Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HOA TÀN MỘNG TAN

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng Trần Nhứ chỉ thản nhiên lau máu, như thể chẳng có chuyện gì:

"Lại phải giặt ga giường nữa rồi."

Thấy Tô Bắc có vẻ muốn nói lại thôi, cô lắc đầu:

"Tổ tông à, đừng bảo lại định lôi tôi ra nước ngoài m.ổ x.ẻ nữa đấy nhé. Đau lắm đó."

Tô Bắc không cầm được nước mắt, khẽ lắc đầu, dịu giọng:

"Không mổ, không mổ nữa đâu."

Sau khi mất trí, Trần Nhứ rất thân thiết với mọi người trong viện.

Mỗi ngày đánh bài, chơi mạt chược, chửi tục không kiêng dè, còn cưỡi ngựa, chụp ảnh.

Nhưng tất cả niềm vui ấy không ngăn được cơ thể cô suy sụp nhanh đến tàn nhẫn.

Cô thậm chí… quên luôn cả cuốn nhật ký ghi về Giang Hà.

Đến sinh nhật của Trần Nhứ, Tô Bắc đặt làm riêng một chiếc bánh.

Cả viện, từ nhân viên tới viện trưởng, đều tụ tập tổ chức cho cô.

Không khí tưng bừng, Tô Bắc định cắt bánh thì Trần Nhứ giơ tay ngăn lại:

"Khoan đã… Tô Bắc, tôi có bỏ sót ai không?"

Trái tim Tô Bắc nhói lên, lắc đầu:

"Không. Ai cũng có mặt rồi."

Trần Nhứ mới nhẹ nhàng lùi ra, nhưng trong lòng vẫn thấy thiếu.

Một mảnh ghép trong cuộc sống của cô… đã biến mất.

Khiến cô nhìn trời chẳng ra trời, nhìn đất chẳng ra đất.

Khung cảnh ấm áp ấy lại khiến Tô Bắc càng thêm xúc động.

Anh lặng lẽ bước ra ngoài, châm một điếu thuốc.

Cô bắt đầu quên cả anh rồi.

Có lúc nhìn mặt anh, cô ngẩn ra, không nhớ được tên.

Điều đó… khiến Tô Bắc sợ hãi.

"Nếu thật sự có thần linh, xin hãy để tôi c.h.ế.t thay Trần Nhứ… có được không?"

Lời còn chưa dứt, đã bị viên đá trong tay Trần Nhứ ném trúng:

"Phi! Mạng của tôi tôi tự lo! Anh là cái thá gì mà xen vào?!"

Tô Bắc bật cười khổ.

Dù mất trí nhớ, cô vẫn là Trần Nhứ của anh.

Cùng thời điểm đó, ở đầu bên kia của đất nước.

Giang Hà nhìn ngôi nhà trống hoác, tim khẽ rúng động.

Lúc này anh mới nhận ra thì Trần Nhứ vẫn chưa từng quay về.

Hôm nay là sinh nhật cô.

Anh đã đặt sẵn bánh, định hâm nóng lại mối quan hệ.

Rõ ràng là cô ngoại tình trước, vậy mà anh còn hạ mình làm lành, cô còn chưa biết điều?

"Rầm!"

Chiếc bánh rơi xuống, vỡ vụn.

"Dì Vương! Phu nhân đi đâu du lịch vậy?"

Dì Vương lắc đầu:

"Đi cũng hơn nửa tháng rồi… tôi sao biết được là đi đâu."

Giang Hà không thể kìm nén tức giận, xông vào phòng Trần Nhứ.

Nhưng bên trong đã sạch trơn.

Mọi thứ thuộc về cô đều biến mất, chỉ còn lại 8 món quà sinh nhật mà anh từng tặng không hơn, không kém.

Lúc này, trong lòng anh mới thật sự lo lắng.

Cái hôm anh tức giận đập nát ảnh cưới… chẳng lẽ cô lại chơi trò mất tích?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-tan-mong-tan/chuong-7.html.]

Phía sau, giọng nói của Quý Uyển Thư vang lên:

"Anh Giang, nếu phu nhân đã rời đi… em có thể chuyển về ở đây được không? Em bệnh nặng, không thể ở thành phố lớn. Ở đây yên tĩnh, thích hợp dưỡng bệnh. Em hứa, chị ấy quay lại là em đi liền."

