Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khẩu Vị Nặng

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi

nhét vào trong lỗ mũi Tiền Đường hai cục khăn giấy, cầm máu cho cậu ấy. Tiền

Đường nằm trên mặt đất không nhúc nhích, khép hờ mắt nhìn tôi. Bởi vì lỗ mũi

không thể hô hấp, hiện tại cậu ấy ấy hé mở miệng, bởi vì mới vừa rồi. . . . . .

Ặc, làm cái gì đó tương đối kịch liệt, bờ môi của cậu ấy ấy bây giờ đỏ thắm

không giống bình thường, hơn nữa còn ẩm ướt, óng ánh ngấn nước, có một loại vẻ

đẹp đặc biệt.

“Tiểu Vũ, em có thể đừng

nhìn anh như vậy không, anh sợ anh khống chế không được.” Có

lẽ bởi vì hô hấp không thông thuận, giọng nói của Tiền Đường hơi dồn dập, không

khí cậu ấy ấy thở ra phun đến khăn giấy trên mũi, hai đoạn khăn giấy nhỏ kia

run run lên, nhìn hết sức tức cười.

Bộ dạng

tức cười như vậy tôi vẫn có thể nhìn đến mê mẩn, xem ra tôi thật sự mê trai đến

hết thuốc chữa rồi. Lúc này tôi phục hồi tinh thần lại, chợt cảm thấy lúng

túng. Vì vậy tôi cúi đầu, vỗ nhẹ mặt của Tiền Đường, cười nói: “Ai u, ngài đây thế nào

rồi, còn cứu nổi không?”

Tiền

Đường cười không ra tiếng, lộ ra hàm răng trắng noãn chỉnh tề, làm cho tôi nhìn

tự dưng tâm tình cũng tốt lên theo. Cậu ấy cười nói: “Chắc là bó tay thôi.”

Lúc

này, phía sau chúng tôi đột nhiên vang lên một giọng nói uể oải: “Này, hai người còn tiếp

tục đùa giỡn nữa không?”

Tôi vừa

định xoay người, lại bị Tiền Đường ấn không cho nhúc nhích, cậu ấy ấy nói với

về phía sau lưng tôi: “Cậu xoay người sang chỗ khác trước đi.” Tựa

hồ là chờ đối phương làm theo, cậu ấy mới từ dưới đất ngồi dậy. Tôi đang không

biết trong hồ lô của thằng nhãi này bán thuốc gì, đã thấy hai tay của cậu ấy

trực tiếp đưa tới trước ngực của tôi .

Tôi sợ

hết hồn, muốn lui về phía sau, “Anh làm gì đấy!”

“Đừng động đậy.” Tiền

Đường đè bả vai của tôi lại, sau đó, tay dời xuống. Tôi nhìn xuống theo tay của

cậu ấy, bi kịch phát hiện áo nút áo sơ mi ngắn tay của tôi mở ra.. .

. . .

Nhất

định là mới vừa rồi vận động kịch liệt nên bị mở ra, nhưng chắc Tiền Đường đã

sớm phát hiện rồi chứ? Sao đến giờ mới nhớ tới? Nếu như em gái

Lam không tới đây, có phải cậu ấy định cứ tiếp tục nhìn như vậy? Lưu

manh! Sắc lang! o(╯□╰)o Tiền

Đường không nghe được tiếng lòng tôi rít gào, trước khi tôi kịp ngăn cản, cậu

ấy đã đường hoàng giúp tôi gài lại nút áo, tiếp đó phơi phới cười một

tiếng, “Không cần cám ơn.”

Sắc

lang! Ai muốn cám ơn anh chứ!

Hầu kết

Tiền Đường bỗng nhúc nhích, vừa định nói chuyện, lúc này, Em gái Lam rốt cuộc

không nhịn được nữa, “Hai người các cậu, rốt cuộc muốn làm cái

gì? Có cần tôi lại tránh đi một lát, hai mươi phút có đủ hay không? Tiền

Đường?”

Tiền

Đường hôn tôi một cái thật nhanh, “Không đủ.”

“Đi đi đi, ” tôi

đẩy cậu ấy ra, đứng lên, nói với Em gái Lam, “Không có chuyện gì, thế

nào?”

