Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khẩu Vị Nặng

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Cái tên chương có hơi nhạy cảm nhỉ, nhưng tớ cam đoan

vụ này không liên quan đến Tiểu Vũ với Tiều Đường, hai bé nó vẫn ngoan lắm =))

Chu Văn Trừng buồn bã ỉu xìu tựa vào vai tôi, giống

như cô vợ nhỏ bị oan ức. Bộ dạng cậu ấy cao lớn hơn tôi nhiều, lúc này tựa vào

người tôi, không thể không nghiêng đầu co mình lại, tôi nhìn còn thấy mệt.

Chu Văn Trừng áp đầu lên vai tôi, nhắm mắt lại thở

dài, đột nhiên hỏi tôi: “Cốc Vũ, bà nói xem ý nghĩa tồn tại của con người là

gì?”

Một trong những triệu chứng của bệnh tâm thần đó chính

là luôn suy nghĩ mấy việc đặc biệt vô nghĩa. Ý nghĩa tồn tại của con người là

gì? Ông kêu cả đám tiền bối Khổng Tử, Mạnh Tử, Trang Tử, Socrates, Plato … gì

gì đó ra cũng chưa chắc có thể cho ông cái đáp án vừa lòng nữa là cái loại tôm

tép chỉ số thông minh có hạn như tôi, chuyện đó tôi nghĩ không nổi, nghĩ nhiều

liền nhức óc. = =

Tôi không trả lời Chu Văn Trừng, đương nhiên, cậu ấy

dường như cũng chẳng cần tôi trả lời. Tôi muốn hỏi rốt cuộc cậu ấy bị làm sao,

nhưng tôi biết cậu ấy sẽ không nói, nếu muốn nói tự động đã nói với tôi rồi,

nếu không muốn nói, tôi hỏi cũng vô ích.

Ngài cứ dựa vào tôi, chậm rãi mà suy xét ý nghĩa tồn

tại của mình đi.

Chu Văn Trừng không tiếp tục suy nghĩ được nữa, bởi vì

cậu ấy … ngủ mất rồi. = =

Tên này sắc mặt u ám, vành mắt thâm đen, thoạt nhìn

giống như mấy kẻ dùng ma túy vậy, nhất định là gần đây không nghỉ ngơi thật tốt

rồi. Không hiểu cậu ấy đã chịu đả kích gì, đến mức phải suy ngẫm mấy chuyện sâu

xa khó hiểu như “ý nghĩa tồn tại của con người” nữa. Lúc này cậu ấy tựa vào vai

tôi, nhíu mày, hô hấp đều đều. Thẳng thắn mà nói, bộ dạng Chu Văn Trừng kỳ thực

cũng rất đẹp mắt, không phải kiểu mềm mại tinh tế đến mức con gái cũng phải

ghen tị như em gái Lam, cũng không phải kiểu đẹp trai kinh hoàng, khiến người

người oán thán như Tiền Đường, cậu ấy thuộc loại trai đẹp bình thường, ngũ quan

cân đối, khuôn mặt đường nét rõ ràng, nếu không đứng cùng chỗ với em gái Lam

hay Tiền Đường, tên nhóc này vẫn có thể dễ dàng khiến ánh mắt người ta sáng

ngời.

Bị một bạn trai đẹp như vậy yếu ớt tựa vào vai,

tôi đột nhiên có loại cảm giác khí phách của bậc đàn chị, đúng là 囧 càng thêm 囧.

Tuy rằng nhiệt độ hiện tại không hẳn là cao, nhưng ánh

mặt trời ngày đầu xuân chiếu trên người vẫn thấy rất ấm áp. Bên cạnh lại có

người ngủ say sưa, tôi cứ ngồi ngẩn người như vậy, khó tránh khỏi mệt mỏi buồn

ngủ. Tôi nghiêng đầu, mặt dán trên đầu Chu Văn Trừng, cứ như vậy mơ mơ màng

màng mà hiếp đi mất.

……..

Tôi bị người khác lay tỉnh, mở mắt ra, thứ đầu tiên

nhìn thấy chính là vẻ mặt tối tăm tới mức có thể sánh với mây đen mùa hè của

Tiền Đường.

Tôi giật mình, lập tức biết được tên nhóc này đang

giận cái gì, xoay mặt nhìn sang bên cạnh, quả nhiên thấy vẻ mặt xấu hổ của Chu

Văn Trừng.