Cô ta giả vờ ho mấy tiếng, trông như cành liễu yếu ớt trong gió.

Ngày trước chiêu này luôn hữu hiệu, nhưng lần này Giang Hà dứt khoát từ chối:

"Ở đây xa trung tâm, điều kiện y tế không tốt. Em cứ ở chỗ cũ là được, đừng chuyển đi loạn."

Ánh mắt Quý Uyển Thư tối sầm.

Đã nhiều năm như vậy, cô ta vẫn không tin Trần Nhứ mãi mãi là nơi sạch sẽ nhất trong lòng anh ta.

Giang Hà rối loạn.

Lần trước Trần Nhứ biến mất là một năm trước.

Lần này… cô định đi bao lâu nữa?

"Tôi nhớ rồi! Hôm đó cô ấy lên xe thiếu gia nhà họ Tô!"

Dì Vương rụt rè nhắc.

Chưa dứt lời, ly rượu trong tay Giang Hà đã bị bóp nát.

Lại là Tô Bắc!

Anh lập tức lệnh cho trợ lý điều tra hành trình của họ xem Trần Nhứ lại cùng tên đó chạy đi đâu!

Lần này… bắt được, anh sẽ không buông tha!

Nhưng Giang Hà đã tính sai.

Anh lục tung cả Bắc Kinh, mà bóng dáng Trần Nhứ như bốc hơi khỏi thế gian.

Không một dấu vết.

Ly rượu tiếp tục bị ném vỡ tan.

Giang Hà say đến điên cuồng, ôm chặt Quý Uyển Thư, nhầm cô ta thành Trần Nhứ.

Mắt đỏ hoe, anh đè cô ta xuống, miệng gọi đi gọi lại:

"Trần Nhứ… sao em không thể ngoan ngoãn một chút hả?"

Nghe câu đó, Quý Uyển Thư gần như phát điên vì ghen.

Người ngoài ai cũng nghĩ anh yêu cô ta, nhưng thực chất trong lòng anh, Trần Nhứ quan trọng hơn tất cả.

Anh phát điên bao nhiêu lần nhưng không có lần nào là vì cô ta.

Tất cả… đều vì người đàn bà đó!

"Tổng Giám đốc Giang… em là Uyển Thư mà… anh nhận nhầm rồi!"

Cô ta cố gắng lôi kéo lý trí của anh, nhưng Giang Hà chỉ cười nhạt:

"Tôi bảo cô là ai… thì cô phải là người đó."

Khoảnh khắc đó, Quý Uyển Thư chỉ cảm thấy nhục nhã đến tột cùng.

Trong lòng anh ta, cô ta thậm chí còn không phải một con người… Anh chỉ xem chỉ là một món đồ chơi, một thứ để trả thù Trần Nhứ.

Kể từ hôm đó, Giang Hà gần như không còn quay về biệt thự nhà họ Giang.

Chỉ cần nhìn thấy căn nhà trống rỗng ấy, anh lại nhớ đến những ngày Trần Nhứ còn ở đó.

Không phải một ngày, hai ngày.

Mà là trọn mười năm.

"Tiếp tục tìm. Đào ba tấc đất cũng phải lôi Trần Nhứ ra cho tôi!"

Anh không quay về nhà, cũng không muốn gặp Quý Uyển Thư.

Quý Uyển Thư hết lần này đến lần khác giả vờ đau tim để cầu xin anh đến thăm, nhưng đều bị anh từ chối khéo với lý do công việc bận rộn.

"Anh đã mời bác sĩ cho em rồi. Đang tiếp tục tìm tim phù hợp. Uyển Thư, chờ thêm chút nữa nhé."

Quý Uyển Thư nuốt ngược ấm ức vào lòng.

Sinh nhật cô ta sắp tới, Giang Hà sẽ không có lý do nào để vắng mặt.

Trong mắt người ngoài, cô ta là người vợ mà Giang Hà yêu thương nhất.

Đến ngày sinh nhật, Giang Hà ngồi lì trong văn phòng, hút thuốc suốt cả ngày.

Trong đầu… chỉ toàn là Trần Nhứ.

Anh thậm chí còn không chuẩn bị nổi quà sinh nhật cho Quý Uyển Thư.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HOA TÀN MỘNG TAN
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...