Bụng tôi càng lúc càng lớn, sự săn đón của họ cũng leo thang.
Thậm chí, họ bắt đầu cãi nhau xem ai có quyền đi cùng tôi khám thai.
Cứ thế, qua bao lần thăm hỏi, thuyết phục, bôi nhọ và ganh đua, ngày dự sinh cũng đến gần.
Chiều hôm đó, tôi đang ngồi ngoài ban công phơi nắng, lật vài trang sách nuôi dạy con, thì một cơn đau bụng dữ dội ập đến, khiến tôi co người lại.
Tôi hít sâu, biết rằng khoảnh khắc này đã tới.
Chu Tự lao đến đỡ tôi, mặt đầy căng thẳng, vừa gọi viện, vừa trấn an tôi.
Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vang dần lại gần.
Tôi nắm tay anh, giọng vẫn còn giữ được sự bình tĩnh:
“Đừng báo cho họ vội.”
Rồi tôi nhắm mắt, mặc cơn đau nuốt chửng.
Khi tỉnh lại, tôi tựa vào giường sinh, cảm nhận vết mổ âm ỉ sau khi thuốc tê tan.
Chu Tự ngồi cạnh, dịu dàng lau mồ hôi cho tôi.
Ngoài phòng sinh, cả “gia đình” tôi đã đợi suốt hơn mười tiếng, giống hệt đám con bạc chờ công bố kết quả.
Khi y tá bế đứa bé vừa được lau sạch ra, cả đám người nhà lập tức ùa tới.
“Là con trai hay con gái?”
Giọng bố tôi gấp gáp nhất.
“Bé trai, nặng ba ký sáu, rất khỏe mạnh.”
“Con trai tốt! Tốt quá!”
Bố tôi vui đến run giọng, mẹ tôi cũng mừng rơi nước mắt.
Trần Hiên và Trương Nghiên đồng loạt thở phào, trên mặt tràn đầy nét hân hoan không giấu nổi.
Họ vây quanh đưa bé vào phòng bệnh, đứng chật quanh chiếc cũi nhỏ, ánh mắt nóng rực.
Cái nhìn ấy không giống đang ngắm một đứa trẻ sơ sinh, mà giống như đang chiêm ngưỡng món gia bảo vừa giành lại được.
Niềm vui chỉ kéo dài trong chốc lát, rồi vấn đề cốt lõi lại bị đưa ra.
Mẹ tôi là người mở miệng trước, giọng mềm mỏng chưa từng có:
“Dao Dao, con vất vả rồi. Con xem… đứa bé này, như đã bàn với con, đứa bé theo họ Trương nhé, được không?”
“Không được!”
Bố tôi lập tức gạt phăng:
“Phải theo họ Trần! Đây là trưởng tôn của nhà họ Trần!”
Họ lại sắp cãi nhau.
Tôi khẽ mỉm cười, ra hiệu cho Chu Tự đỡ tôi ngồi dậy.
Nghiêng đầu nhìn cục cưng đang ngủ say, giọng tôi nhẹ như lông vũ:
“Ngoan nào, mình không cãi nhau. Ai mua cho con con nhiều nhà, nhiều xe hơn, thì con con sẽ theo họ người đó, được chứ?”
Căn phòng bệnh tức thì im phăng phắc.
Mọi người tròn mắt nhìn tôi như thể tôi phát điên.
Vài giây sau, bố tôi là người phản ứng đầu tiên.
Chút tình thân mong manh trên mặt ông lập tức bị cơn khát chiếm hữu nuốt chửng.
Ông đập mạnh vào đùi:
“Đúng! Quá đúng! Nhà và xe của cháu nội, để bố lo! Một căn hộ cao cấp ở trung tâm, cộng thêm chiếc xe năm trăm triệu, mai đi làm giấy!”
Mẹ tôi nào chịu kém:
“Nhà bình thường thì có gì ghê gớm? Phải là nhà gần trường điểm mới quan trọng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-hoa/chuong-7.html.]
“Tôi mua cho nó căn hộ ngay khu trường học tốt nhất, từ tiểu học đến cấp ba khỏi lo!”
“Xe hơi tôi cũng mua được!”
“Tôi cũng có nhà, có xe!”