Tôi toát mồ hôi, Tiền Đường cũng thi xong rồi, rốt

cuộc chúng tôi đã ngủ bao lâu?!

Tôi rất khẩn trương, mở miệng thốt ra một câu nhảm nhí

kinh điển trong phim truyền hình, “Tiền Đường, không phải như anh nghĩ đâu …”

Tiền Đường không phản ứng, cứ như vậy nghiêm mặt nhìn

tôi chằm chằm, không nói chuyện cũng không di chuyển.

Chu Văn Trừng ho khan một tiếng, đứng dậy giải thích:

“Cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ tìm Cốc Vũ nói chuyện phiếm thôi.”

Tiền Đường nhìn về phía Chu Văn Trừng, ánh mắt sắc bén

như giấu dao, “Ôm nhau nói chuyện phiếm sao?” Cậu ấy nói xong, không thèm nhìn

chúng tôi, xoay người đi khỏi, bước chân thật sự mau.

“Tiền Đường, đợi em với!” Tôi bỏ lại Chu Văn Trừng,

đuổi theo.

Nói cuộc sống vốn đầy tính nghệ thuật quả thực không

sai, chuyện hôm nay đúng là quá đủ. Tôi và Chu Văn Trừng tựa vào nhau ngủ không

nói làm gì, nhưng vì sao chúng tôi lại cố tình chọn ngay nhà ăn nơi Tiền Đường

tới trường thi nhất định phải đi qua? Hơn nữa vì bớt phiền phức, di động của

tôi lại còn để chế độ rung, vừa rồi Tiền Đường gọi cho tôi rất nhiều lần, tôi

lại không nhận một cuộc nào.

Tiền Đường à, anh nghe em giải thích đi…

Tiền Đường đi rất nhanh, tôi chạy muốn vắt chân lên cổ

mới đuổi kịp. “Tiền Đường, em và cậu ấy thật sự không có gì, tâm tình cậu ấy

không tốt, suy nghĩ không thông suốt nên tới tìm em, chỉ muốn tựa vào vai em

một lát thôi, thật đó! Em với cậu ấy kỳ thực giống như anh em, anh em tốt

thôi!” Được rồi, vì Tiền Đường, hình tượng gì gì đó đều là phù phiếm mà thôi.

Tiền Đường dừng lại, đẩy tay của tôi ra, “Em không có

ý với cậu ấy, nhưng có thể cam đoan cậu ấy không có ý với em sao?”

“Anh suy nghĩ nhiều quá rồi, nếu cậu ấy có suy nghĩ

khác với em, em làm sao lại không biết?”

“Lúc trước, anh cũng có suy nghĩ khác với em, em có

biết không?”

“Em …”

Tiền Đường hừ một tiếng, “Một tên đàn ông, lại dùng

loại thủ đoạn này tiếp cận con gái, thật không biết xấu hổ.”

“Anh nói cái gì vậy?!” Lời này tôi nghe có chút chói

tai, một người đàn ông tâm tình không tốt, tựa vào vai bạn bè một chút thì có

làm sao? Có cái gì không đúng? Làm sao có thể bị anh nói tới hạ lưu như vậy

chứ? Nếu cậu ấy có vấn đề, vậy thì anh cũng có vấn đề! Hừ!

Tiền Đường nhíu mắt đầy nguy hiểm, “Em đang bảo vệ cậu

ta sao?”

“Này này, sự việc từ đầu tới đuôi không phải như vậy,

bọn em căn bản chẳng có gì, nói gì tới bảo vệ với không bảo vệ, cũng bởi bọn em

không có gì, nên xin anh đừng nói những lời như thế.”

“Bất kể là thế nào, Tiểu Vũ, anh không hy vọng nhìn

thấy em dây dưa với đàn ông khác.”

“Cái gì gọi là dây dưa? Em dây dưa với cậu ấy thế

nào?” Tính tình tôi vốn nóng nảy lại thêm chút hấp tấp; hiện tại, mỗi câu của

Tiền Đường đều có gai, tôi càng không thể không bùng nổ, “Tóm lại anh tin hay

không thì tùy!”

Tôi không thèm để ý tới Tiền Đường, xoay người bỏ đi.

Trở lại phòng ngủ, ba tên biến thái khoa vật lý đều

đang có mặt. Phạm Phong Tình nhìn thấy tôi, khó hiểu hỏi, “Làm sao vậy, mất

tiền sao?”

