Sau khi không còn khả năng mang thai, Quý phi bắt đầu tính chuyện đưa một tiểu cô nương từ nhà mẹ đẻ tiến cung, thay mình giữ vững thánh sủng, sinh con nối dõi.
Chọn tới chọn lui, cuối cùng ánh mắt nàng lại rơi trúng ái nữ của ta – Châu Nhi, năm nay vừa tròn mười ba.
Đêm đó, ta khoác lên mình bộ xiêm y la lụa màu khói hồng – vật năm xưa Hoàng thượng ban tặng – rồi xông thẳng vào tẩm điện, nơi ngài đang tắm gội.
“Xa giá của Quý phi nương nương đã chờ sẵn ngoài phủ môn. Nương nương có lệnh, mời Châu tiểu thư lập tức theo ta vào hành cung.”
Châu Nhi run rẩy, hàng lệ to như hạt châu vô thanh rơi xuống, nện thẳng vào lòng ta nặng tựa tảng đá.
Ta vừa đưa tay lau lệ cho con, liền nghe một tiếng cười khinh khỉnh vang lên từ phía sau.
“Vào cung hưởng vinh hoa phú quý, chứ có phải xuống tóc làm ni cô đâu mà khóc như nhà có tang?”
nguyenhong
Tiểu cô bên chồng ta – Bạch Nguyệt Dung – lạnh giọng hừ một tiếng, trong mắt ánh lên sự ganh ghét chói lòa.
“Ta thì muốn đi lắm chứ. Chỉ tiếc đại tỷ e ngại nhan sắc của ta lấn át đứa bé câm dở kia, nên mới cố tình chọn nó mà không chọn ta…”
Ta lạnh lùng liếc qua, chẳng buồn so đo với kẻ ngu xuẩn. Tầm mắt ta xoáy thẳng về phía các công công, bà v.ú đang chễm chệ ngồi trên thượng thủ.
“Châu Nhi và Thế tử Vĩnh Ninh đã sớm có hôn ước, đó là lời phu quân ta khi còn sống đã đích thân hứa xuống. Chẳng lẽ Bạch gia lại nuốt lời, bội tín sao?”
Một người đàn bà lớn tuổi liếc ta bằng ánh mắt xoi mói, giọng the thé nhẽo nhèo:
“Hôn ước suông, chưa có canh thiếp, sính lễ chưa đưa, đều chẳng tính là gì. Châu Nhi vào cung là để hầu hạ thiên tử, nếu may mắn được phong làm chính cung nương nương, Vĩnh Ninh Hầu phủ liệu có gan nói một chữ phản đối?”
Công công cúi đầu, giọng đều đều gõ nhịp trên án:
“Bạch gia một vinh cùng vinh, một tổn cùng tổn. Thay Quý phi phân ưu, vì Hoàng thượng kéo dài hương hỏa, đó là vinh quang và bổn phận của nữ nhi Bạch gia. Việc này đã định, xin phu nhân đừng nhắc lại hôn ước nữa.”
Ta nhìn thẳng vào gương mặt vô tình kia, lòng hoàn toàn nguội lạnh.
Châu Nhi của ta, lẽ ra phải khoác hỷ phục đỏ thẫm, gả cho người mình yêu – một thiếu niên từng cùng nó lớn lên trong sân viện, từng cùng nó ngắm pháo hoa đầu xuân.
Chứ không phải bị tô son trát phấn, đưa vào cung hầu hạ một người… đáng tuổi cha nàng!
Ta đè nén vị tanh mặn nơi cổ họng, cố gắng giữ vững giọng nói:
“Đã vậy, xin bà v.ú cho ta theo cùng một đoạn. Châu Nhi tính nết nhút nhát, đột ngột rời nhà, đêm về e rằng kinh sợ khó ngủ. Ta nguyện đi theo con đến hành cung, đích thân an trí một đêm, cũng là tròn lòng một người mẹ.”
Bà ta nhíu mày định phản đối, ta cười nhạt:
“Sao? Đưa con gái một đoạn, tiện thể hướng Quý phi dập đầu tạ ơn cũng không được ư?”
Cuối cùng, bà v.ú chỉ đành cúi người:
“Tự nhiên là được. Phu nhân mau chuẩn bị, đừng để Quý phi nương nương đợi lâu.”
Biệt uyển trong hành cung, đèn đuốc sáng choang, hương trầm nhè nhẹ.
