Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HUYỀN QUAN ĐỊA

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8.

“Ngày mai sẽ có hai người ăn xin đến trước cửa nhà con xin ăn, hãy cho họ vào, họ sẽ nói cho con biết.”

“Cái bà Hai Khương đó không phải là người tốt đâu! Ba đứa con mà con sinh ra ở cái thôn này không phải là con của con đâu.”

“Con đã không thể sinh con được nữa kể từ cái khoảnh khắc con búp bê bị vỡ rồi!”

Ông nội nói câu này làm tôi giật mình dừng bước đuổi theo, chần chừ một chút, ông nội đã đẩy xe khuất dạng ở cuối đường.

Từ xa vọng lại đứt quãng câu nói cuối cùng của ông nội: “Nếu trong nhà c.h.ế.t hết chỉ còn lại một mình con, thì hãy lấy cuốn sách đó ra xem lại đi!”

“Ông ơi! Ông đừng đi mà! Ông nói cho con biết con phải làm sao bây giờ!”

Tôi hoảng hốt đuổi theo ông nội, trước mặt đột nhiên xuất hiện hai ngôi mộ chắn đường.

Tôi bất cẩn bị vấp ngã…

Tôi tỉnh dậy, trên mặt vẫn còn vương nước mắt, nhưng tôi còn chưa kịp lau nước mắt trên mặt thì đã nghe thấy một tràng tiếng thì thầm!

Âm thanh như mưa rào rơi xuống, không cao không thấp, không xa không gần, văng vẳng bên tai, cứ như ở ngay đối diện.

Tôi lạnh toát cả người, da gà nổi hết cả lê, tôi nhớ đến chuyện vợ tôi đã mấy lần nói với tôi, trong nhà có người nói chuyện. Tôi khoác áo choàng dậy, ra phòng khách bên ngoài xem xét, đương nhiên là không một bóng người.

Tôi lại ra sân, vẫn không một bóng người, nhưng tiếng thì thầm vẫn còn đó. Tôi vòng ra sau nhà, thấy hai người ăn xin đang tựa vào đống củi nói chuyện, một người mặt dài một người mặt vuông.

Tôi hỏi: “Các người là ai, tại sao lại ở phía sau nhà tôi?”

“Người ăn xin đây mà, làm ơn làm phước, cho xin miếng ăn.” Một ông lão mặt dài nói một cách đáng thương.

Tôi nhớ lại lời ông nội nói, bèn nói với họ: “Mời hai vị vào nhà nói chuyện!”

Hai người ăn xin vừa bước vào nhà chính đã nói: “Dưới này là nhà của chúng tôi.”

Trong lòng tôi run lên: “Ý gì? Lại đây lại đây, chúng ta nói chuyện cho rõ ràng.”

“Các ông à, dù sao anh cũng sống không được bao lâu nữa đâu.” Ông lão mặt dài ngồi bệt xuống đất, cười với tôi.

“Ý gì?”

“Anh bị người ta lợi dụng rồi, từ ngày anh xây nhà ở đây anh đã định sẵn là không thể sống sót mà rời khỏi cái thôn này được rồi.”

“Tại sao?”

“Cái thôn này là đất song quan.”

“Tôi biết, mỗi lần c.h.ế.t người đều c.h.ế.t hai người.”

“Đất song quan là do phong thủy của cái thôn này chẳng liên quan gì đến hai chúng tôi cả. Chúng tôi chỉ là hai kẻ ăn xin, c.h.ế.t thối ngoài đồng, được một người tốt bụng chôn cất.

“Nhưng người trong thôn nghe theo lời yêu ma quỷ quái, nhất định nói là do hai anh em chúng tôi gây ra một lòng muốn động thổ xây nhà trên đầu chúng tôi để ép chúng tôi đầu thai.”

“Đầu thai?”

“Đúng, người xây nhà phải là một cặp vợ chồng. Sau khi xây nhà trên đầu chúng tôi, đêm đêm ca hát vui vẻ, rồi chúng tôi sẽ đầu thai vào bụng họ hóa thành song thai ra đời, không những sẽ phá được lời nguyền song quan, mà còn mang lại vinh hoa phú quý cho nhà này.”

“Nhưng vừa nãy ông nói tôi sắp c.h.ế.t rồi, lấy đâu ra vinh hoa phú quý?

“Không không không, anh phá giải lời nguyền thất bại rồi.”

“Thất bại rồi?”

“Đúng. Không phải ai cũng có thể xây nhà trên đầu chúng tôi được đâu, phải là người có nhân phẩm cực tốt.

“Trên phương diện đạo đức không có một chút tì vết nào thì mới có được vinh dự này. Cho nên người trong thôn không nhà nào dám động thổ xây nhà trên đầu chúng tôi cả.

“Bởi vì mỗi người đều không có sự chắc chắn tuyệt đối về giới hạn đạo đức của bản thân. Nói trắng ra, mỗi người đều có một mặt dơ bẩn không thể nói với ai được.”

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

“Cho nên họ đã chọn tôi?”

“Đúng, cho nên họ đối xử với anh tốt như vậy là để giữ anh lại, dùng cả tính mạng để phá giải lời nguyền này.

“Nhưng bản thân anh biết anh đã từng gây ra nghiệp gì rồi! Anh không xứng để động thổ xây nhà ở đây, cho nên từ ngày anh xây nhà, tai họa đã bám theo anh như hình với bóng.”

“Vậy tôi sẽ như thế nào?”

“Thất tinh chi sát, cả nhà c.h.ế.t hết.”

Tôi ngây như phỗng: Mẹ nó chứ, đường đườnglà một người đi săn, bị ngỗng trời mổ mù mắt?