Tôi ném túi lên trên bàn, “Tâm trạng không tốt cũng

cần lý do sao?”

Phạm Phong Tình đi tới gần, “Được rồi, để tôi cho bà

cái lý do vui vẻ trở lại.” Cô ấy nói xong, giơ di động tới trước mặt tôi quơ

quơ, “Người này, bà biết không?”

Trong di động là một bức ảnh chụp, nội dung bức ảnh …

ặc, khẩu vị có hơi nặng …

Bối cảnh là ở phòng tắm, một người đàn ông đứng ở dưới

vòi hoa sen, bọt nước văng khắp nơi, hơi nước mù mịt, hai tay người này che kín

chỗ trọng yếu nào đó, vẻ mặt chật vật.

Tôi nhìn di động gật gật đầu, làm ra vẻ khách quan

đánh giá, “Dáng người không tệ.”

Phạm Phong Tình: “Đây không phải trọng điểm. Ai, bà

không nhận ra tên này là ai sao?”

Tôi lại cẩn thận quan sát thêm một chút, bỗng nhiên

tỉnh ngộ vỗ gáy, “F**k, Hứa Chiêu!”

“Chúc mừng, trả lời đúng rồi!”

“Thành thật khai báo nhanh, cái này ở đâu mà có? Đừng

trách bà chị đây không nhắc nhở cô, tên Hứa Chiêu này tiếng tăm không tốt đâu.”

Ngay sau đó, Phạm Phong Tình liền nói giản lược một

chút ngọn nguồn của bức ảnh. Thật ra cũng đơn giản, chính là Hứa Chiêu không

hiểu có phải thần kinh bị rối loạn hay không, liều chết đeo bám Phạm Phong

Tình, mà Phạm đại mỹ nhân của chúng ta lại thấy phiền phức, dứt khoát cho tên

đó một liều thuốc mạnh, lấy cớ thuê phòng lừa anh tai tới khách sạn. Phải nói

lấy chỉ số thông minh của Hứa Chiêu, cũng không đến mức đoán không ra bên trong

có chuyện kỳ quái, nhưng mà ai bảo anh ta u mê vì sắc đẹp. Tiếp đó, ở trong

khách sạn, Phạm Phong Tình liền thừa dịp Hứa Chiêu đi tắm liền xông vào, chụp

cho anh ta một tấm hình, gần đây cũng đang thịnh hành chụp ảnh khiêu dâm, đây

còn là vũ khí thượng thừa để uy hiếp sách nhiễu người khác nữa, mười lần chẳng

sai.

Phạm Phong Tình nói xong, lạnh nhạt mỉm cười,

“Cái này gọi là diệt cỏ tận gốc.”

Tôi gật đầu phối hợp, “Hừ hừ, Hứa Chiêu à Hứa Chiêu,

anh cũng có hôm nay, ha ha ha ha ha!”

Đột nhiên, cái gối đầu của Từ Thiên Tài thình lình bay

tới, “Tâm trạng không tốt thì đừng có cười, bà muốn dọa chết người hả?!”

Tôi sờ sờ cái mũi, nặng nề thở dài ngồi xuống ghế tựa.

Suy nghĩ một chút, vẫn đem chuyện xảy ra hôm nay nói với ba kẻ biến thái, vốn

là muốn bọn họ giúp tôi nghĩ cách, kết quả tôi vừa vừa nói xong, ba người này

liền bắt đầu phê phán tôi một hồi. Buổi phê bình này lấy “Thái độ không đủ đoan

chính đối với tình cảm của Cốc Vũ” làm trung tâm, vạch trần một cách sâu sắc

mỗi một chỗ thiếu hụt trong tính cách cùng với những thói quen không tốt của tôi,

phân tích chứng minh các loại hậu quả có khả năng tạo thành tại thời khắc đầu

Chu Văn Trừng đụng tới vai tôi, hơn nữa còn thảo luận triển khai hành động “Cốc

Vũ làm sao dỗ dành Tiền Đường” vô cùng nhiệt tình.

Cuối cùng, Phạm Phong Tình phát biểu tổng kết ngắn

gọn: “Cốc Ca, Tiền Đường rơi vào tay bà đúng là lãng phí.”

Tôi bất mãn, yêu cầu khiếu nại.

Từ Thiên Tài khoát tay, hỏi tôi, “Nói như vậy, giả dụ

Tiền Đường liếc mắt đưa tình với một cô gái khác, bà có giận không?”

