12.
Khi tôi hóa trang thành một ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, đổi tên thành Lão Phong đến hiện trường, quả nhiên người nhà họ Khương và dân làng không nhận ra tôi, vô cùng cung kính, đặt nhiều kỳ vọng, mong tôi có thể giúp quan tài của Khương Ức được yên nghỉ.
Cảnh này khiến tôi nhớ lại lúc mới đến cái thôn này, tôi cũng cung kính với họ như vậy, hy vọng có được một chỗ đứng ở cái thôn này.
Nhưng họ lại coi cả gia đình tôi như vật tế, tôi nhìn vẻ mặt nơm nớp lo sợ của họ, sắc mặt trầm xuống: “Huyền quan, đại hung.”
Mọi người kinh hãi: “Sao lại nói vậy?”
“Đất song quan thì một c.h.ế.t hai, còn đất huyền quan là treo quan tài chờ bạn, chờ mấy người thì phải đợi quan tài rơi xuống mới biết. Đến khi nào đủ số người mà nó muốn, thì quan tài mới rơi xuống.”
“Sao lại thành ra thế này? Cha tôi cả đời tích đức hành thiện, sao ông ấy có thể làm chuyện như vậy?
“Chắc chắn là đồ đệ nhà ông xem sai giờ hạ táng hoặc địa điểm chôn cất, mới gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy!
“Tôi không cần biết, ông nhất định phải nghĩ cách hóa giải cho chúng tôi.”
Ha ha, quả nhiên là một đám vô lại, cái đức tính trở mặt cắn càn này thật là thuần thục!
Tôi chuyển chủ đề: “Gần đây nhà họ Khương có ai xây nhà mới không?”
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Khương lão đại bước ra: “Tôi”
.
Tôi cần chính là anh!
Tôi đi một vòng quanh nhà mới của Khương lão đại, từng bước moi ra âm mưu quỷ kế ban đầu của họ: “Ngôi làng này là đất song quan, dưới căn nhà này có hai ngôi mộ, để phá giải song quan sát, cần phải xây nhà mới trên hai ngôi mộ đó.
“Nếu mọi việc bình an vô sự, song quan sát sẽ được giải trừ, nếu không giải được thì nhà người xây nhà sẽ tan cửa nát nhà.
“Nhưng vì đã có người dùng mạng để chắn sát, nên căn nhà này chuyển hung thành cát. Nếu trên đó lại xây thêm nhà mới, thì quan vận hanh thông, vinh hoa phú quý…”
Đây là lời bà Khương, vợ của Khương Ức, đích thân nói với tôi: “Cái chỗ này mà nhà nào đến ở đầu tiên không trấn áp được, thì tan cửa nát nhà. Đến khi còn lại người cuối cùng thì đuổi hắn đi rồi xây lại cái nhà này, xây to hơn, cao hơn thì có thể đảm bảo đại phú đại quý,
bởi vì sát khí trước đó đã bị nhà hắn hóa giải rồi, còn lại đều là điềm lành.
“Cho nên ngay từ ngày đầu tiên để nhà lão Chu đến ở, ông nhà tôi đã để ý đến cái nhà này rồi. Còn cái chuyện xây bốn tầng bốn gian này là sau này con trai cả nhà tôi tìm thầy phong thủy bày cho, bảo làm như vậy thì có thể lên một tầm cao mới, sau này trong nhà có thể có người làm quan to.”
Tôi vừa nghe vừa đau như cắt ruột, mặc dù trước đó hai gã ăn mày đã hé lộ cho tôi biết rồi,
nhưng khi nghe chính miệng bà Khương nói ra, tôi vẫn sụp đổ.
Nghe đi nghe lại, tôi cảm thấy dù có diệt cái thôn này cũng không hả giận.
Tôi phải đặc biệt chiếu cố nhà họ Khương, nếu không, sao có thể xứng với cái quỷ kế tày trời của hắn?
Tôi nén một bụng tức giận, cố ý hỏi bà Khương: “Vợ lão Chu có phải là người rất đẹp không?”
