Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khẩu Vị Nặng

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi và Tiền Đường tiến vào cuộc chiến tranh lạnh lớn nhất từ trước tới

nay. Trước kia chúng tôi cũng hay cãi nhau, nhưng trên căn bản ngày thứ hai là

đã có thể hòa hảo như lúc ban đầu. Lần cãi lộn kịch liệt nhất cũng không vượt quá

ba ngày. Song lần này, đã gần nửa tháng tôi không nói chuyện với Tiền Đường.

Hai người cũng cố ý tránh mặt đối phương. Gần sang năm mới, giữa hai nhà

cũng thường hay lui tới. Mồng một đầu năm, Tiền Đường đến chúc tết ba mẹ tôi. Nếu

là trước kia, tôi nhất định vọt ra ăn chặn tiền mừng tuổi của cậu ta, thế nhưng

lần này, ngay cả gian phòng của mình tôi còn không ra khỏi cửa. Tôi thật sự

không muốn gặp cậu ta, tôi cảm thấy giữa tôi và cậu ta cũng đến lúc kết thúc. Nhưng

mà tôi TM lại rất khát vọng nhìn thấy cậu ta.

Tiền Đường cũng không đến nhà tôi ăn chực nữa. Ba tôi thường làm nhiều

đồ ăn ngon vào lễ mừng năm mới, bởi vì Tiền Đường thường xuyên đến. Nhưng năm

nay, ba chuẩn bị một đống lớn thức ăn ngon phong phú lại bị vắng vẻ. Đừng nói

Tiền Đường, ngay cả tôi cũng không động đũa mấy. Người lớn hai nhà đều nhìn ra

tôi và Tiền Đường có cái gì đó không bình thường, nhưng tôi với cậu ta cũng lớn

rồi, cha mẹ nói bóng nói gió quan tâm một lát, cũng không tiện nhúng tay vào. Hơn

nữa, dù bọn họ nhúng tay, cũng chưa chắc có tác dụng.

Không ít bạn học cũ hẹn tôi đi ra ngoài chơi tôi cũng một mực không đi. Tôi

thật sự không có tâm tình.

Buổi tối mùng sáu tuyết rơi cả đêm. Buổi sáng mùng bảy, tôi nằm ở trước

cửa sổ, nhìn thế giới bạc trắng bên ngoài, ngẩn người. Năm nay tuyết tới thật

muộn. Tôi còn nhớ trước kia hàng năm trước tết sẽ rơi mấy đợt tuyết, tôi và

Tiền Đường sẽ ở trong đống tuyết đắp người tuyết, ném tuyết. Tôi còn đặc biệt

thích nhét một quả cầu tuyết nhỏ vào trong cổ áo của cậu ta, sau đó chống nạnh

nhìn dáng vẻ cậu ta bất đắc dĩ bị băng cứng toàn thân, cười to. Tiền Đường

thường vo tuyết bóp trên đỉnh đầu của tôi, từng bông tuyết tản ra bay lả tả,

rơi xuống. Tôi cũng không tránh, túm chặt quần áo đứng ở trong tuyết mà cười

ngây ngô.

Tôi đúng là có bệnh, vô duyên vô cớ nghĩ đến những thứ này làm cái gì.

Điện thoại di động đột ngột vang lên, tôi nắm điện thoại di động lên

nhìn, là em gái Lam. Không muốn nhận, vì vậy tôi ném điện thoại lên trên

giường. Ai ngờ thằng nhãi này giống như là có thể phát hiện ý nghĩ của tôi từ

tín hiệu điện từ, kiên nhẫn gọi không biết bao nhiêu lần. Tôi giận, trực tiếp

rút pin điện thoại di động ra, lần này thế giới rốt cuộc cũng thanh tĩnh.

Vậy mà tôi còn chưa được thanh tĩnh hai phút, liền nghe phía ngoài loáng

thoáng có người đang gọi tên tôi. Tôi lặng lẽ kéo cửa sổ ra một đường nhỏ, sau

đó kéo rèm cửa sổ lên, cách rèm cửa sổ vểnh tai nghe động tĩnh bên ngoài.

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của em gái Lam có vẻ không chút kiêng kỵ:

“Cốc Vũ! Anh em nhớ bà, mau xuống cho tui!”

Người này có bệnh rồi, không để ý tới cậu ta.

