Thẩm Vân Trung ôm nửa bên mặt đã sưng lên:
“Lần trước con… phu quân cũng gắp món này cho người, người chẳng phải còn nói là thích ăn sao?”
Lão phu nhân thản nhiên đáp:
“Lần trước ta thích ăn, hôm nay thì không thích nữa.”
Một cơn tức nghẹn lên trong lòng Thẩm Vân Trung, hắn chỉ cảm thấy, mẫu thân ngày thường ôn hòa hiền từ nhất, hôm nay lại trở nên vô lý đến vậy.
“Hôm nay mẫu thân đổi khẩu vị, nói ra là được rồi, sao vừa lên đã đ.á.n.h con…”
Hắn còn chưa nói xong, đã lại ăn thêm một cái tát nữa của lão phu nhân.
Lão phu nhân hất cả đĩa khoai tây xào úp thẳng lên đầu Thẩm Vân Trung:
“Ngươi còn dám cãi lại ta, đúng là phản rồi!”
Đỗ Kiều Nguyệt vội vàng sai nha hoàn đi dọn dẹp, giọng nói đầy quan tâm:
“Mẫu thân bớt giận đi. Người đ.á.n.h tỷ tỷ thì không sao, chỉ sợ mảnh sứ vỡ làm trầy xước chân tay của người.”
Lão phu nhân lại quở trách Thẩm Vân Trung thêm mấy câu, rồi bắt hắn đội cả đầu cả người đầy dầu mỡ, quỳ ở góc đối diện chếch bàn ăn.
Lúc này ta đã ăn no đến tám chín phần.
Lão phu nhân cười híp mắt, nhét vào tay ta hai quả mơ chua:
“Ăn quá no không tốt cho thân thể, con ngậm hai quả mơ cho dễ tiêu.”
Thẩm Vân Trung chỉ cảm thấy đói đến mức bụng quặn thắt từng cơn.
Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác mơ hồ, không chân thực.
Chỉ là đổi sang một thân phận khác, thế giới này đột nhiên đã trở nên xa lạ hẳn.
6
Lão phu nhân ăn xong thì muốn đi ngủ giấc hồi lung.
Ta bước đến trước mặt Thẩm Vân Trung, ngồi xổm xuống:
“Ngươi tới viện Thiều Hoa thì có than tốt sưởi ấm thân thể, có cơm canh bốc khói thơm phức để ăn vào bụng. Thế nhưng ngươi có biết ta sống như thế nào không?”
“Mỗi lần tới đây, ta đều phải ăn trước chút bánh trái cho no bụng, còn phải mang thêm hai lò sưởi tay. Nếu không, ta sẽ giống hệt như ngươi hôm nay. Bên ngoài thì lạnh gần c.h.ế.t, vào trong lại phải bụng đói đứng hầu người khác.”
Thẩm Vân Trung ngẩng cổ nhìn ta:
“Nam nhân cưới thê t.ử, vốn là để thê t.ử thay mình tận hiếu trước mặt phụ mẫu. Mẫu thân tâm địa mềm mỏng nhất, nếu không phải nàng bất hiếu với người, thì người cũng chẳng nổi giận lớn như vậy.”
“Tịch Thu Dao, cả đời nàng chưa từng bước ra khỏi mảnh trời vuông vức này, nên nàng mới cảm thấy, tận hiếu với mẫu thân là một việc khổ sở. Những năm ta chinh chiến nơi biên ải, có lần bị địch cướp mất lương thảo, chỉ có thể ăn rễ cỏ rau dại để cầm hơi.”
“Lúc đ.á.n.h trận, trên trời đừng nói là tuyết bay, cho dù có mưa d.a.o đi nữa, vẫn phải hành quân theo kế hoạch. Những cái rét nàng chịu, cái đói nàng nhịn, trước mặt ta căn bản chẳng đáng nhắc tới.”
Ta nhất thời không còn hứng nói nữa, dưới sự hầu hạ của nha hoàn, khoác lên người chiếc áo hạc mao.