“Đúng vậy, trong thôn có rất nhiều kẻ độc thân mắt sáng như sao.”
“Thím à, trong ba đứa con sau này của nhà lão Chu, có một đứa là của nhà thím đấy.”
“Của nhà tôi?”
“Đúng vậy, nói chính xác là của ông nhà thím.”
“Ồ… Tôi biết. Ha ha ha, ông nhà tôi bảo, phải để lại một cái mầm của nhà mình ở nhà họ Chu, thì sau này vinh hoa phú quý của nhà họ Chu mới có thể vững chắc rơi vào nhà chúng ta. Đứa bé đó là mồi nhử do ông nhà tôi gieo xuống.”
Ha ha ha.
Quả nhiên là lòng dạ đàn bà độc ác nhất, lại còn vừa độc vừa ngu.
Nếu tôi không làm gì bà ta thì chẳng phải lãng phí cái sự ngu ngốc của bà ta sao?
Thế là, tôi thở dài một tiếng: “Thím à, cái cục diện huyền quan này không phải là không thể phá giải, chỉ là quá khó, các người không làm được đâu.”
Bà Khương vội hỏi: “Tiên sinh có diệu kế gì? Cứ nói ra, chỉ cần không phải lên trời hái sao, tôi sẽ cố gắng hết sức!”
“Lên trời hái sao thì không cần, nhưng cũng không dễ hơn cái đó là bao.
“Thứ nhất, cái thôn này là đất song quan, thứ hai, nguyên nhân của huyền quan chủ yếu là do nhà mới, cho nên nếu có người c.h.ế.t ở nhà mới, vừa thỏa mãn cái quả của song quan, vừa phá được cái nhân của nhà mới.
“Ông nhà bà xuống hoàng tuyền có người bầu bạn, tự nhiên sẽ được yên nghỉ. Chỉ là, người này phải…”
Nói đến đây, tôi cố ý dừng lại, không nói nữa.
“Phải thế nào?”
Bà Khương nóng lòng như lửa đốt.
“Những lời sau đây có nhiều mạo phạm, nhưng tôi buộc phải nói, người này còn phải là người nhà của bà, người khác c.h.ế.t ở nhà mới của bà cũng vô ích.
“Hơn nữa người này phải mặc đồ thọ màu đỏ tươi, thì mới có thể phá được cục diện này. Nếu không, ông nhà bà không đợi được sẽ tự mình chọn ra đứa con mà ông ta thích nhất để ra tay đấy…”
Mặt bà Khương tái mét, lẩm bẩm: “Đứa con trai mà ông ấy thích nhất là thằng Ba. Thằng Ba đang mở công ty lớn ở Thâm Quyến, là người giàu nhất trong nhà chúng tôi, nó tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyen-quan-dia/chuong-8-het.html.]
Tôi im lặng không nói gì.
Nữ chủ nhân ngay cả một bộ quần áo lành lặn cũng không có, áo quần rách rưới, mặt mày tiều tụy.
Tôi trầm ngâm hồi lâu: “Cứu người phải cứu cho trót, giúp Phật thì giúp cho đến Tây Thiên, thím hiểu đại nghĩa như vậy, để tôi nghĩ cách tìm bộ đồ thọ màu đỏ tươi cho.”
Thế là, tôi mượn cớ phá giải huyền quan, lừa bà Khương đến nhà mới của con trai cả bà ta, treo bà ta lên trên phòng khách.
Trước khi bà ta chết, tôi hiện nguyên hình: “Thím à, thím nhìn xem tôi là ai?”
Bà ta mở to đôi mắt già nua: A, anh là Chu đại ca? Chúng tôi đối đãi với anh không tệ mà, sao... sao anh lại…”
Đúng vậy, họ đối đãi tôi không tệ, nhưng lại muốn cả nhà tôi c.h.ế.t hết.
Các người ở phía sau nhặt lợi, tôi nếu không đáp trả, sao xứng với tấm lòng của chú Khương?
Thím Khương mặc bộ đồ tang màu đỏ treo trên phòng khách, đó là hướng tôi đã chôn d.a.o nhọn. Từ nay về sau, nhà họ Khương là nhà đầu tiên treo quan tài, rồi cứ thế suy ra, cả thôn đều có phần!