Em gái Lam: “Cốc Vũ! Tôi TM lại thất tình!”

Tôi: “. . . . . .”

. . . . . .

Lúc tôi xuống dưới lầu, thấy Lam em gái đang ngậm một điếu thuốc, mặt

mày hớn hở nhìn tôi, hoàn toàn không có bộ dạng thất tình. Lúc người này hút

thuốc gương mặt chung quy luôn mang theo một vẻ phong tình khiến người bình

thường không cách nào cự tuyệt, cũng may hồn tôi đã bị Tiền Đường dắt đi, đối

với các loại sắc đẹp khác sức chống cự đã lên đến cấp thần thánh.

Chờ tôi đến gần, em gái Lam cau mày, nói: “Mới

mấy ngày không gặp, sao bộ dạng bà đã thành thế này? Thế nào, lễ mừng năm mới

chưa được ăn cơm no sao?”

Tôi cúi đầu, từng phát từng phát đá tuyết dưới lòng bàn chân, khổ sở

đáp: “Đừng nói nữa, một lời khó nói hết.”

“Vậy

thì tìm chỗ nào ngồi rồi từ từ nói.”

. . . . . .

Em gái Lam dẫn tôi đến một quán cà phê nhỏ. Tiệm cà phê hôm qua mới khai

trương, cộng thêm đang là tết, trong tiệm có vẻ hơi vắng lặng. Tôi chọn một góc

hẻo lánh, hai người ngồi xuống. Nhân viên phục vụ thân thiết hỏi tôi uống cái

gì, lúc đó tôi đây hoàn toàn thất thần, thuận miệng nói: “Sữa

đậu nành nóng, nhiều đường.”

Nhân viên phục vụ sửng sốt, “Thật xin lỗi, chúng

tôi không bán sữa đậu nành.”

Tôi gãi gãi đầu, ngoài mặt vẫn rất trấn định, “Vậy

một ly ca cao nóng đi.”

Em gái Lam chọn cà phê, chờ nhân viên phục vụ đi, cậu ta dùng ngón trỏ

nhẹ nhàng gõ bàn, khẽ mỉm cười với tôi, “Cốc

Vũ, bà thật là xấu.”

Tôi run lên, “Ngài có thể đừng dùng ánh mắt

lưu manh như vậy nhìn tôi hay không? Cực kỳ ớn lạnh.” Tôi cảm thấy đâu óc tôi đã đủ không bình thường rồi, giờ gặp phải

em gái Lam mới phát hiện, tôi TM thật quá bình thường! Thằng nhãi này quả thật

như diễn biến sắc mặt Tứ Xuyên* luôn mang theo N cái mặt nạ, một chốc phong

tình vạn chủng một chốc chanh chua, trước một phút còn là một anh trai đẹp ngây

thơ vô hạn, sau một phút liền bỉ ổi đến khiến bạn đặc biệt muốn đạp cậu ta mấy

đạp. Ngài không làm diễn viên thật đáng tiếc!

(Một loại kịch của Trung Quốc thay đổi mặt nạ liên tục,

rất thú vị, các bạn có thể xem ở đây)

Em gái Lam hiển nhiên không phát hiện sở trường này của mình, bây giờ

cậu ta đang sinh động như thật kể mấy chuyện ngốc của Chu Văn Trừng. Nói bọn họ

thi dũng cảm đi vuốt râu hùm, Chu Văn Trừng thua, chạy đến KFC mua bánh nướng

không rắc mè, nhân viên chọn món nói không có, cậu ta lại hỏi có vịt áp cay Vũ

Hán không, dĩ nhiên, cũng không có. Sau đó thằng nhãi này kiên nhẫn hỏi, vậy

thịt dê xỏ xâu nướng chắc là có chứ? Cô bé chọn món cũng rất nóng tính, rầm một

cái đập thực đơn lên trên quầy, không có!

Mồ hôi Chu Văn Trừng chảy ròng ròng, cắn răng giả bộ rất khinh thường,

hỏi ra một vấn đề cuối cùng: vậy các cậu có cái gì a?

Cô bé kia nghiến răng: có gà, ngài ăn không?

Tôi cười đến gập người vỗ bàn, sự lo lắng bao phủ trong lòng mấy ngày

gần đây hơi tan đi một chút. Tôi cảm thấy cái chủ ý này nhất định là em gái Lam

nghĩ ra, tôi tuyệt đối tin tưởng nhân phẩm của cậu ta .