“Đến giờ ăn cơm, ”

Em gái Lam ngậm điếu thuốc, không nhìn chúng tôi, cúi đầu đi tới nhìn vào trong

thùng, “Câu được bao nhiêu? . . . . . . Mẹ nó, chẳng có nổi

một con? Hai người các cậu làm gì vậy hả?”

“Không phải cậu thấy hết

rồi sao, ” Tiền Đường đứng lên lôi kéo tay tôi, “Đi, ăn cơm.”

Tôi cảm

thấy rất xấu hổ, dù sao lúc vừa mới tới tôi còn khoác lác với bọn họ một hồi,

đến bây giờ chơi một cái thùng không trở về, thật mất mặt! Bất quá chờ tôi thấy

được thùng của Em gái Lam, tôi liền không cảm thấy mất mặt nữa, ngài cũng mới

câu được một con chứ mấy, hơn nữa, còn không lớn bằng bàn tay tôi nữa!

Chu Văn

Trừng lại câu được không ít, đến bốn năm con, hơn nữa con nào cũng thật lớn.

Thằng nhãi này bắt đầu vênh váo, cảm giác mình giỏi rồi, vĩ đại rồi, sai em gái

Lam xách thùng, một mình đi ở phía trước nghênh nghênh ngang ngang bước về phía

cái sân nhỏ nhà nông cách đó không xa.

Lúc này

đã là lúc mặt trời lặn, khói bếp nổi lên bốn phía. Cách thật xa, tôi đã ngửi

thấy mùi thơm của thức ăn. Món ăn nhà nông không quá tinh xảo, chỉ đặc sắc ở

chỗ tươi ngon. Rau mới hái trong vườn, rửa sạch liền cho ngay vào nồi, chỉ sợ

rau quả kia còn đang tiếp tục quang hợp, có thể không tươi à.

Nhà

nông này buôn bán rất tốt, ngoại trừ bọn tôi ra còn có vài đoàn ăn cơm ở chỗ

này. Tất cả mọi người cùng ngồi trong một gian đại sảnh, không có phòng riêng,

lúc chúng tôi trở lại đã có không ít người ăn cơm rồi, trong đại sảnh rất là ầm

ĩ. Chúng tôi bưng cái bàn dời ra sân, ăn cơm dưới trời chiều vàng như trứng vịt

muối, cũng hết sức thú vị.

Thức ăn

rất ngon miệng, không khí lại thoải mái, tôi ăn rất tận hứng, dứt khoát gắp một

chén đầy đồ ăn bưng lên và vào trong miệng, vô cùng hào sảng. Tiền Đường sợ tôi

nghẹn, còn không ngừng vỗ nhẹ lưng tôi, thỉnh thoảng còn khuyên tôi uống nước.

Trong

miệng tôi nhồi đầy thức ăn, quai hàm phình lên, nói không ra lời, đành phải

trừng cậu ấy: anh thật lắm chuyện!

Chu Văn

Trừng nói Tôi: “Cốc Vũ, bà có thể đừng ăn giống như ăn mày được không?

. . . . . . !@#$%$@, Lam Địch! Chừa chút trứng gà cho tui!”

Tôi

thật sự là quá bội phục em gái Lam, ăn cũng rất mau, nhưng không hề chật vật

như tôi, trông rất là thong thả ung dung tuyệt đối không rối ren, có lúc còn có

thể làm bộ làm tịch lịch sự một phen, lần lượt gắp món ăn rót nước cho mọi

người chung quanh, nhưng chỉ một lát đã giết chết hai chén cơm, tôi đây một

chén còn chưa ăn xong.

Im lặng

giơ ngón tay cái về hướng em gái Lam. Em gái Lam trả về cho tôi một ánh mắt anh

hùng gặp tri kỷ.

