Chỉ cần tôi đủ giỏi, họ sẽ nhận ra giá trị của tôi.
Tôi học hành chăm chỉ, điểm lúc nào cũng cao hơn anh chị.
Tôi làm việc nhà, rửa bát, lau nhà, giặt đồ, việc gì cũng tranh làm.
Tôi cố gắng lấy lòng họ, sợ lỡ lời hay làm sai một việc nhỏ.
Nhưng năm lớp 12, số phận lại giáng cho tôi một cái tát trời giáng…
Khi bố tôi ném tờ giấy hoàn tiền lớp học thêm còn nguyên con dấu đỏ xuống trước mặt tôi như ném một thứ rác,
Anh trai tôi, Trần Hiên, đang ngồi giữa phòng khách, chơi game, trút hết “nỗi buồn nhân tài không gặp thời” của mình vì lại có thêm một bảng điểm đỏ chói toàn… điểm kém.
Bên cạnh tờ giấy lạnh lẽo ấy, là tập đề toán nâng cao tôi đã thức ba đêm liền mới giải xong.
Những dòng lời giải chi chít bỗng chốc trở thành trò cười.
Bố tôi chưa bao giờ trút giận thẳng vào Trần Hiên.
Ông luôn vòng qua một vòng thật lớn, rồi nhắm thẳng vào tôi mà đánh.
Ông chỉ vào tập bài của tôi, giọng đầy tức tối và oán trách:
“Ngày nào cũng làm mấy thứ này để làm gì? Con gái thì học nhiều để làm gì?”
“Nếu anh con học lại ba năm mà vẫn trượt đại học, con gánh nổi trách nhiệm à?”
“Dẹp lớp học thêm của con đi, để dành tiền thuê gia sư một kèm một cho anh con!”
Trần Hiên không thèm ngẩng đầu, chỉ khó chịu “tch” một tiếng.
Trong game, nhân vật của anh ta bị giết.
Anh ta quẳng điện thoại xuống bàn, gắt:
“Phiền chết! Tất cả tại mấy người, làm tôi mất cảm giác!”
Cái thái độ tự nhiên như thể đó là quyền đương nhiên ấy còn khiến tôi thấy ngột ngạt hơn cả tiếng quát của bố.
Tôi siết chặt tay, móng bấm sâu vào lòng bàn tay, dùng cơn đau để ép xuống nỗi nhục trào lên.
Cảm giác như sự tồn tại của tôi, chỉ để trả giá cho những thất bại của họ.
Đúng lúc ấy, mẹ tôi bưng một đĩa hoa quả đã gọt sẵn, lách qua người tôi, đặt ngay trước mặt chị gái Trương Nghiên.
Cam được tỉa thành hình con thỏ.
Dưa vàng cắt thành hình con heo.
Cùng là con gái, nhưng cuộc sống của Trương Nghiên dễ dàng hơn tôi gấp trăm lần.
Nỗi phiền não lớn nhất của chị ta là con số nhảy lên trên bàn cân.
Hôm ấy, chị từ trường về, mắt đỏ hoe như mắt thỏ, nhào vào lòng mẹ, khóc kể có nam sinh trong lớp chê chị béo.
Trái tim mẹ như vỡ vụn.
Bà ôm chị, vừa dỗ vừa mắng đám “không có giáo dưỡng” kia.
Rồi bà quay sang tôi người đang nhai ổ bánh mì khô và nói:
“Dao Dao, tháng này mẹ bớt một nửa tiền sinh hoạt của con, để đưa chị đi mua vài bộ đồ mới, thay đổi tâm trạng.”
“Con cũng bớt ăn vặt đi, con gái gầy mới đẹp.”
Tôi nhìn bà, miếng bánh trong miệng khô khốc như cát.
“Ăn vặt” của tôi, chỉ là những ổ bánh mì khô năm trăm đồng một cái.
Bộ đồng phục bạc màu tôi đang mặc, là đồ Trương Nghiên mặc chật mới cho.
Ba năm cấp ba, tôi chưa từng có một món quần áo mới.
Tủ đồ của tôi chính là “trạm tái chế” đồ bỏ của anh chị.
Mẹ tôi nhìn ra sự ấm ức trong mắt tôi, lại thở dài, giọng như khuyên nhủ:
“Chị con từ nhỏ đã nhạy cảm, không cứng cỏi như con.”