Em gái Lam thấy tôi cười, lại thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: “Haiz,

cuối cùng cũng thấy được nụ cười của bà rồi, mới vừa rồi lúc bà đi ra thật sự

làm tôi hoảng sợ, còn tưởng rằng thấy quỷ chứ, ” cậu ta vừa nói xong, lại khoát khoát tay , “Thôi,

sang năm mới, tôi cũng không nói điều xui xẻo.”

Cái ông mới nói đã đủ xui rồi. =.=

Nhưng cậu ta nói đến Chu Văn Trừng, tôi lại hơi buồn bực, “Chu

Văn Trừng đâu? Sao không đi với ông?” Hai

người này bình thường dính nhau như keo mà.

“Đừng nói nữa, thằng nhãi này đi nhà bà nội nó, ở quê

trải nghiệm cuộc sống. Mấy ngày trước gọi điện thoại cho tôi, nói tôi ngày ngày

ăn thực phẩm độc hại, hừ cậu ta ăn cũng sắp thành quả bóng rồi. Không có tiền

đồ! Ăn vài quả trứng gà luộc cậu ta đã đắc ý đến như vậy.“

“Nếu

như biểu tình bây giờ của ông không phải là hâm mộ, mấy lời khi dễ sẽ thuyết

phục hơn ” nghĩ tới tên này mới vừa

rồi còn điên cuồng đứng dưới lầu nhà tôi kêu réo, tôi hỏi cậu ta : ” Em

gái Lam, không phải là ông đang thất tình ư, tại sao tôi thấy ông càng vui vẻ

hơn bình thường vậy?”

Em gái Lam không nói lời nào, cúi đầu cười. Lông mi của cậu ta đen dày,

khóe mắt thuôn dài trời sinh, giống như là được vẽ lên. Tôi ở trong lòng âm

thầm cảm thán một câu, đúng là yêu nghiệt.

Em gái Lam cứ cười không nói lời nào như vậy, tôi cho là cậu ta đang

cười giỡn, bất đắc dĩ nói: “Ông đúng là bệnh hết

thuốc chữa.”

Cậu ta ngẩng đầu lên, cười khổ, “Tôi

không có lừa bà, là thất tình thật đó.”

Tôi nhất thời kinh hãi, “Lần này là con nhóc

mắt mù nào? Cũng không đúng nha, bấy lâu nay đâu có nghe ông nói yêu đương gì

đâu?”

“Lần này còn chưa tới tay .”

Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, “Được rồi, chân trời

chỗ nào không cỏ thơm, cùng nhau nỗ lực đi.”

Em gái Lam gật đầu cười, “Nhưng tôi giỏi hơn

bà, dầu gì cũng hôn được rồi.”

. . . . . . Mẹ nó!

Tôi nắm chặt tay, đắc ý, “Không được, tôi trở

về nhất định cũng phải cưỡng hôn Tiền Đường, được một lần như vậy cho dù chết

cũng đáng!”

Em gái Lam: “Tôi ủng hộ bà. Hoặc là không làm,

nếu làm, thì phải làm tới cùng chứ!”

Tôi chớp chớp mắt, không hiểu: “Làm

tới cùng cái gì?”

Em gái Lam: “Bà lột sạch đứng ở trước mặt cậu

ta, không sợ cậu ta không có phản ứng. Đàn ông mà, chỉ có bấy nhiêu thôi.”

“Đúng,

một lát tôi liền đi tìm cậu ta, hôm nay nhất định phải đè cậu ta xuống, ăn sạch

sành sanh!”

Tôi kích động nói, nhân viên phục vụ bưng cacao và cà phê đi tới. Anh ta

há miệng run rẩy đặt đồ uống ở trước mặt chúng tôi, sau đó xoay người chạy.

Đại ca, tôi chỉ thích nói chơi mà thôi, ngài có cần phản ứng kịch liệt

đến mức đó không. o(╯□╰)o

Lúc trở về em gái Lam rút một điếu thuốc, nhìn dáng dấp tâm sự nặng nề. Thất

tình mà, có thể lý giải. Nhưng tôi có một thắc mắc, ”

Em gái Lam, lúc tôi mới vừa gặp ông không phải ông không hút thuốc sao?”

