Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HƯU PHU

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Phụ thân ta khi còn trẻ chỉ là một thương nhân nhỏ, bôn ba khắp nơi buôn bán.

Một ngày nọ, ông gặp phải thổ phỉ, ngay trong lúc nguy cấp thì phụ thân của Cố Cảnh Hồng xuất hiện kịp thời, cứu phụ thân ta một mạng.

Khi ấy, Cố lão phu nhân đang bệnh nặng.

Để báo đáp ân tình, phụ thân ta đem toàn bộ tài sản trong nhà ra, mời danh y chữa bệnh cho lão phu nhân, lại dùng hết thảy các loại d.ư.ợ.c liệu quý giá, cuối cùng cũng cứu được một mạng của bà.

Từ đó, hai nhà kết nghĩa sâu đậm, xưng huynh gọi đệ.

Phụ thân ta nhìn ra phụ thân của Cố Cảnh Hồng tuy có võ nghệ trong người nhưng lại không có đất dụng võ, nên không tiếc tiền của, mua đường quan lộ, đưa ông ta vào trong quân doanh.

Sau đó, ông ta thăng tiến từng bước, trở thành Cố tướng quân, còn con trai ông, Cố Cảnh Hồng, từ nhỏ đã học võ, tuổi còn trẻ mà đã trở thành thiếu tướng trẻ tuổi chiến công hiển hách.

Phụ thân ta cũng trở thành thương nhân phú giáp một phương.

Hai nhà vẫn thường xuyên thư từ qua lại, khi ta còn chưa chào đời, đã cùng Cố gia định ra mối hôn ước từ thuở ấu thơ.

Nhưng đến ngày ta gả vào Cố gia, ngay đêm động phòng hoa chúc đầu tiên, hắn lại không hề xuất hiện.

Cố tướng quân vì bênh vực ta mà đ.á.n.h hắn một trận, nhưng nhìn ánh mắt hắn tràn đầy bất mãn và oán hận, ta biết, hắn không hề thích ta.

“Nàng không xứng, con gái thương nhân cũng dám xưng là thê tử của bản thiếu tướng, thật không biết liêm sỉ.”

Ngay giây tiếp theo, Cố lão phu nhân chống gậy, giáng cho hắn một bạt tai.

“Câm miệng! Nghịch tử! Cho dù không có Như Nhi, ta cũng tuyệt đối không để con hồ ly tinh kia bước chân vào cửa Cố gia.”

Sau này ta mới biết, thì ra Cố Cảnh Hồng có một bạch nguyệt quang thanh mai trúc mã.

Sự xuất hiện của ta đã khiến hắn mất đi người con gái ấy.

Nhìn hắn bị đánh, ta chẳng hề thấy xót, nhưng dù sao ta cũng đã là người có trượng phu, nên vẫn nên nói vài lời khuyên giải.

“Tổ mẫu, xin người bớt giận. Dạ Lê chỉ là nhất thời chưa quen, sau này sẽ tốt hơn thôi.”

Nói thì nói vậy, nhưng về sau, hắn chỉ càng thêm hận ta.

Dù sau này bạch nguyệt quang của hắn, Lý Hàn Vũ, gả làm thiếp cho vị Vương gia phóng đãng kia, hắn vẫn đối với ta lạnh nhạt, chẳng thèm bước vào phòng ta nửa bước.

Bởi vì hắn hận ta.

Hận ta đã cướp đi vị trí chính thê của bạch nguyệt quang, khiến người con gái hắn yêu chỉ có thể làm thiếp cho kẻ khác.

Nhưng ta sớm chẳng còn là cô nương ngây dại năm nào nữa.

Hắn không đến, ta lại càng thấy an nhàn.

Bởi vì ta phải nghĩ cho tương lai của chính mình.

Trong ba năm, ta trở thành đương gia chủ mẫu của Cố gia.

