Anh tôi tên là Trần Hiên, theo họ Trần của bố.
Chị tôi tên là Trương Nghiên, theo họ Trương của mẹ.
Còn tôi, tuy tên là Trần Dao, nhưng chữ “Trần” đó không phải họ bố tôi, và dĩ nhiên, chẳng liên quan gì tới họ mẹ.
Họ của tôi là do bố mẹ bốc thăm mà ra.
Mấy chục năm trước, bố mẹ tôi là cặp đôi đầu tiên ở thị trấn định nghĩa một loại hôn nhân kiểu mới, không sính lễ, không của hồi môn, tiền cưới chia đôi.
Trước khi cưới đã ký thỏa thuận chỉ sinh hai đứa, một cho nhà họ Trần, một cho nhà họ Trương.
Hương hỏa mỗi bên nối một nhánh, tài sản mỗi người tự quản, không can thiệp lẫn nhau.
Họ tự cho mình là hình mẫu của hôn nhân thời đại mới công bằng, độc lập.
Anh trai Trần Hiên và chị gái Trương Nghiên chính là sản phẩm của sự “công bằng” ấy.
Còn tôi một đứa ngoài ý muốn, là thứ phá vỡ sự cân bằng mà họ cố giữ.
Sự xuất hiện của tôi như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm tan tành thứ “công bằng” mong manh và ích kỷ đó.
Ngày tôi ra đời, không hề có niềm vui như những gia đình khác.
Ngoài phòng sinh, bố và mẹ tôi cãi nhau đến đỏ mặt tía tai về “quyền sở hữu” tôi.
“Trương Lan, ban đầu đã nói rõ, mỗi người một đứa. Đừng hòng đẩy cái gánh nặng này cho tôi!”
“Tôi nuôi một mình Trần Hiên là đủ rồi. Nuôi con trai áp lực lớn, phải mua nhà, mua xe, tôi không gánh nổi đứa thứ hai.”
“Hơn nữa tôi đã hứa với nó, sẽ để lại toàn bộ cho nó, để nó làm người thừa kế duy nhất!”
Giọng bố tôi đầy bực bội và kháng cự.
Nghe vậy, mẹ tôi phản pháo gay gắt:
“Trần Kiến Quân, bớt nói nhảm! Sao tôi phải nuôi thêm một đứa? Tôi chỉ cần Trương Nghiên là đủ. Tôi không muốn con bé nghĩ mẹ nó bị chia mất một nửa tình thương.”
Họ tranh cãi, không phải để giành nuôi tôi, mà để bằng mọi giá tống tôi sang cho người kia.
Cuối cùng, bà ngoại tôi lên tiếng:
“Đừng cãi nữa! Bốc thăm đi. Ông trời định nó theo ai thì là số của người đó.”
Thế là, ngay trên hàng ghế dài ở hành lang bệnh viện, bố mẹ tôi, trước mặt bao người, bắt đầu lần bốc thăm đầu tiên cũng là lần quan trọng nhất đời tôi.
Một mảnh giấy ghi “Trần”, mảnh kia ghi “Trương”, vo tròn, bỏ vào một hộp bánh quy rỗng.
Mẹ tôi căng thẳng xen lẫn ghét bỏ, mắt dán chặt vào cái hộp như bên trong không phải là tên họ của tôi, mà là hai con rắn độc.
Bà giục bố tôi:
“Anh bốc trước đi! Anh là đàn ông mà!”
Sắc mặt bố tôi u ám, tay lơ lửng trên hộp, mãi không dám thò xuống.
Ông cắn răng, gân xanh trên trán giật liên hồi.
Ông sợ bốc trúng chữ “Trần”.
Ông sợ tôi sẽ chia mất những gì vốn thuộc về anh trai Trần Hiên.
Sợ bản thân chịu thiệt trong “giao dịch công bằng” duy trì bao năm qua.
Cuối cùng, ông thò tay vào hộp, vớ lấy một mảnh giấy, ném mạnh xuống ghế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-hoa/chuong-1.html.]
Mẹ tôi vội nhào tới, run tay mở ra…
Một chữ “Trần” đập vào mắt tất cả mọi người.
Mẹ tôi thở dài khoan khoái, trên mặt nở nụ cười hả hê, không hề che giấu.
Bà vỗ vai bố tôi, giọng nhẹ tênh mà tàn nhẫn:
“Trần Kiến Quân, chúc mừng nhé, lại thêm một hương hỏa nhà họ Trần. Từ giờ, nó là người của anh, chẳng liên quan gì đến nhà họ Trương hay Trương Nghiên của tôi nữa.”
Mặt bố tôi tối sầm như đáy nồi.
Ông nhìn chằm chằm vào chữ “Trần”, rồi đôi mắt lạnh như băng chậm rãi hướng về phía tôi.
Ánh nhìn đó không có lấy một chút vui mừng của người cha, chỉ đầy ắp ghét bỏ và oán hận.
Như thể tôi không phải con gái ông, mà là một vụ cá cược đã thua trắng, là món nợ nặng nề buộc ông phải gánh.
Từ khi có ký ức, tôi chưa từng ăn bữa tất niên nào.
Bởi hôn nhân thế hệ mới này, mỗi đêm giao thừa, bố mẹ lại về nhà mình.
Bố dẫn anh trai Trần Hiên về nhà tổ họ Trần.
Mẹ dẫn chị gái Trương Nghiên về nhà tổ họ Trương.
Còn tôi mãi mãi là đứa bị bỏ lại trong căn nhà trống hoác.
“Dao Dao, con ở nhà ngoan nhé, tối bọn mẹ sẽ mang đồ ăn về cho con.”
Mẹ tôi lần nào cũng buông một câu hời hợt như thế, rồi nắm tay Trương Nghiên đi thẳng, không ngoái lại.
Bố thì khỏi nói, thậm chí lười mở miệng, chỉ liếc tôi lạnh lùng một cái, rồi dẫn Trần Hiên ra cửa.
Tôi bám cửa sổ, nhìn những ngôi nhà sáng đèn ấm áp, nghe tiếng cười rộn rã từ xa vọng lại, bụng thì đói réo từng chặp.
Tivi chiếu chương trình xuân, tiếng cười vui nhộn, nhưng khi lọt vào tai tôi, lại như đang chế giễu nỗi cô độc của mình.
Khi họ về, đã là đêm muộn.
Mang theo những phần cơm nguội lạnh gồm đầu, đuôi cá người ta ăn dở, cơm khô cứng và vài bát canh loãng chẳng mấy ai muốn động đũa.
“Dao Dao, lại ăn cơm nào!”
Mẹ tôi giả vờ gọi, giọng chẳng chút quan tâm.
Tôi ngồi xuống, nhìn đống đồ ăn đã mất hết sắc, hương, vị, trong lòng dâng lên nỗi chua xót.
“Mẹ, sao con không thể đi ăn tất niên cùng mẹ?”
Bảy tuổi, tôi lần đầu bật ra câu hỏi đã ủ ê trong lòng bao lâu.
Đũa mẹ tôi khựng lại, bà thản nhiên đáp:
“Vì con họ Trần, không phải người nhà họ Trương. Tất niên nhà họ Trương, không đến lượt người ngoài.”
“Vậy con đi cùng bố về nhà họ Trần được không?”
Tôi hy vọng nhìn sang bố.
Ông chẳng buồn ngẩng đầu:
“Nhà họ Trần không cần con. Chỉ cần tiểu Hiên là đủ.”
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu dù tôi mang họ gì, thì trong nhà này, tôi vẫn là kẻ thừa.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần lớn lên, mọi chuyện sẽ khác.
--------------------------------------------------