Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HUYỀN QUAN ĐỊA

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5.

Ông nội nói: “Tờ giấy này ở trong quan tài. Người đàn ông nằm trên giường chờ khâm liệm, nhưng tờ giấy trên mặt ông ta đã biến mất…”

“Vậy là, ông ta thực sự đã từng vào quan tài rồi sao?”

Tôi đã run rẩy cả người.

“Đúng vậy, giấy che mặt vốn mang âm khí, ông ta sẽ coi con là đồng loại, mang con theo bên mình sau này có lẽ sẽ dùng được. Bây giờ con mau rời khỏi đây đi!”

“Vậy còn ông nội thì sao?”

“Vẫn còn việc chưa xong, ta ở lại đây thu xếp. Con đừng lo cho ta, con mau đi đi! Về nhà dẫn vợ con đi về hướng nam, càng xa càng tốt, đừng bao giờ quay lại.”

“Hả? Con cứ tưởng rời khỏi đây về nhà là được rồi, sao lại còn phải bỏ nhà ra đi thế này. Con lại còn vợ con nữa, con đi đâu bây giờ hả ông?”

Tôi lo mà khóc mất.

“Ta không cần biết con đi đâu, con phải mau đi đi. Nhanh chóng dẫn vợ con đi ngay!”

“Nhất định phải đi sao ông?”

“Con có muốn c.h.ế.t không?”

“Con..”

“Không muốn c.h.ế.t thì mau đi đi! Muộn nữa là không kịp đâu, đây đều là nghiệp do tự con gây ra thì tự con phải chịu thôi đừng trách ai.”

“Vậy sau này con có thể quay lại tìm ông được không ạ?”

“Chuyện sau này để sau hẵng nói, bây giờ lo vượt qua cửa ải trước mắt đã.”

Ông nội hai mắt ngấn lệ, thở dài một hơi.

Nhiều năm sau, tôi mới hiểu được ý nghĩa của tiếng thở dài đó của ông. Đó là lần cuối cùng ông cháu tôi gặp nhau trên đời này.

Vừa quay lưng đi, ông nội đã vĩnh viễn cách biệt tôi.

Nhìn phía đông sắp hửng sáng, tôi thu dọn xong xuôi, nhìn ông lần cuối: “Ông ơi, con đi đây…”

“Đi mau! Một đường về nam, bất kể chuyện gì xảy ra, đừng quay đầu lại!”

Nhưng tôi vừa bước một chân ra khỏi cửa, ông nội đã hét lớn một tiếng: “Mau ngồi xuống.”

Tôi cảm thấy một trận gió mạnh từ phía sau ập đến, tôi theo bản năng ôm đầu ngồi xuống.

Có vật gì đó từ trên đỉnh đầu bay qua, rơi xuống trước mặt ta vỡ tan tành.

Tôi định thần nhìn kỹ, chính là cái tượng người kéo xe kia. Cùng lúc đó, một tiếng rên nặng nề từ phía sau truyền đến, tôi vội quay đầu lại, chỉ thấy ông nội quỳ trên mặt đất, tay ôm ngực, ho ra m.á.u dữ dội.

Tôi kinh hãi, kinh hoàng kêu lên một tiếng: “Ông!”

Muốn nhào lên phía trước, ánh mắt ông nội sắc như dao, quát lớn: “Đừng quay đầu lại, đi về phía trước.”

“Đi mau, đừng lo cho ta, đừng quay đầu lại.”

Tôi nghiến răng, hạ quyết tâm, quay đầu bỏ chạy!

Về đến nhà vội vàng thu dọn đồ đạc, lôi vợ con còn đang ngủ say trên giường dậy, theo chỉ dẫn của ông nội, một đường về hướng nam bỏ chạy.

Tôi vừa chạy vừa khóc, tôi biết giờ phút này có lẽ ông nội đã không còn nữa rồi.

Tôi biết ông nội đã c.h.ế.t thay cho tôi, ông nội mắng tôi làm gì cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, đọc sách cũng qua loa đại khái, phá tài đáng lẽ là tượng người nhỏ kéo một chiếc xe tròn, còn chiếc xe tôi đẽo lại dài ngoằng lại còn đầu to đầu nhỏ nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyen-quan-dia/chuong-3.html.]

Tôi thề ta không cố ý đâu. Lúc đó tiện tay nhặt một mảnh gỗ vụn, nó vốn dĩ đã một đầu to một đầu nhỏ rồi, thời gian gấp gáp, tôi lại còn lén lút làm chuyện này, nên đành tùy cơ ứng biến đẽo đại một chiếc xe, không để ý đến hình dáng của nó.

Mà chiếc xe một đầu to một đầu nhỏ này, lại vừa khít với hình dáng của quan tài.

