Theo ký ức thuở thiếu thời, ta men theo hành lang và giả sơn, bước đi vội vã, lòng nóng như lửa đốt.
Cuối cùng, vòng qua rừng trúc rậm rạp, hiện ra ba chữ lớn khắc trên biển gỗ: “Thang Tuyền điện”.
Suốt dọc đường lại ngoài dự liệu mà vắng lặng bất thường, hầu như chẳng thấy mấy tên thị vệ tuần tra. Bóng tối giăng giăng, gió đêm rít qua những khe tường, khiến ta có ảo giác như có người đang lặng lẽ theo sát phía sau, âm thầm dẫn lối.
Ngoài điện cũng chỉ lác đác một kẻ canh giữ. Cửa điện khép hờ, ánh nến sáng rực hắt ra khe cửa, kèm theo hơi nóng hầm hập cùng tiếng nước chảy rì rầm vọng lại, như từ một thế giới khác truyền đến.
Ta cứng người đứng trước cửa, từng ngón tay run rẩy, trong n.g.ự.c dồn dập một linh cảm chẳng lành. Chỉ cần bước vào, e rằng sẽ không còn đường quay lại.
Ta lùi một bước, mai sau này đứng ở chốn này sẽ là Châu Nhi của ta.
Cửa điện mở ra, khói sương mịt mùng, tựa tiên cảnh mây biển, dày đặc không tan.
Trong màn sương, một thân ảnh mơ hồ hiện ra, uy thế ngập trời, tựa như người đứng nơi bờ bạch ngọc ôn tuyền.
Là hắn. Tạ Dung.
Là Tạ Dung mà ta chưa từng thấy qua, đã rũ sạch ngây ngô thuở thiếu niên, mang khí độ của một quân vương tuổi ba mươi, trầm ổn mà nguy hiểm.
Ta nín thở, cởi đôi giày vương sương đẫm bùn, chân trần bước lên bậc ngọc lạnh lẽo, từng bước cứng rắn tiến lên, như dấn thân vào vực sâu.
“Ai?”
Thanh âm trầm thấp xuyên qua tiếng nước, mang theo uy nghi khiến người không dám cãi lời.
“Bệ hạ…” cổ họng ta khô khốc, “thiếp… là Hạ Vân Dao, xuất thân Bạch quốc công phủ, rốt cuộc cũng…”
Chậm rãi xoay người, làn hơi nước quanh hắn tan dần, để lộ gương mặt khắc sâu trong ký ức thiếu nữ của ta.
Lông mày cao ngạo, đường cằm sắc bén, chỉ đôi mắt kia vẫn sâu không đáy.
Ánh nhìn lạnh băng, xuyên qua tầng sương mờ, khóa chặt lấy ta, tựa như muốn m.ổ x.ẻ từng sợi tâm tư.
Ánh mắt ấy mang theo uy áp vô hình, khiến thân thể ta không khỏi run rẩy.
Tầm mắt hắn dời xuống, từng tấc từng tấc ép ta vào phiến đá, lướt qua la y mỏng manh bị hơi nước thấm ướt trong suốt, hiện rõ từng đường cong. Cuối cùng, dừng lại nơi đầu ngón chân trần co rút của ta.
Tên ta bị nghiền nát nơi lưỡi hắn:
“Hạ Vân Dao…”
“Dám tự tiện xông vào cấm địa ngự ôn, dòm ngó thánh thể… ngươi có biết tội?”
“Thiếp tội đáng muôn chết!” ta gấp gáp quỳ sụp, “thiếp tuyệt không có ý mạo phạm long nhan! Chỉ cầu bệ hạ giơ cao đánh khẽ, tha cho con gái thiếp!”
“Oh?” hắn khẽ nhếch giọng, trong âm sắc ẩn ý chế giễu:
“Con gái của ngươi? Bạch Vân Châu?"
Ngay cả tên Châu Nhi cũng biết!
" Ngươi có một đứa con gái cũng không giấu nổi."
Quả nhiên… Bạch Tâm Nguyệt đã sớm mật báo,
Lòng ta thắt lại. Nữ nhân ấy quả thật chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội hãm hại ta.
“Đúng! Quý phi nương nương muốn triệu tiểu nữ nhập cung! Nhưng nó mới mười ba tuổi, tâm trí chưa trưởng thành, lại mang tật không nói, thực chẳng đủ sức hầu quân vương! Xin bệ hạ rủ lòng thương, tha cho nó! Thiếp nguyện lấy cái c.h.ế.t chuộc tội quấy nhiễu hôm nay!”
Ta dập đầu thật mạnh trên ngọc thạch lạnh băng.
Sự tĩnh lặng bao trùm khắp điện, chỉ còn tiếng nước róc rách, hòa cùng hơi thở dài đằng đẵng.