Trần Hiên nóng ruột chen vào:
“Dao Dao, anh bán căn hộ đang ở, mua cho nó căn mới ở vị trí đẹp nhất! Anh còn lập quỹ giáo dục một trăm triệu cho nó!”
Trương Nghiên không chịu thua, đẩy Trần Hiên ra:
“Có nhà xe thì đã sao? Quan trọng là quan hệ sau này của nó!”
“Nhà chồng chị có quen biết, chị đảm bảo nó vào trường mầm non tư thục tốt nhất, từ nhỏ đã tiếp xúc với giới thượng lưu!”
Họ như một bầy sói đói, lao vào tranh phần, sợ mình chậm chân thì mất quyền kiểm soát đứa bé.
Phòng ngủ sang trọng, nhà gần trường điểm, quỹ giáo dục hàng trăm triệu, vé vào cánh cửa thượng lưu…
Tất cả những thứ tôi từng không dám mơ, nay lại được họ thi nhau đem ra làm điều kiện.
Thấy chưa, họ không phải không có tiền, chỉ là chưa từng tiêu cho tôi.
Tận dụng sự ám ảnh với “hương hỏa” và lòng ích kỷ ăn sâu tận xương, tôi bắt đầu đưa ra yêu cầu:
“Trung tâm chăm sóc sau sinh phải là chỗ đắt nhất thành phố, nghe nói năm triệu một ngày.”
“Phải vậy! Chỉ chọn chỗ tốt nhất!” – họ đồng thanh.
“Người trông trẻ phải là bảo mẫu hạng vàng, một kèm một, không được sơ suất.”
“Không vấn đề! Để tôi tìm!”
“Khóa phục hồi sau sinh, thực đơn dinh dưỡng, giáo dục sớm cho bé… không được tiết kiệm.”
“Không tiết kiệm! Dao Dao cứ yên tâm, tiền không thành vấn đề!”
Họ đồng loạt gật đầu, ánh mắt mang theo cơn cuồng nhiệt liều lĩnh.
Càng bỏ ra, họ càng mặc định đứa bé là của mình.
Tôi nhìn họ đỏ mặt tranh giành họ và quyền nuôi, nhìn họ chạy đôn chạy đáo đáp ứng mọi yêu cầu của tôi.
Nỗi uất ức và bất công chôn suốt hai mươi sáu năm trong tôi như tìm được chỗ xả trào ra cuồn cuộn.
Tới khuya, họ mới chịu rời đi.
Chu Tự bưng chén canh nóng ngồi bên giường, cau mày:
“Dao Dao… cứ thế này… thật sự ổn chứ? Anh thấy họ đều mất lý trí rồi, lỡ làm em bị thương thì sao?”
Tôi đón lấy, uống từng ngụm nhỏ, hơi ấm lan xuống dạ dày.
Nhìn ra ánh đèn lấp lánh của thành phố ngoài cửa sổ, tôi khẽ lắc đầu:
“Không sao.”
Giọng tôi rất bình thản:
“Em thấy bây giờ rất tốt. Những thứ em từng cầu xin cũng không có, thì giờ, là họ tự dâng lên.”
Tháng tiếp theo, tôi sống một cuộc đời “nữ hoàng” mà suốt hai mươi sáu năm trước chưa từng trải qua.
Tôi giả vờ khéo léo xoay xở trong vở kịch này, trở thành vị giám khảo duy nhất của một phiên đấu giá kỳ quái.
Tôi nhìn những người ruột thịt của mình cách họ đem tình thân ra niêm yết giá, rồi thi nhau nâng giá liên tục.
Mẹ tôi là người đầu tiên giành “điểm” trước với danh hiệu nhà gần trường điểm.
Bà đặt trước mặt tôi cuốn sổ đỏ, địa chỉ thuộc hàng đỉnh kim tự tháp của giáo dục thành phố này.
Ánh mắt bà liếc sang bố tôi và Trần Hiên, đầy khoe khoang và thách thức:
“Thấy chưa, đây mới gọi là tầm nhìn! Xuất phát điểm của cháu ngoại tôi, tôi quyết định!”
Tôi cầm sổ đỏ, mân mê trong tay, cố ý tỏ ra bị thuyết phục, gật đầu:
“Mẹ đúng là nghĩ xa. Giáo dục mới là gốc rễ.”
--------------------------------------------------