Tôi lại bị một đám dân đen tính kế?

9.

“Để tôi cho anh xem cái này,” ông lão mặt dài nói xong liền lấy ra một chiếc gương màu vàng óng, đưa ra trước mặt tôi, “anh cứ nhìn vào đi!”

Tôi nheo mắt nhìn kỹ, trong gương hiện ra một con đường rộng thênh thang.

Tôi men theo con đường đó bước đi, nhưng lại đi đến phía sau nhà tôi, tôi chợt bừng tỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyen-quan-dia/chuong-6.html.]

Thì ra con đường rộng thênh thang vừa nãy chính là con đường phía sau nhà tôi. Tôi vừa định vòng ra phía trước để vào nhà, thì lại nghe thấy trong nhà có những âm thanh khó mà miêu tả nổi.

Tôi vô cùng nghi hoặc, không khỏi nhón chân lên nhìn trộm qua cửa sổ.

Vừa nhìn, tôi chỉ hận đến nỗi bốc khói cả đầu!

Chỉ thấy vợ ta đang ngủ say trên giường, còn chú Khương đang đứng trước giường với vẻ mặt d//âm đ//ãng, cởi quần áo.

Ngoài phòng khách, bà Hai Khương tay cầm hương, lẩm bẩm đọc chú.

Trong sân đầy bóng người.

Mặt gương lóe lên, chú Khương kéo quần lên, vẻ mặt thỏa mãn bước ra.

Trong sân, Trương Tam, Lý Tứ, Vương Nhị Mễ nối đuôi nhau đi vào…

Tôi ruột gan như lửa đốt, vung tay đập mạnh vào cửa sổ:

“Tôi nguyền rủa tổ tông mười tám đời nhà chúng mày!”

“Anh xem, anh vẫn cứ nóng nảy như vậy, haizz!”

Ông lão mặt dài cất gương đi.

Tôi nhìn bàn tay vẫn còn sưng đau: “Đây đều là sự thật sao?”

“Vậy anh nhìn lại đi!”

Ông lão mặt dài lại đưa chiếc gương ra trước mặt tôi.

Trong gương hiện ra một chiếc quan tài gỗ trắng, phía sau quan tài là cái lều vải liêu xiêu, đèn đuốc chập chờn, tôi còn đang mờ mịt ông nội lại xuất hiện phía sau quan tài.

Tôi mừng rỡ, không khỏi lớn tiếng kêu lên: “Ông ơi!”

Ông nội không để ý đến tôi, tôi vừa định gọi thêm tiếng nữa thì thấy một đạo ngân quang từ trong lều b.ắ.n ra như tên, lao thẳng vào mặt tôi!

Tôi còn đang không biết phải làm sao, thì thấy ông nội nghênh đón đạo ngân quang, nhảy vọt lên.

Ngân quang xuyên qua n.g.ự.c ông nội, lực tuy giảm nhưng vẫn dũng mãnh tiến lên…

Nhưng do tốc độ đã giảm đi nhiều, tôi nhìn rõ đạo ngân quang đó là cái gì.

Nó lại chính là cái người tí hon đẩy xe mà tôi đã đẽo!

Người tí hon đó mặt mũi dữ tợn, đẩy chiếc xe chạy như điên vẫn không buông tha, lao về phía tôi!

Tôi vội ôm đầu ngồi xổm xuống. Người tí hon đẩy xe từ trên đầu tôi rít gió lao qua, rơi xuống trước mặt tôi, vỡ tan tành…

Ông lão mặt dài cười híp mắt nhìn ta: “Thế nào?”

“Có thật không?”

Tôi đã nước mắt giàn giụa.

Dù tôi đã đoán được ông nội đã c.h.ế.t thay cho tôi, nhưng tận mắt nhìn thấy cảnh ông nội bị người tí hon kéo xe xuyên n.g.ự.c mà chết, tôi vẫn suy sụp…

Nhưng nghĩ đến những gì tôi thấy đều là thật, tôi càng suy sụp hơn.

Tôi không phải là thằng ngốc, tôi không phải là chưa từng nghi ngờ, tuy rằng tôi đến cái thôn này, hì hục sinh ba đứa con nhưng không một đứa nào giống tôi.

Mới đầu tôi không để ý, con còn nhỏ, nhìn không ra. Nhưng khi con càng lớn tôi càng nhìn càng thấy không đúng.

Ngoài con gái có chút giống mẹ, hai đứa con trai không giống ai cả!

Vợ tôi phát hiện thần sắc tôi không đúng, liền thẳng thắn: “Em không làm chuyện gì có lỗi với anh cả. Nhưng em cũng thấy mấy đứa con này không đúng…”

“Cái gì?”

Vợ tôi tiếp tục nói: “Mỗi lần anh đi làm ngoài đồng, em đều nghe thấy trong nhà có người nói chuyện.”

“Nói với anh anh không tin, gọi bà Hai đến làm bạn với em.”

“Bà ấy đến thắp hương niệm Phật là em buồn ngủ.”

“Ngủ rồi thì mơ xuân…”

“Mơ xuân với ai?”

“Đều là người trong thôn này… còn có cả chú Khương.”

“Em thấy kỳ lạ, nhưng lại không dám nói với anh.”

“Bà Hai chính là con ch.ó của gã chú Khương.”

“Bà ấy trông mong gã cho bà ấy dưỡng già, cho nên bà ấy nghe theo lời gã răm rắp.”

“Bà ấy và gã, chính là Vương bà và Tây Môn Khánh.”

Ông lão mặt dài ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Anh để bà ta đến làm bạn với vợ anh chẳng khác nào dẫn sói vào nhà.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HUYỀN QUAN ĐỊA
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...