Thôi vậy, nói nhiều cũng vô ích.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hiện thực rồi sẽ dạy cho Thẩm Vân Trung cách làm người.
7
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://www.hatdaukhaai.com/hoan-doi-than-xac/6.html.]
Chớp mắt đã tới cuối tháng.
Lại đến lúc đối soát sổ sách của quý này.
Ta tới Cẩm Tú Viện tìm Thẩm Vân Trung:
“Hồi môn là tài sản riêng của ta, ngươi đừng có mơ lấy bạc của ta để bù đắp cho trong nhà.”
Thẩm Vân Trung nhìn xấp sổ dày cộp trước mặt liền thấy đau đầu, hắn tỏ ra vô cùng khó chịu:
“Nàng coi ta là loại người gì? Ta đường đường là Xa Kỵ tướng quân, chẳng lẽ lại thiếu chút bạc vụn của nàng sao?”
Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn lật mở sổ sách.
Theo tiếng “sột soạt” ma sát của trang giấy, mày Thẩm Vân Trung càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.
Hôm nay hắn mới biết, phủ tướng quân mỗi ngày tiêu tiền như nước, mà thu vào lại ít đến đáng thương, khắp nơi đều là những lỗ hổng cần phải bù đắp.
Thẩm Vân Trung không dám tin:
“Sổ sách sao lại khó coi đến mức này?”
Ta bước tới đối diện hắn, trực tiếp lật sổ tới mấy trang cuối:
“Ăn mặc sinh hoạt của mẫu thân ngươi, đều phải sánh ngang với những thế gia đỉnh cấp trong kinh thành.”
“Đỗ Kiều Nguyệt tháng nào cũng thay quần áo trang sức, ba đứa con của nàng ta mời toàn những đại nho học vấn uyên thâm đến dạy dỗ, chỉ riêng tiền học phí mỗi tháng đã không biết bao nhiêu.”
“Ngươi không thật sự cho rằng, chút bổng lộc ít ỏi hằng năm của ngươi, có thể gánh nổi lối sống xa xỉ như vậy của phủ tướng quân chứ?”
Thẩm Vân Trung vẫn không thể tin nổi:
“Những năm nay, khoản thâm hụt của phủ tướng quân… đều là nàng lấy của hồi môn ra bù vào sao…”
Ta không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ cảnh cáo hắn thêm một lần nữa:
“Nhớ kỹ lời ngươi vừa nói. Nếu ngươi còn chút liêm sỉ, thì đừng có dòm ngó đến của hồi môn của ta.”
Thẩm Vân Trung ngẩn người nhìn ta.
Hắn vậy mà chẳng hề hay biết, để duy trì cái nhà này, ta đã bỏ ra nhiều đến thế.
Còn hắn, lại tàn nhẫn muốn hưu bỏ ta.
Thẩm Vân Trung định nói gì đó, nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng, bên ngoài đã vang lên tiếng trẻ con cười đùa.
Đỗ Kiều Nguyệt bế đứa con út Thẩm Xuyên Tín trong lòng, phía sau còn theo hai “cái đuôi nhỏ”, lần lượt là trưởng t.ử Thẩm Xuyên Tắc và thứ t.ử Thẩm Xuyên Lễ.
Đỗ Kiều Nguyệt đưa đứa con út trong lòng ra cho ta xem:
“Phu quân, chàng xem Xuyên Tín của chúng ta đáng yêu biết bao.”
Thẩm Xuyên Lễ sáu tuổi còn chưa cao tới thắt lưng ta, nó túm lấy tay áo ta, giọng non nớt nói:
“Con nhớ phụ thân rồi.”
Còn Thẩm Xuyên Tắc, đứa lớn nhất, sau khi vào phòng liền đi thẳng tới bên cạnh Thẩm Vân Trung, đưa viên kẹo đang nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay cho hắn:
“Viên kẹo này ngọt lắm. Ngày thường người chăm sóc mẫu thân rất chu đáo, mẫu thân bảo con mang tới cho người nếm thử.”
--------------------------------------------------