Ăn xong

cơm tối, bốn người chúng tôi xoa bụng đi ra, ngồi dưới chân tường nói chuyện

phiếm. Tiền Đường cầm trong tay một quả đào mật no tròn chậm rãi gặm, ba người

khác đều có chút hâm mộ. Ba người chúng tôi cũng không phải là không có đào ăn,

chẳng qua là. . . . . . Trong dạ dày đã không còn chỗ trống, thật sự không thể

ăn thêm được nữa . . . . . T_T Điện thoại Tiền Đường đột nhiên vang lên, cậu ấy

tránh đi nghe điện thoại. Tôi nắm lấy cơ hội, len lén hỏi em gái Lam bên cạnh,

“Em

gái Lam, những lời ông nói hôm này là. . . . . . thật sao?”

Em gái

Lam: “Cái

gì?”

“Chính là ông với Chu Văn Trừng. . . . . . Ừ, ông hiểu mà. . . . . .” Mặc

dù tôi cũng cảm thấy hai người bọn họ hoàn toàn không có khả năng, nhưng vẫn

nên lên tiếng hỏi cho chắc ăn.

Em gái

Lam không trả lời, chỉ nhìn tôi cười cười, nhíu mày, “Bà nói xem?”

Chu Văn

Trừng không nhịn được, cười hắc hắc mấy tiếng, hỏi tôi: “Cốc Vũ, bà còn nhớ tôi

đã nói với bà câu gì không?”

“Những lời ông từng nói

với tôi, có thể bao quanh trái đất một vòng rồi.”

Chu Văn

Trừng: “Tôi

đã nói với bà, lời Lam Địch nói. . . . . .”

Tôi

tiếp lời: “Một

dấu chấm câu cũng đừng tin.”

“Chính xác.” Chu

Văn Trừng gật đầu một cái.

Quả

nhiên, tôi đã nói rồi. Mặc dù đầu năm nay đội ngũ hủ nữ không ngừng lớn mạnh,

nhưng gay trong truyền thuyết hình như thật sự chỉ tồn tại ở trong truyền

thuyết mà thôi, dù sao tôi cũng chưa bao giờ gặp qua. Nhưng bộ dạng em gái Lam

như vậy thật đúng là vô cùng dễ dàng bị hủ nữ YY. Tôi đột nhiên phát hiện hôm

nay hình như Phạm phong tình có nói, Em gái Lam đứng chung một chỗ với Tiền

Đường thì thích hợp hơn một chút. . . . . .

Tôi đẩy

cánh tay em gái Lam một cái, trêu chọc cậu ấy, “Hắc, có phải ông thầm

mến Chu Văn Trừng, kết quả cậu ấy kiên quyết

giữ trinh tiết chết sống không theo hay không?”

Em gái

Lam thuận theo lời của tôi, “Bà cũng biết khá nhiều đó.”

Tôi làm

bộ như an ủi cậu ấy, “Không sao, không bằng ông và tui cùng phục

vụ Tiền Đường đi, tôi làm lớn ông làm nhỏ.”

Em gái

Lam cười híp mắt nhìn tôi, “Không bằng tui và Tiền Đường cùng phục vụ

bà đi, tôi làm lớn cậu ấy làm bé.”

Tôi

dịch sang bên cạnh, “Mấy lời nói đùa này không nên nói bậy,

Tiền Đường mà biết sẽ. . . . . .” Tôi giơ tay lên, ở

trên cổ khoa tay múa chân, “Rắc!”

Lúc này

Tiền Đường nói chuyện điện thoại xong, ngồi trở lại, hỏi chúng tôi, “Nói cái gì đó?”

Em gái

Lam mặt không thay đổi lắc đầu một cái, “Không có gì, Cốc Vũ

muốn tôi làm vợ bé cho ông.”

. . . .

. . Biểu tình Tiền Đường, hoàn toàn sụp đổ.

Tác giả

có lời muốn nói:

Thất:

Em gái Lam, rốt cuộc cậu thích người nào?

A. Tiền

Đường

B. Cốc

C. Chu

Văn Trừng

Em gái

Lam: Tôi là một nhân vật tinh khiết thiện lương kinh nghiệm non kém, sao cô lại

an bài cho tôi cái vấn đề cá khó quyết định như vậy, làm phiền cô trước tiên

hãy xác định rõ giới tính của tôi rồi hẵng bàn những chuyện khác, được không?

Thất:

Chọn đi, chọn chơi thôi mà!

Em gái

Lam: Vậy cũng được, chọn hết.

Thất: (⊙o⊙)

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...