Bạch Tâm Nguyệt lười nhác tựa mình trên sạp, tay vuốt ve chiếc móng đỏ thắm, hữu ý vô tình điểm nhẹ lên cằm non nớt của Châu Nhi, để lại một vệt đỏ ghê mắt.
Châu Nhi rụt cổ, nhưng không dám né tránh.
“Đại tẩu thật biết dạy người.” Tâm Nguyệt cười khẩy, ánh mắt đảo quanh như rắn độc.
“Dáng vẻ này, e là chỉ cần Hoàng thượng liếc một cái, liền không rời mắt nổi.”
Nàng dừng lại, giọng kéo dài độc địa:
“Cũng phải thôi… Năm xưa, đại tẩu không phải là Vũ Dương quận chúa, phong hoa khuynh thành, đến Hoàng thượng còn từng…”
Ta cúi đầu, chậm rãi đáp:
“Nương nương quá lời. Phong hoa tôn quý của người là nhờ được Hoàng thượng yêu chiều như ngọc, hạ thần có học cũng chẳng được nửa phần.”
Lời vừa dứt, ánh mắt nàng dịu đi thấy rõ. Tâm Nguyệt khẽ hất tay:
“Được rồi, bản cung cũng mệt. Hôm nay đường xa xe ngựa, nghỉ một đêm tĩnh dưỡng, sáng mai… sẽ bị hầu hạ đến long sàng.”
Rồi quay đầu gọi cung nữ:
“Người đâu, đưa đến Noãn Các an trí.”
Chờ cung nữ vừa rời khỏi, ta lập tức xoay người, cài then cửa.
Từ trong tay nải, ta lấy ra một bộ y phục.
Không phải tang phục thường nhật của quả phụ, mà là bộ xiêm y khói hồng, mỏng như cánh ve, từng được ban khi ta mười bảy tuổi.
Khi ấy, ta còn là Vũ Dương quận chúa, được đế hậu thương yêu.
Còn chàng, chỉ là một hoàng tử thất sủng, không tên không vị, giam lỏng trong lãnh cung.
Năm đó, tiết xuân rực rỡ, hoa hải đường nở đỏ rực trong ngự hoa viên.
Cánh diều ta tự tay làm bỗng đứt dây, phiêu phiêu bay về một cung viện hẻo lánh.
Ta vén váy đuổi theo, men theo nhánh hải đường mà leo sang.
Tường trong không hoang phế như lời đồn. Sân được quét dọn sạch sẽ, góc vườn còn có vài luống rau xanh.
Dưới bóng cây, thiếu niên vận áo vải cũ kỹ đang cầm cánh diều, ngẩng đầu nhìn ta.
Nắng xuân len qua kẽ lá, vỡ vụn trên gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hong-nhan-doi-sung/chuong-1-cua-rong-ta-go-khong-vi-tinh-yeu.html.]
Đôi mắt ấy… thăm thẳm như đáy hồ, chất chứa ưu thương như thể mang cả khổ đau nhân gian.
Ta ngẩn người, trượt chân ngã khỏi tường.
Cơn đau không tới – vì chính chàng đã đón lấy ta.
Kể từ giây phút đó, vận mệnh ta đã đổi thay…
Quả nhiên, ngày lễ cập kê năm ấy, chàng lặng lẽ tới, ẩn mình trong góc vắng của hậu viện, mang theo một món quà nhỏ được gói ghém vụng về.
Thế nhưng, vận số không cho ta được yên.
Đại hoàng tử bất ngờ xuất hiện. Thấy chàng lén lút, liền vu cho tội trộm cắp, không chờ phân trần đã xô chàng xuống hồ sen.
Chàng vốn không biết bơi. Thân hình gầy gò chới với giữa làn nước lạnh lẽo, từng vòng sóng gợn nuốt dần bóng dáng yếu ớt của chàng.
Trên bờ, đám công tử thế gia chỉ khoanh tay đứng nhìn, cười nhạo ầm ĩ như xem một trò diễn mua vui.
Lửa giận trong ta bùng lên. Không suy nghĩ, ta tung một cước đá thẳng vào n.g.ự.c Đại hoàng tử, khiến hắn loạng choạng ngã xuống đất. Rồi ta cũng nhảy xuống hồ, không do dự nửa khắc.
Làn nước lạnh như băng xuyên thấu qua làn da, xiêm y ta chuẩn bị kỹ lưỡng cho ngày trưởng thành phút chốc bị bùn đất làm nát vụn, tà áo vướng vào rễ sen rách tơi tả. Một nhành gai cứa vào cánh tay, m.á.u tươi loang ra, đỏ lòm dưới ánh chiều tà.