“Khi

đó Chu Văn Trừng nói giới thiệu bạn gái cho tôi, muốn biểu hiện khá hơn một

chút.”

“Đổ mồ hôi, thật sư có chuyện như vậy sao?”

“Đúng

vậy.”

“Sau

đó thì sao? Ông không có một chút xíu cảm giác nào với tôi à?”

“Bà

há miệng gọi tôi ‘ em gái ’, tôi biết ngay là hai ta không hợp.”

“Em gái em gái em gái!”

“Anh. . . . . .”

“. . . . . .”

Tôi

nhìn em gái Lam móc trong hộp ra điếu thuốc thứ hai đếm ngược, châm thuốc. Hai

ngón tay giống như thỏi ngọc trắng cầm điếu thuốc, cậu ta

nháy mắt một cái, phun ra một hơi thật dài.

Trong

lòng tôi ngứa ngáy, đưa tay, “Cho tôi một điếu.”

Em gái

Lam đạp chân ga, làm bộ không nghe thấy tôi đang nói cái gì.

Tôi

trực tiếp sờ khắp người cậu ta, mò tìm. Em gái Lam một tay chống đỡ một tay cầm tay lái, “Bà có thể rụt rè chút

hay không, đừng sờ loạn. Mẹ nó, nhột!”

“Mặc kệ, có cho hay

không!”

“Cho, cho. . . . . .” Cậu

ta đưa hộp thuốc lá cho tôi .

Tôi móc

điếu thuốc cuối cùng trong hộp ra, ngậm lên miệng, nhìn cậu ta.

“Sao nữa?”

Nói

nhảm, lửa đâu?

Em gái

Lam tỉnh ngộ, cậu ta móc cái bật lửa ra, mặt không thay đổi ném ra ngoài cửa sổ

xe.

Tôi: “. . . . . .”

. . . .

. .

Tôi

liền cứ ngậm điếu thuốc như vậy mà đi về, mặc dù tôi cũng cảm thấy cái bộ dáng

của mình hiện tại khẳng định đặc biệt ngố, nhưng mà chịu thôi, ai bảo tôi là kẻ

thất tình, tôi đã suy đồi đến mức này rồi, còn cần lo lắng đến cái nhìn của

người khác sao?

U buồn

ngẩng đầu lên nhìn bầu trời một chút, trời đẹp nha.

Ở cửa

nhà tôi thấy Tiền Đường đang lén la lén lút, như con mèo nâng tay lên, để

xuống, lại nâng lên, lại để xuống. . . . . .

“E hèm.” Tôi

đứng ở phía sau cậu ta, cậu hắng giọng một cái. Địch không động tôi không động,

tôi cũng muốn xem thằng nhãi này muốn làm gì.

Tiền

Đường xoay người lại, trong nháy mắt có chút lúng túng. Nhưng cậu ta nhanh

chóng giận tái mặt trừng tôi, sau đó tiến lên một bước, rút điếu thuốc trên

miệng tôi ra, vứt trên mặt đất, nhấc chân lên dùng sức đạp mấy cái.

Tôi bị

loạt động tác lưu manh liên tiếp và lưu loát của cậu ta làm cho kinh hãi, nhất

thời không kịp phản ứng. Chờ tôi lấy lại tinh thần, cậu ta đã kéo cửa nhà mình

ra tiến vào, “Rầm”, cửa phòng bị cậu ta dốc

sức đóng lại.

Ai ya,

rốt cuộc ngài muốn diễn vở gì đây! Tôi nổi giận, hô to về hướng cửa nhà cậu ta

: “Tiền

Đường!”

Không

có phản ứng.

“Tiền Đường, cậu đi ra

cho tôi!”

Vẫn

không có phản ứng.

Cảm xúc

kìm nén mấy ngày, đột nhiên bộc phát giống như là muốn tìm chỗ phát tiết. Vì

vậy tôi không để ý nâng chân lên đá tới cánh cửa kia.

Vậy mà,

ngay lúc này Tiền Đường đột nhiên kéo cửa ra.

Tôi đá

vào khỏang không sao? Sai! Tôi đá vào một chỗ không nên đá nhất. . . . . .

Tôi

nhìn Tiền Đường ôm”thằng em” té xuống đất, trong nháy mắt đầu óc đơ luôn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khẩu Vị Nặng
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...