Tôi nói với thím Khương, không chỉ những người sống trong thôn mà cả con cháu chúng ở ngoài kia, kể cả đứa con trai mà thím thương yêu nhất, giỏi giang nhất, không một ai thoát được!
Các người nợ tôi, tôi sẽ đòi lại hết!
Tôi nghiến răng nghiến lợi treo thím Khương lên xà nhà, để không bị lộ thân phận, tôi đã chuẩn bị sẵn một đoạn ghi âm, ghi lại đoạn tôi tiết lộ với thím Khương việc một trong những đứa con của nhà họ Chu là của chú Khương.
Nhưng ghi đến tiếng "ồ" của thím Khương thì tôi tắt, những gì chúng nghe thấy đều là những gì tôi muốn chúng nghe thấy.
Tôi vốn định dừng tay, để chúng cứ thế mà từng bước đến suối vàng, ít nhất cũng được toàn thây. Nhưng con trai của Khương lão đại lại ăn nói xấc xược, lại chọc giận tôi, tôi giận quá nên đã cho nó rơi xuống hố sáu dao. Sáu con d.a.o nhọn xuyên qua người, rồi thay thế ông nội nó treo quan tài không hạ xuống,
Chờ đợi chiếc quan tài tiếp theo.
Nó đã ăn nói xấc xược như thế nào thì tôi không kể lại ở đây, muốn xem chi tiết thì tự chuyển cảnh đến Song Quan Địa.
Thêm một chiếc quan tài treo này khiến người nhà họ Khương và dân làng kinh hãi.
Họ nhớ lại câu nói đầu tiên của tôi: “Nếu cái tiếp theo vẫn treo quan tài mà đợi, thì các gia đình trong thôn sẽ bắt đầu xếp hàng!”
Có nghĩa là, sau này cứ từng nhà từng nhà mà chết...
Mọi người kinh hoàng tột độ.
Khương lão tam lập tức lái chiếc Mercedes-Benz vội vã rời khỏi lthôn.
Không ngờ, trong lúc hoảng loạn đã gặp tai nạn trên đường cao tốc, cả nhà bốn người không một ai sống sót...
Tôi đứng ngoài thôn, nhìn nhà họ Khương và đám dân làng kinh hoàng tột độ, trong lòng hả hê sung sướng.
Nhìn ra xa, tôi dường như thấy cả ngôi làng đã hóa thành một bãi tha ma.
Tôi làm nhiều chuyện ác như vậy, e rằng đến quỷ cũng không làm được nữa rồi?
Nhưng nếu người làm ác diệt trừ kẻ làm ác, vậy có phải là âm âm thành dương không?
Tái bút:
Cuối cùng, ngôi làng này diệt vong vì một trận ôn dịch, đến một con chuột cũng không còn.
Còn tôi, đến trời cũng không biết trừng phạt tôi thế nào.
Tôi đã làm ác cũng đã trừng ác, tôi không tính là kẻ xấu tội ác không thể tha, nhưng càng không tính là người tốt.
Tuy công không bù được tội, nhưng cũng không đến mức phải xuống mười tám tầng địa ngục.
Diêm Vương cũng phải lo lắng đến c.h.ế.t đi sống lại, vắt óc suy nghĩ, cuối cùng vẫn cho tôi đầu thai làm người.
Bởi vì theo ông ta, không có gì đau khổ hơn làm người.
Để kiếp này tôi làm gì cũng không thành, ăn gì cũng không còn, không tìm được vợ, không cưới được vợ,
Viết truyện thì truyện nào cũng flop,
Flop đến sống không bằng chết, khóc không thành tiếng...
Không có hình phạt nào nghiêm khắc hơn thế nữa.
Ta mẹ nó không muốn sống nữa!
Kiếp trước g.i.ế.c người phóng hỏa, kiếp này viết tiểu thuyết flop!
Cho đi hoa hồng, tay còn vương hương thơm,
----Hết---
--------------------------------------------------