Cho đến khi lão phu nhân qua đời, ta quyết định sẽ không còn nhẫn nhịn nữa, ta muốn sống vì chính ta.

2

“Muốn hòa ly sao? Ngươi có thân phận gì mà dám nói ra những lời như thế? Quả nhiên là con gái thương nhân, chẳng biết xấu hổ là gì. Tổ mẫu vừa mới qua đời, ngươi đã lộ rõ bản mặt thật rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huu-phu/1.html.]

Trong thư phòng, Cố Cảnh Hồng vẫn mang vẻ mặt chán ghét ta như ba năm trước, ánh mắt nhìn ta chỉ toàn sự khinh bỉ.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta đứng nơi cửa, không bước vào.

Ta vốn tưởng hắn sẽ để ta đi, dù sao lòng hắn cũng chẳng đặt nơi ta.

Ta khẽ thở dài, định quay người rời đi.

Nhưng trong phòng lại truyền ra một câu đầy kiêu ngạo:

“Ngươi chỉ xứng nhận một tờ hưu thư.”

Thân hình ta khựng lại, nhìn hắn, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.

Tự hỏi lại mình suốt ba năm qua, ta đã làm sai điều gì.

Không nói thêm lời nào, ta chỉ lặng lẽ xoay người bỏ đi.

Vốn ta đã chẳng còn chút tình cảm nào với hắn, huống chi hắn lại kiêu căng ngạo mạn đến thế, vậy thì ta cũng chẳng cần phải nhân nhượng nữa.

Không lâu sau, tướng quân phủ nhận được thiệp mời từ phủ Thừa tướng.

Ta tự mình quyết định, lấy cớ lão phu nhân mới qua đời, không tiện tham dự yến tiệc, mà từ chối lời mời đó.

Buổi chiều, cửa phòng ta liền bị Cố Cảnh Hồng đá văng.

Nhìn cánh cửa nghiêng lệch sắp đổ, đây là lần đầu tiên hắn chủ động bước vào phòng ta, cũng là lần đầu hắn đặt chân vào tân phòng của chúng ta.

“Tại sao ngươi lại từ chối thiệp mời của phủ Thừa tướng?”

“Ta…”

“Ngươi có tư cách gì mà tự ý quyết định?”

“Tổ mẫu mới nhập thổ chưa đầy ba tháng, thực sự là không tiện…”

Nhưng hắn chẳng buồn nghe ta nói, ngược lại còn tỏ vẻ khinh miệt.

“Ta hiểu rồi, chỉ vì Vũ Nhi cũng sẽ đến nên ngươi cố tình tìm cớ thoái thác, không muốn ta gặp lại nàng ấy. Quả nhiên lòng dạ nữ nhân độc nhất. Bữa tiệc này ta nhất định phải đi, ngươi ngăn không nổi đâu.”

Nói xong, hắn giận dữ bỏ đi.

Ta có trăm lời cũng không biện giải nổi, mà thật ra ta cũng chẳng muốn giải thích gì thêm.

Đợi hắn đi rồi, khóe môi ta khẽ nhếch, nụ cười nhẹ mà kín đáo.

Không lâu sau, ta vẫn đến dự yến, chỉ là ta và Cố Cảnh Hồng tách nhau ra đi.

Hắn vội vàng thúc ngựa chạy trước, còn ta ngồi xe ngựa, chậm rãi mà thong thả phía sau.

“Nghe chưa, Cố lão phu nhân mới mất ba tháng, vậy mà tiểu tướng quân đã vội vàng đi dự yến.”

“Là tiệc nhà ai mà khiến hắn chẳng màng cả hiếu đạo thế?”

“Đâu phải vì chủ tiệc, là vì một nữ nhân, nghe nói là thiếp của người khác đấy.”

“Cái gì? Thật đúng là bất hiếu, chỉ vì một nữ nhân mà chẳng màng hiếu kỳ, đúng là chẳng ra thể thống gì.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HƯU PHU
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...