Có lẽ đó là lần đầu tiên Tiên đế để ý đến tên hắn, ông ta chỉ liếc hắn một cái, rồi ngẫm nghĩ:
“Tiêu Khinh Trạch?”
Ông ta cau màu ghét bỏ, tựa như vừa bị xúc phạm nặng nề.
“Cái tên này không tốt, đổi đi. Đổi thành ‘Tiêu Khinh Trì’.”
Tiêu Khinh Trì, người vốn dĩ luôn có thể giữ nguyên nụ cười ngồi trong góc dù cho có bị chê bai, chế giễu như thế nào, bỗng chốc biến sắc.
Mẫu thân hắn coi sự xuất hiện của hắn là một điều may mắn, vậy nhưng hắn chỉ là một sự sỉ nhục đối với Tiên đế.
Tiêu Khinh Trì miễn cưỡng vâng lệnh rồi tìm đại một lý do rời khỏi yến tiệc.
Khi ta đi theo tìm hắn thì thấy hắn đang cuộn mình dưới gốc một cây hòe lớn, cúi đầu nhìn chằm chằm một gò đất nhỏ như mất hồn.
“Ta còn tưởng ngài sẽ khóc cơ.”
Lời nói đột ngột của ta làm Tiêu Khinh Trì giật mình, hắn ngẩng phắt đầu lên, trong mắt tràn đầy sự oán độc không phù hợp với lứa tuổi.
Chỉ nhìn ánh mắt đó thôi ta đã biết, ta đến đúng lúc rồi.
Ta có thể sử dụng Tiêu Khinh Trì.
Ta lén lút dạy cho hắn thơ văn, quốc sách, đốc thúc hắn luyện võ cường thân.
Khi đó Tiêu Khinh Trì coi ta như lão sư, như huynh, thậm chí còn tự lừa dối mình mà dùng ba chữ “Quý Hoài An” để phân rõ ranh giới với “Quý Thanh”. Nhưng hắn đâu biết rằng, ngay từ lần đầu gặp mặt, ta đã bắt đầu tính kế với hắn rồi.
--- 4 ---
Ngày hôm sau, ta mang theo hai quầng thâm dưới mắt lên triều, đứng ở hàng đầu tiên ngáp hai cái, rồi vẫy tay gọi tiểu thái giám đứng bên cạnh Tiêu Khinh Trì.
“Ngươi, đi lấy cho ta một cái ghế.”
Triều đình đang ồn ào bỗng chốc trở nên yên lặng, vô số ánh mắt của các quan đại thần đảo qua đảo lại giữa ta và Tiêu Khinh Trì.
Mặc dù tính ta vốn ngang ngược, nhưng đây cũng là lần đầu tiên ta công khai đòi ngồi lúc thượng triểu. Hành vi này còn ngông cuồng hơn cả việc ta trực tiếp bác bỏ tấu chương của triều thần ngày hôm qua.
Tiểu thái giám liếc nhìn Tiêu Khinh Trì một cái, không dám nhúc nhích cũng không dám không nhúc nhích.
“Bệ hạ?”
Sắc mặt Tiêu Khinh Trì có chút khó coi, nhưng vẫn nói:
“Không thấy Thái Phó mệt sao? Còn đứng đó làm gì, còn không mau đi đi?”
Ta ngồi lên ghế, thoải mái thở dài một hơi, rồi gật đầu với hai vị đại thần đang tranh cãi.
“Mọi người tiếp tục đi.”
Hai người đó đã tranh cãi suốt cả buổi sáng về nạn lụt ở Nam Đô. Một người muốn bổ nhiệm một vị Trạng nguyên xuất thân bình dân am hiểu trị thủy, nhưng người đó lại thuộc Hạ tam tộc. Người kia thì cho rằng người thuộc Hạ tam tộc nên bắt đầu từ Cửu phẩm, không thể trực tiếp đảm nhiệm chức vị quan trọng.
Thật vô vị.
Người chủ trương trọng dụng Trạng nguyên nhà bình dân là học trò của phụ thân ta, tên là Lư Phụ, tính tình còn giống phụ thân ta hơn cả ta.
Thế nhưng hắn lại chín chắn hơn phụ thân ta một chút, ít nhất sẽ không giận dữ đến mức tìm đến cái chết.
Lư Phụ “hừ” mạnh một tiếng, tiếp tục nói:
“Dùng người phải nhìn tài, đặc cách bổ nhiệm có gì không được? Ít nhất hắn có thể giải quyết tai họa hiện tại. Kẻ chỉ có gia thế, bất trung bất hiếu còn có thể được đặc cách, thì tại sao bình dân có đức có tài lại không thể có chỗ đứng trong triều đình?”
Có lẽ hành vi hôm nay của ta đã khiến hắn tức điên lên rồi, vậy mà hắn lại dám công khai chỉ trích ta cơ đấy.