Nhưng ta mặc kệ.
Ta chỉ một lòng ôm lấy chàng, gắng gượng nâng đầu chàng lên khỏi mặt nước, cố hết sức giữ mạng sống mong manh kia lại giữa tiếng cười nhạo vang dội khắp hồ.
Giữa hồ sen tĩnh mịch ấy, ta mất tất cả – mặt mũi, phẩm hạnh, lễ nghi quý nữ.
Để giữ lại một người.
Nhưng thứ khiến ta đau lòng hơn cả, chính là phẩm giá của chàng bị chà đạp.
Ta liều mình ôm lấy chàng, hét lớn về phía bờ:
“Chàng không trộm! Hương bao trong n.g.ự.c chàng là do ta tặng!”
Lời thầm kín thiếu nữ, thế là phơi bày giữa thiên hạ.
Hoàng hậu – cũng là cô mẫu của ta – từ xa trông thấy, ánh mắt lạnh lẽo.
Sau đó bà kéo ta vào chỗ vắng, từng chữ nặng như băng:
“Hôm nay ngươi hộ hắn, ngày sau Thái tử cùng hắn đối địch, ngươi sẽ giúp ai?”
Ta c.h.ế.t lặng.
Phụ huynh ta đều là người giỏi quyền biến, chưa từng đặt cược vào một cửa.
Cô mẫu càng minh bạch lợi hại, tuyệt không dung cho gia tộc có lựa chọn thứ hai, uy h.i.ế.p Đông cung.
Bà ta lạnh giọng:
“Tránh xa hắn. Nếu không, ngươi sẽ tận mắt thấy hắn chết.”
Tim ta rơi vào hầm băng, từ ấy chẳng dám nhìn thêm lần nào.
Nửa năm liền ta lẩn tránh, cho đến một ngày, chàng chắn đường ta trong cung, nhét vào tay ta một chiếc hộp gỗ:
“Cái này… đền cho ngươi.”
Trong hộp, chính là chiếc la y này.
Chàng thoáng nhìn xiêm y lộng lẫy trên người ta, giọng khàn khàn:
“Ngày sau… ta sẽ cho ngươi thứ tốt hơn.”
Khoảnh khắc đó, lòng ta vừa chua xót vừa xao động, suýt bật thành tiếng nức nở.
Ta muốn nói: không cần ngày sau, chỉ một bộ này thôi ta đã quý vô ngần.
Song khi mở miệng, lời lại biến thành vết d.a.o tàn nhẫn:
“Không cần ngày sau. Ta sắp gả người rồi. Phu quân của ta, sẽ ban cho ta tốt hơn.”
Chàng đột nhiên ngẩng lên. Trong mắt sâu thẳm như hồ vực, dường như có thứ gì đó vỡ nát.
Về sau ta mới biết, ấy là nửa năm chàng nhịn ăn nhịn mặc, thuê giặt áo, chép sách, gom góp từng đồng bạc vụn, nhờ người ra ngoài cung mua vải. Bị bọn cung nhân bớt xén đủ đường, mới có được tấm la này.
Đường kim mũi chỉ vụng về, là do chàng nhờ một bà lão trong lãnh cung dạy dỗ, kiên trì tập thành từng mũi một.
Hồi ức đến đây, n.g.ự.c ta như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt, rồi buông ra, để lại khoảng trống đau buốt.
Châu Nhi run run cầm khăn, chấm lệ trên má ta, đôi mắt ngập đầy hoang mang lo lắng.
Ta gượng cười, xoay lưng thay y phục, khoác lên mình chiếc la y.
Bộ xiêm y từng ôm vừa vặn, nay bó sát hơn, mỏng nhẹ dính lấy đường cong cơ thể, phác họa vóc dáng duyên dáng bấy lâu ẩn sau lớp áo góa rộng thùng thình.
Không kịp chải chuốt, ta rút trâm ngọc, để mặc suối tóc đen nhánh trút xuống bờ vai.
Châu Nhi kinh hãi che miệng, đôi mắt tràn đầy bất an.
“Đợi ta một lát sẽ về.” Ta đặt tay lên vai con, giọng căng chặt.
“Con khóa kỹ cửa, ai gọi cũng chớ mở. Đợi ta trở lại, sẽ đưa con hồi phủ.”
--------------------------------------------------