6.
Đây là kiếp nạn lớn nhất trong đời tôi.
Một ngày, một cán bộ thôn tìm đến chúng tôi, hỏi chúng tôi có định bám trụ ở đây không. Nếu có ý định đó, thì sẽ chia cho chúng tôi một mảnh đất làm nhà, có một nơi để đặt chân. Rồi thì chúng tôi cũng là người của thôn này, sau này, những phúc lợi mà người trong thôn được hưởng, chúng tôi cũng sẽ có.
Tôi mừng rỡ vô cùng, quỳ xuống đất dập đầu ba cái với người cán bộ thôn nho nhã kia:
“Chú Khương, đại ân không lời nào cảm tạ hết.”
“Họ Chu tôi, lang bạt đến đây, gặp được ân nhân cho cả gia đình một nơi an thân lập mệnh,
dù làm trâu làm ngựa cũng không trả hết ơn này!”
Chú Khương vội đỡ tôi dậy: “Không cần khách sáo, tứ hải giai huynh đệ mà. Anh từ ngàn dặm xa xôi đến đây cũng là duyên phận, vừa hay mảnh đất dưới chân anh là đất bỏ không,
thì chia cho anh làm đất ở, anh thu dọn đi.”
“Tôi bảo mấy người trong thôn giúp anh một tay, ít nhất cũng dựng được hai gian nhà để ở tạm. Anh xem thời tiết cũng dần lạnh rồi, người lớn thế nào cũng được, trẻ con không thể chịu khổ được!”
Thôn này tên là thôn Tiểu Khương, trong thôn phần lớn đều mang họ Khương, người họ khác cực ít. Chú Khương vừa ra lệnh, dân làng lập tức xúm lại giúp đỡ, kéo đất đắp tường, lợp cỏ lên mái.
Thời đó xây nhà đều là tận dụng vật liệu tại chỗ, đất vàng đắp tường, cỏ tranh lợp mái, thứ duy nhất cần tiền mua là đá làm móng và đầu kèo chữ nhân.
Tôi đang lo lắng không biết làm thế nào thì, chú Khương vung tay một cái, khoản tiền này thôn sẽ chi!
Tôi cảm động đến nỗi lại quỳ xuống đất dập đầu chú Khương ba cái.
Thế là, dưới sự giúp đỡ hết lòng của vị cán bộ thôn tốt bụng và những người dân hiền lành,
ở nơi đất khách quê người này, cuối cùng tôi cũng có một nơi để duỗi chân ngủ mỗi đêm.
Tôi cũng trở thành một thành viên của thôn này, bắt đầu cuộc sống mới của mình.
Tôi ghi nhớ lời ông nội, sống khép nép, cũng ghi nhớ ân tình của chú Khương và mọi người trong thôn, tích cực tham gia các hoạt động sản xuất nông nghiệp, cày bừa vụ xuân gieo hạt mùa hè, thu gặt đông tàng .
Việc gì tôi cũng xông pha lên trước, đặc biệt là mùa đông đi làm thủy lợi, tôi nhất định là người đứng ở hàng đầu.
Thời đó đi làm thủy lợi khổ lắm, trời rét cắt da cắt thịt, xuống sông nạo vét bùn, mở rộng lòng sông, tất cả đều dựa vào vai gánh tay xách, không có máy móc, hoàn toàn dựa vào sức người.
Máy móc duy nhất là một chiếc máy kéo của đội sản xuất.
Mọi người đều không muốn đi làm thủy lợi, nên để công bằng, trách nhiệm được giao cho từng hộ, mỗi nhà phải có một người đi làm thủy lợi.
Nhà nào không có lao động làm thủy lợi thì phải nộp tiền.
Mà đến công trường, công việc cũng chia thành ba, sáu, chín loại.
Người yếu thì làm việc nhẹ trên bờ, người khỏe mạnh thì xắn quần xuống sông băng giá vớt bùn lên.
Và tôi nhất định là người vớt bùn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyen-quan-dia/chuong-4.html.]
Nhưng năm đầu tiên đi làm thủy lợi, trong nhà tôi đã xảy ra chuyện lạ.
Vào thời điểm đó, hầu như toàn bộ thanh niên trai tráng trong thôn đều dốc sức ra đồng, ăn ở tại công trình, gần đến tháng Chạp thì bắt đầu làm, phải làm đến cuối năm mới được về nhà.
Trong khoảng thời gian đó, vợ tôi một mình ở nhà với hai đứa con.
Tôi vì muốn thể hiện tích cực nên gần một tháng không về nhà.
Sau đó, một người cùng thôn trở về, vợ tôi nhờ anh ta nhắn tin cho tôi bảo tôi về nhà một chuyến.
Tôi về đến nhà thấy vợ thần sắc tiều tụy, ánh mắt kinh hoàng: “Chồng ơi, trong nhà mình có người!”
“Ý là sao?”
“Mỗi tối, tôi vừa ngủ tắt đèn là nghe thấy trong nhà có người nói chuyện, vừa bật đèn lên thì lại không thấy ai…”
“Có khi nào em nằm mơ không?”
“Tuyệt đối không phải, em thậm chí ban ngày cũng cảm thấy có người đi theo em, nhưng em lại không nhìn thấy. Em sợ lắm, anh đừng đi làm thủy lợi nữa được không?”
“Không được đâu vợ à, mình mới đến đây, không được lười biếng đâu! Như vậy sẽ để lại ấn tượng không tốt đấy.”
“Nhưng em một mình sợ quá à! Em cả đêm không dám ngủ à!”
Tôi nghĩ mãi: “Hay là thế này, anh đi nhờ bà Hai Khương ở nhà phía tây sang làm bạn với em, ít nhất cũng phải ứng phó qua được đợt làm thủy lợi này.”
Bà Hai Khương là thím của chú Khương, một bà lão sống một mình, không con không cháu, ở ngay cạnh nhà chúng tôi.
Ngày đầu tiên chúng tôi lang bạt đến đây, bà là người đầu tiên mang đến cho chúng tôi một bát canh nóng.
Tôi đến nhà phía tây, nói rõ ngọn ngành với bà Hai Khương, nhờ bà sang làm bạn với vợ tôi.
Ánh mắt bà Hai Khương loé lên, không nói hai lời liền đồng ý, còn an ủi tôi: “Không sao đâu,
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
vợ cậu có lẽ chỉ là mới đến nơi lạ chưa thích nghi thôi. Tôi sang giúp cậu trông nom, cậu yên tâm ở công trường làm việc đi.”
“Cậu mới đến đây, không được để người ta bắt được thóp là lười biếng trốn việc đâu đấy.”
Tôi cảm kích vô cùng. Đặc biệt là hai câu nói cuối cùng đầy sự quan tâm của bà Hai Khương khiến tôi muốn rơi nước mắt.
Có sự giúp đỡ của bà Hai Khương, tôi cũng gắng gượng được đến khi kết thúc đợt làm thủy lợi, lúc này cũng gần đến Tết Nguyên Đán.
Về đến nhà, tôi hỏi vợ dạo này thế nào.
Sắc mặt vợ tôi có chút tốt hơn so với lần trước, cô ấy nói từ khi có bà Hai Khương đến,
tiếng trò chuyện thì không còn nữa, nhưng bà Hai Khương mỗi tối đến lại thắp hai nén hương, thần thần đạo đạo, còn giống như một con mèo già, lẩm bẩm không ngừng.
Đôi khi còn múa may quay cuồng, giống như đang trò chuyện với ai đó đối diện, nhưng vợ tôi không nghe rõ một câu nào.
--------------------------------------------------