Vì nể mặt phụ thân, ta luôn nhắm mắt cho qua cho hắn một vài lần, chắc vì vậy nên hắn mới sinh ra ảo tưởng ta không dám làm gì hắn.
Ta thu lại vẻ mặt thoải mái, lạnh lùng quét mắt nhìn Lư Phụ.
“Lũ sâu kiến Hạ tam tộc, cũng xứng được đặt ngang hàng với ta sao?”
“Lư Phụ, nếu ngươi quan tâm đến nạn lụt ở Nam Đô như vậy, sao không tự mình đến đó đi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoai-an/2.html.]
Còn việc có quay về được hay không, thì phải xem mạng ngươi đủ lớn không.
Sắc mặt Lư Phụ thay đổi, hắn ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Khinh Trì.
“Thần không hiểu biết lắm về việc trị thủy, sợ rằng sẽ làm lỡ việc cứu nạn lương dân. Bệ hạ, xin người hãy lấy dân làm trọng!”
Đúng là chó cùng dứt dậu.
Từ trước đến nay ở trên triều đình, Tiêu Khinh Trì chỉ giống như một con bù nhìn.
Quả nhiên, sau một thoáng im lặng, hắn nâng tay nói:
“Cứ làm theo lời Thái Phó đi, làm phiền Lư khanh rồi.”
Lư Phụ sững sờ lùi lại nửa bước, đột nhiên đập mạnh thẻ quan trên tay, quay người tức giận quát:
“Thần không ra thần! Quân không ra quân!
“Gian nịnh hoành hành, dân chúng lầm than! Các vị đại nhân còn muốn co đầu rụt cổ đến bao giờ nữa?!”
Trong điện không một ai dám đáp lời.
Lư Phụ quét mắt một lượt, cuối cùng chỉ nhìn ta. Ta cười híp mắt nhìn hắn.
“Lư đại nhân, có muốn làm người đầu tiên khởi binh phản chính không?”
Hai mắt Lư Phụ đỏ ngầu, hắn giận dữ trừng mắt nhìn ta.
“Quý Thanh, những lời dạy dỗ của lão sư khi còn sống, ngươi quên hết rồi sao?”
Tay ta nắm chặt ghế gỗ, nụ cười trên mặt dần dần nhạt đi.
Cả triều đều biết, sau khi phụ thân ta qua đời, điều ta ghét nhất chính là có kẻ nhắc đến phụ thân trước mặt ta.
Lư Phụ đúng là đang muốn c.h.ế.t rồi.
--- 5 ---
Vài ngày sau, quan văn dưới trướng ta liên tiếp dâng lên ba tấu chương, buộc tội Lư Phụ kết bè kết phái mưu lợi riêng.
Tiêu Khinh Trì thực sự không thể giả vờ không thấy, không còn cách nào khác đành phải hạ lệnh Đô Sát Viện điều tra kỹ lưỡng.
Đô Sát Viện vội vàng làm theo thủ tục, vào ngày đầu đông, đã tống Lư Phụ vào ngục thất.
Khi ta đến thăm hắn, các dụng cụ tra tấn trong ngục đều đã được sử dụng trên hắn. Thân thể của văn nhân vốn yếu ớt, ta gặp hắn, ngay cả sức giận dữ hắn cũng không còn, chỉ có thể nằm sấp trên mặt đất lẩm bẩm gì đó.
Ta ngồi xổm xuống, ghé tai lại gần, lúc này ta mới nghe thấy tiếng nguyền rủa đầy căm phẫn của hắn:
“Quý Thanh, ngươi sẽ không được c.h.ế.t tử tế đâu!
“Sớm muộn gì cũng có ngày ngươi phải xuống địa ngục! Ngươi sẽ sống không bằng chết, sống không bằng chết!”
Ta bần thần nhìn hắn một hồi lâu, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối bời cho hắn.
Khi phụ thân ta còn sống, Lư Phụ thường xuyên đến nhà ta. Lúc nhỏ phụ thân ta không cho phép ta ăn quà vặt ngoài đường, hắn sẽ lén lút mua những món bánh ngọt ta thích nhét cho ta, mỉm cười chắn trước người ta:
“Hoài An mau ăn đi, ca ca sẽ trông chừng lão sư cho ngươi.”
Thân hình cao lớn trong mắt ta khi ấy, giờ đây vì đau đớn mà co quắp lại thành một khối nhỏ bé.
Ta nhìn hắn lần cuối, rồi đứng dậy.
“Ta sẽ đợi ngày đó.”
“Minh Nhạc ca, đi bình an.”
Thân thể Lư Phụ run rẩy.
Ta vừa rời khỏi phòng giam, lập tức có người bước tới, đổ thuốc độc đã chuẩn bị sẵn vào miệng hắn.
--------------------------------------------------