, tàn nhẫn, nhưng trọn vẹn.
Bách quan mặc áo tang trắng quỳ lạy suốt dọc đường từ điện Thừa Minh đến lăng Thiên Tĩnh. Không ai dám nói một lời, vì ai cũng biết… dưới sự trị vì ngắn ngủi ấy, triều cục đổi thay, lòng người thuần phục, ngoại bang cúi đầu, thiên hạ thái bình.
Chưa đầy hai năm, nữ đế Đại Tĩnh băng hà.
Tang lễ không cầu kỳ, không xa hoa, lặng lẽ yên tĩnh.
Thánh chỉ để lại:
Truyền ngôi cho Lý Chiêu Kỳ - vị ấu đế ngày nào - nay lại một lần nữa trở thành tân đế.
Ái nữ của Lâm Tuần dù còn nhỏ tuổi nhưng lại trở thành Hoàng hậu, danh chính ngôn thuận,
21.
Lâm Tuần trở về, nhìn ta yên lặng nằm trong quan tài. Vài canh giờ sau, hắn lấy một đoá hoa đào bỏ vào trong.
“Dao Hoa, kiếp sau sống thật tốt, mềm mỏng như đoá hoa này vậy, nữ nhân đừng cầm đao kiếm… tạm biệt!”
Đêm trước ngày hạ táng, không ai hay biết, một thân ảnh mặc hắc bào lặng lẽ đứng bên linh cữu của ta
A Sở…
Lặng lẽ.
Im lặng.
Hắn thổi một khúc nhạc.
Là khúc nhạc năm xưa ta từng múa cho hắn xem.
Là khúc nhạc của mùi bánh bao cũ kỹ, và ánh mắt đói khát năm nào.
Thổi xong, hắn không để lại một lời.
Hắn rời đi.
Biến mất.
Không còn ai biết sống c.h.ế.t ra sao.
…
Người đời chỉ nhớ đến một nữ đế tàn nhẫn. Một nữ nhân khát vọng quyền lực, đẫm m.á.u và cô độc.
Nhưng ít ai biết, nàng từng là một đứa trẻ nghèo đói trong cung, từng vì nửa cái bánh bao mà cảm động đến rơi lệ.
“Nếu có kiếp sau… Ta làm trâu làm ngựa… Trả cho chàng...”
[HOÀN VĂN]
--------------------------------------------------