“Nó buồn thì cả nhà đều khó chịu. Con nên hiểu chuyện một chút, làm chị vui, thì không khí trong nhà chẳng phải tốt hơn sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-hoa/chuong-2.html.]
Từ đó, tôi trở thành cái ống tiết kiệm biết đi.
Anh cần tiền học, là đập tôi ra bớt một mảng.
Chị cần tiền làm đẹp, là moi của tôi thêm một ít.
Họ thấy chuyện đó hiển nhiên, bố mẹ cũng coi là lẽ tất nhiên.
Nhưng chính vì thế, tôi lại càng lao đầu vào học.
Không cho tôi tài nguyên ư?
Tôi sẽ tự “ăn cắp” lấy.
Tiền ăn tôi tiết kiệm, đều mua những quyển sách tham khảo cũ.
Đêm, đợi cả nhà ngủ, tôi chui vào chăn, mượn ánh đèn đường hắt qua cửa sổ, lấy điện thoại soi sáng, tiếp tục làm bài.
Thế giới của tôi rất nhỏ nhỏ đến mức chỉ còn góc chăn, một vệt sáng, và những công thức, từ vựng có thể đưa tôi rời khỏi đây.
Tôi khao khát được thoát ra, như người lạc giữa sa mạc khát một giọt nước.
Kỳ thi đại học là chiếc phao duy nhất của tôi.
Thành tích của tôi lặng lẽ tăng vọt từ hạng trung bình của lớp, tôi leo lên top 10 của khối.
Tôi giấu tất cả bảng điểm dưới tấm ván giường.
Đó là bí mật, là thứ vũ khí duy nhất tôi có để chống lại gia đình này.
Tôi từng nghĩ mình có thể cứ thế im lặng đến khi thi xong, rồi cao chạy xa bay, cắt đứt với cái gia đình đáng ghê tởm này.
Cho đến một tháng trước kỳ thi, bố tôi vì một dự án thất bại mà say bí tỉ.
Nửa đêm, ông loạng choạng xông vào phòng tôi, có lẽ muốn tìm chỗ trút giận, nhưng lại đá lật chiếc thùng giấy bên giường.
“Rào” một tiếng..
Hàng trăm cuốn sách tham khảo ghi đầy ghi chú, cùng những tờ bảng điểm tôi quý như báu vật, rơi tung tóe khắp nền nhà.
Không khí lập tức đông cứng.
Men rượu trong người bố tan mất một nửa.
Ông nhìn chằm chằm vào tờ “Hạng 3 toàn khối” nổi bật nhất, rồi ngẩng lên nhìn tôi.
Trong mắt ông không có vui mừng, không có tự hào chỉ có sự kinh ngạc lạnh lùng và phẫn nộ, như thể bị phản bội.
Như đang nhìn kẻ địch, chứ không phải con gái mình.
“Mày…”
Ông khàn giọng, chỉ vào đống sách như chỉ vào tang chứng.
“Mày dám lừa chúng tao bấy lâu?”
Thực ra chẳng có lừa dối gì hết chỉ là họ chưa từng quan tâm mà thôi.
Tôi không đáp, chỉ cúi xuống, muốn nhặt lại hy vọng của mình.
Nhưng mẹ đã nhanh hơn, chộp lấy một nắm sách, mắt đỏ hoe, gào lên:
“Mày định làm gì? Muốn bay khỏi đây hả? Không đời nào!”
Bố tôi nói:
“Anh mày là trưởng nam, sau này phải ra ngoài xem thế giới. Mày phải ở lại, thay nó phụng dưỡng tao.”
Mẹ gật đầu:
“Đúng, mẹ nuôi chị mày bao năm, nó cũng cần một sân khấu lớn hơn.”
“Sao mày có thể vượt qua chúng nó, rồi bỏ đi một mình?”
Bố tôi giơ tay, định đập nát thứ hy vọng duy nhất ấy.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.
Lần đầu tiên, trong mắt tôi không còn nước mắt, chỉ còn lạnh băng.
Ông khựng lại.
Không phải vì mềm lòng, mà vì bị cái nhìn c.h.ế.t lặng ấy làm cho sững người, ánh mắt không van xin, không sợ hãi, chỉ toàn tro tàn sau khi mọi hy vọng bị thiêu rụi.
--------------------------------------------------