“Nói nhảm, nhưng tôi và Chu Văn Trừng là…”

“Hiện tại,” Từ Thiên Tài ngắt lời tôi, “Vấn đề mấu

chốt không phải là bà và Chu Văn Trừng có cái gì, mà là Tiền Đường nhìn thấy

gì. Nếu bà thấy có cô gái nằm trong lòng Tiền Đường, bà sẽ nghĩ sao? Cho dù bà

biết rõ Tiền Đường không thể có gì với người này, bà có ghen hay không?”

Tôi hổ thẹn, ăn ngay nói thật, “Có…”

“Được rồi, vậy hiện tại bà cùng một người đàn ông tựa

vào nhau ngủ, Tiền Đường không suy nghĩ gì mới là không bình thường? Bà rốt

cuộc có từng nghĩ cho cậu ấy hay chưa?”

“Hình như không có…”

“Tóm lại, bà không xin lỗi đi còn chờ cái gì nữa?”

Tôi ủ rũ lui về một góc, lấy di động ra muốn gọi cho

Tiền Đường. Phạm Phong Tình lại đè tôi lại, “Ngu ngốc, hôm nay hai người đều

đang nổi nóng, ngày mai hãy nói.”

Ngày thứ hai, CLB bóng rổ có một hoạt động, thực ra

nói là hoạt động cũng không hoàn toàn đúng. Một bạn học trong CLB sắp ra nước

ngoài, muốn mời mọi người họp mặt, vừa vặn nhà cậu ấy ở vùng ngoại thành có cái

làng du lịch, liền quyết định địa điểm họp mặt ở đó, bao ăn bao uống bao cả phí

xe cộ. Người bạn học này quan hệ với mọi người cũng không tệ, bởi vậy có không

ít người tới, bao gồm cả tôi và Tiền Đường.

Tôi ngồi trong xe buýt, nâng cằm ngẩn người. Tôi phải

xin lỗi Tiền Đường như thế nào đây…

Kỳ thật tôi vừa lên xe là muốn an vị ở bên cạnh Tiền

Đường rồi, làm người da mặt dày chút cũng đâu có sao, chuyện dù sao cũng qua

rồi mà. Nhưng tôi vừa lên xe, nhìn thấy cô nàng gầy nhẳng đang ngồi bên cạnh

Tiền Đường, trong đầu liền bắt đầu bốc hỏa.

Được rồi được rồi, tôi lúc này thật sự biết sai rồi. Cô

nàng gầy nhẳng kia còn chưa có làm gì Tiền Đường, tôi đã thấy gai mắt rồi, ngày

hôm qua tôi cùng Chu Văn Trừng… Ặc, Tiền Đường à, về sau em sẽ không bao giờ

như vậy nữa …

Hứa Chiêu lên xe, muốn ngồi bên cạnh tôi. Tôi quẳng

túi ngay vào chỗ ngồi bên cạnh, “Có người .”

“Có ai?” Hứa Chiêu vịn vào lưng ghế, không tin, “Cốc

Vũ, đừng nhỏ mọn như vậy, anh chỉ ngồi một lát thôi mà.”

Tôi ngẩng đầu cười hì hì nhìn anh ta, hỏi: “Sư huynh,

anh có biết một người tên là Phạm Hiểu Dĩnh không?” Phạm Hiểu Dĩnh chính là đại

danh của Phạm Phong Tình.

Hứa Chiêu biến sắc, không nói một câu, xoay người bỏ

đi. Tôi nhìn bóng lưng anh ta, cười đến là đắc ý, ảnh khiêu dâm đúng là vạn

năng nha!

Lúc này, có người nhấc túi của tôi lên, ngồi xuống bên

cạnh. A, Tiền Đường!

Tiền Đường nhìn tôi, môi động động như là muốn nói cái

gì.

Không được xin lỗi, người nên xin lỗi là tôi mà! Tôi

không chút nghĩ ngợi, ôm cổ cậu ấy, đầu dụi dụi trên vai cậu ấy, “Anh đẹp trai,

cho mượn vai một chút?”

Tiền Đường mỉm cười: “Được.”

Tôi dựa vào trên vai Tiền

Đường, ngẩng đầu nhìn cái cằm xinh đẹp của cậu ấy, thật sự rất muốn cắn một

miếng. ^__^

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...