“Ha.”
Không biết bao lâu, một tiếng cười lạnh lùng vang lên.
“Ngươi thật muốn c.h.ế.t đến thế? Hay là muốn ép trẫm mềm lòng?”
Hắn ngừng một thoáng, rồi nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hong-nhan-doi-sung/chuong-2-hoi-uc-duoi-song-trieu.html.]
“Đứng lên.”
Ta ngắc ngứ, không dám nhúc nhích.
“Trẫm nói, đứng lên.”
Ta buộc lòng chậm rãi đứng dậy, đầu cúi gằm, chẳng dám nhìn thẳng.
Tiếng nước ào ạt như sóng vỗ.
Hắn bất ngờ đứng lên, mang theo từng giọt nước lăn dài cùng hơi nóng ngột ngạt, từng bước tiến về phía ta.
Bóng dáng to lớn che phủ, hơi thở áp tới:
“Vân Dao, năm xưa, ngươi cũng từng quỳ thế này cầu trẫm tha cho ngươi.”
Bàn tay hắn bóp cằm ta, lực đạo mạnh mẽ, khiến thân thể ta loạng choạng ngã vào lồng n.g.ự.c nóng bỏng ướt át của hắn.
Nước trên người hắn thấm ngay vào áo ta, da kề da, cả hai không khỏi run rẩy.
“Trẫm đã từng cho ngươi cơ hội… đã từng để ngươi rời đi.”
Giọng nói khàn khàn như lửa cháy bên tai, mang theo u uất cố kìm nén:
nguyenhong
“Giờ đây, chính ngươi, lại khoác bộ la y ấy, tìm đến trước mặt trẫm…”
Hơi thở ta loạn hẳn, ngẩng nhìn vào đáy mắt như vực sâu của hắn, bàn tay run rẩy đặt lên n.g.ự.c hắn.
“Thiếp mặc y phục này đến gặp người, chỉ sợ người quên mất dung nhan thiếp… A Dung… là vì thiếp nhớ người…”
Cơ bắp dưới tay lập tức căng chặt.
“Nhớ ta?” Hắn bật cười lạnh, trong tiếng cười lẫn oán hờn:
“Ngươi hồi kinh đã nhiều lần cố ý tránh mặt, nay chỉ vì nữ nhi mà tới? Hạ Vân Dao, lời ngươi nói, có nửa phần chân thực chăng?”
Tim ta nhói buốt, lệ tràn mi, giọng vỡ vụn:
“Là vì nữ nhi… nhưng nhớ người cũng là thật…”
Ta khẽ kiễng chân, hôn nhẹ lên môi hắn.
Cánh tay hắn bỗng siết chặt, như muốn nghiền nát ta vào thân thể mình.
Yết hầu hắn kịch liệt trượt động, trong mắt sâu thẳm dậy sóng kinh hoàng.
Hắn nhìn ta thật lâu, sau cùng hóa thành một tiếng than bất lực:
“Ngươi quả thật… muốn tìm chết.”
Bàn tay mạnh mẽ bế bổng ta lên.
Trời đất đảo lộn, nước nóng ôn tuyền lập tức tràn ngập toàn thân.
Ta hoảng hốt bật tiếng kêu, song lời chưa trọn đã bị hắn cướp đi.
Làn khói hồng phiêu tán trong nước, từng lớp uốn lượn mờ ảo, rực rỡ mị hoặc.
Quấn chặt lấy hai thân thể trong khoảnh khắc áp sát, hòa làm một, nổi chìm bất định.
Trong sóng triều tình dâng trào, ta chợt nhớ đến mảnh ký ức năm nào, thuở cùng hắn vướng vào tình cảm tuổi trẻ.
Năm ta mười sáu, cô mẫu – Triệu phu nhân Bạch quốc công – nhập cung, nhân tiện định hôn sự cho ta với thế tử Bạch Thực.
Ta cùng Bạch Thực quen biết từ nhỏ, rõ hết tính tình hắn ôn hòa, nhã nhặn, hôn nhân tương lai ắt sẽ hòa thuận, bình ổn. Hôn sự ấy môn đăng hộ đối, ta chẳng có lý do nào để từ chối.
Nhưng biến cố ập đến ngay trong đại lễ chưa kịp cử hành.
Đêm ấy, trời giáng họa. Thái tử biểu ca bị phế truất, Hoàng hậu nương nương – thân mẫu hắn – treo cổ quyên sinh để giữ trọn tiết liệt. Máu lạnh chảy khắp cung cấm.
Cùng lúc ấy, quan quân ào ạt xông vào xét nhà họ Hạ, từng bước từng bước đạp nát những gì ta tưởng rằng bền chặt.
--------------------------------------------------