Kéo quan tài ra ngoài thì có tốt lành gì chứ? Đây là không chỉ phá tài mà còn phá người nữa!

Sau này ông nội đã sửa lại mấy nhát dao, biến chiếc xe thành hình tròn, đổi hướng tượng người nhỏ hy vọng dùng chiêu tài tiến bảo để vãn hồi sai lầm của tôi.

Nhưng người đàn ông kia không lĩnh tình của ông nội, thà phá bỏ cục diện chiêu tài tiến bảo này cũng muốn lấy mạng tôi…

Ông nội bảo tôi, kẹp tờ giấy che mặt vào cuốn sách ôm trong lòng, một đường về nam, cứ đi đến khi trời tối hẳn thì dừng lại.

Nghỉ một đêm rồi hôm sau lại đi, cứ đi đến khi trời tối, cứ như vậy, đi đủ bốn mươi chín ngày mới có thể cân nhắc dừng lại an cư lạc nghiệp.

Nhưng, đừng bao giờ làm nghề mộc nữa, đừng bao giờ nói mình là thợ mộc.

Thực ra, ông nội dù không nói câu này, tôi cũng không làm được nghề mộc nữa rồi.

Cổ tay bị người đàn ông kia bóp gần nát của tôi đã không cầm được búa nữa rồi.

Tôi và ông nội ăn cơm cầm đũa, làm việc cầm búa đều dùng tay trái.

Búa của chúng tôi đều là loại đặc chế, nhưng bây giờ tay trái của tôi không cầm được búa nữa rồi.

Chỉ là không cầm được búa, cưa, đục, bào và các dụng cụ mộc khác, cầm cuốc, cầm liềm thì lại không hề gì, điều này khiến tôi không khỏi rùng mình.

Ông nội bảo tôi, lần xuống nam này dù gặp phải ai, chuyện gì, cũng tuyệt đối không được hành động theo cảm tính, nhất định phải học cách sống khép nép.

Chỉ cần có một miếng cơm ăn, có chỗ dung thân, đã là ơn trời ban rồi.

Nhưng dù tôi có thu mình lại đến đâu, tôi cũng không tìm được một tấc đất nào có thể cho cả gia đình bốn người của tôi an cư lạc nghiệp.

Nghề kiếm sống đã bỏ, thời đó mọi người đều nghèo, ăn uống đều phải dựa vào kế hoạch phân phối, không một thôn nào tiện thêm miệng ăn, lại còn thêm tận bốn miệng.

Tôi đành vừa xin ăn vừa tiếp tục chạy trốn về nam. Cho đến khi đến một ngôi làng nhỏ, ngôi làng này nhỏ nhắn xinh xắn, vuông vắn, trước sau chỉ có bốn hàng, mỗi hàng mười mấy hộ gia đình, chỉnh tề ngay ngắn.

Nhưng không biết vì sao, ở hàng cuối cùng của thôn, đầu trên cùng, tức là góc đông bắc lại thiếu một hộ gia đình, có một khoảng trống ở đó.

Tôi tự nhiên mà đặt gánh xuống ở chỗ trống đó, quyết định hạ trại ở đó.

Cứ như thể hàng trăm năm nay, chỗ đất này chỉ chờ mỗi gia đình tôi vậy.

Nhưng đây chỉ là sự tự an ủi của tôi, tôi biết không quá hai ngày nữa, sẽ có người đến đuổi gia đình tôi đi.

Đây có lẽ là đất của nhà ai đó chưa kịp xây nhà.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Nhưng tôi thực sự không chạy nổi nữa rồi, cứ nghỉ ngơi đã rồi tính, có thể ở nhờ được mấy ngày hay mấy ngày.

Nhưng điều bất ngờ là, ngôi làng có vẻ ngoài không mấy nổi bật này lại có phong tục vô cùng thuần phác.

Khi biết chúng tôi là người nơi khác đến lánh nạn (tôi nói với họ là quê ta bị thiên tai liên miên, mùa màng thất bát, không có gì để ăn nên mới phải đi ăn xin), đều tỏ ra vô cùng thiện ý.

Nhà này mang đến một bát canh, nhà kia mang đến một miếng bánh, tuy là cơm rau đạm bạc nhưng trong thời đại nghèo khó đó lại vô cùng quý giá.

Cũng là lần đầu tiên tôi gặp được một ngôi làng tốt như vậy, những người dân tốt như vậy trong ba năm trốn chạy bên ngoài, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Gia đình bốn người của tô bèn nán lại đây thêm mấy ngày.

Sau này thì ở lỳ luôn không đi nữa.

Tôi cứ tưởng tôi cuối cùng đã tìm được một vùng đất phúc để an cư lạc nghiệp, nào ngờ đâu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HUYỀN QUAN ĐỊA
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...