Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khẩu Vị Nặng

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi và Tiền Đường lại

phát sinh một chút mâu thuẫn nhỏ, 囧.

Nói đến nguyên nhân của

việc lần này, tôi rất muốn phun lửa. Chuyện là lúc sinh nhật tôi, Tiền Đường

cùng tôi đi dạo phố, tôi đứng ở bên ngoài cửa hàng GUCCI gặm kem, cách lớp cửa

kính nhìn một cái túi tới chảy nước miếng bị Tiền Đường thấy được. Kết quả là

tên nhóc này liền bắt đầu cười nhạo thẩm mỹ của tôi, còn xoa đầu tôi cười không

ngừng, cái ánh mắt kia, dường như muốn nói tôi là một kẻ thiểu năng, còn cậu ấy

là người giám hộ.

Tôi giận dỗi, hất móng

vuốt của cậu ấy ra, trợn mắt khinh thường nói với cậu ấy, nho không ăn được thì

luôn luôn chua, ngài có bản lĩnh mua một cái rồi xé nát nó ra, tôi liền tin

tưởng cái loại thẩm mỹ trong truyền thuyết của ngài có tồn tại.

Kết quả Tiền Đường cau

mày nhìn chằm chằm giá của cái túi, hận không thể xơi tái nó luôn, cuối cùng

cậu ấy đứng thẳng lên, tràn đầy hoài nghi nhìn tôi, hỏi: “Thực sự tốt lắm sao?”

“Đương nhiên rồi, bằng

không vì sao lại đắt tiền như vậy, anh nghĩ người tiêu dùng đều là đồ ngốc hử?”

Kỳ thực tôi chỉ là muốn đấu võ mồm với cậu ấy thôi, cái túi kia đẹp thì có đẹp

thật, nhưng cũng không đẹp đến mức khiến tôi cảm thấy đáng với cái giá kia,

tiền để mua cái túi này này khéo đủ mua cả xe tải kẹo hồ lô mất.

Tiền Đường vẫn cảm thấy

khó mà hiểu nổi, cậu ấy lắc đầu nhìn tôi, cảm thán, “Con gái bây giờ đều thực

dụng như vậy sao?”

Tôi cười đẩy cậu ấy một

cái, “Đi đi đi, đàn ông mà không có tiền để cho người phụ nữ mình yêu mua sắm

mới là bất tài!”

Đương nhiên, chuyện cỏn

con này không tính là mâu thuẫn, tôi cũng không để ý đến nó nữa, trải qua những

ngày yên ổn với Tiền Đường. Sau khi khai giảng, cậu ấy lên năm hai, càng bận

rộn hơn cả trước kia, cả ngày không thấy bóng, cuối tuần cũng thường xuyên

không về nhà, nếu không phải đã nắm rõ nhân phẩm cậu ấy, tôi chắc cũng hoài

nghi có phải cậu ấy đang ở cùng người khác hay không rồi.

Chớp mắt đã đến sinh

nhật của Tiền Đường, tên nhóc này có ngày sinh rất đặc biệt, là ngày 11 tháng

11, khiến cho tôi thường xuyên cười nhạo cậu ấy. Tên này vốn không phải người

thích phô trương, nhưng người nhớ sinh nhật cậu ấy cũng không ít, may mà cậu ấy

đã về nhà trước một ngày, nếu không bà đây muốn ở riêng với cậu ấy một lát cũng

khó, hóa ra hiện nay con người lại là sản phẩm bán chạy!

Lễ độc thân hôm nay (là

những ngày có số 1 đó: 1/1 này, 11/11 này … ^^! Bây h mới biết có cái ngày

này), Tiền Đường chui rúc trên sô pha nhà tôi xem tivi, tôi ở trong phòng bếp

mân mê thật lâu, rốt cuộc làm cho cậu ấy một bát mì trường thọ. Thật ra cũng

đơn giản, mì sợi mua trong siêu thị, nước thì đun sôi, dầu muối tương dấm mỗi

thứ cho một chút, đứng canh vài phút, chờ cái vung nồi bị nước dùng đun nóng

thổi lục bục thì coi như là chín rồi? A đúng rồi, còn có trứng gà!

Chẳng qua tôi tìm nửa

ngày cũng không biết cha tôi dấu trứng gà ở nơi nào, cuối cùng đành phải lột

trứng vịt muối thay thế, quả trứng vịt kia không hiểu sao lại khó lột như vậy,

tôi gần như lột nát hết cả vỏ trứng, cuối cùng mới hoàn thành việc lớn.

Tôi đặt bát mì nóng hôi

hổi trước mặt Tiền Đường, tiếp đó ngồi xổm bên cạnh cậu ấy, vẻ mặt chờ mong

ngẩng đầu nhìn lên, gì mà cảm động, khích lệ, tán thưởng … tất cả cứ tuôn hết

về phía tôi đi, ha ha ha!

Kết quả Tiền Đường nếm

thử một miếng liền đặt đũa xuống. = =

Tôi chưa từ bỏ ý định,

nháy mắt phóng điện với cậu ấy, “Ăn ngon không?”

Tiền Đường gắp một sợi

mì đưa đến trước mặt tôi, cười nói, “Em nếm thử đi?” Tôi cắn một miếng. Ặc, cái

vị quỷ gì đây?!

Không phải là ngon hay

không ngon, trên thực tế, cái loại hương vị này là không thể dùng những từ đó

để hình dung, mà chỉ có một chữ thôi: quái, quái dị đến mức không một người

bình thường nào có thể làm ra, cảm giác kia, giống như là bị nguyền rủa vậy.

Vậy là tôi thất bại, cúi

đầu ngồi xổm trên đất không nói chuyện. Khó khăn lắm mới có thể dụ dỗ Tiền

Đường đi cùng tôi một ngày, vậy mà lại phá hỏng hết không khí rồi!

Tiền Đường kéo tôi lên

ngồi bên cạnh cậu ấy, nắm tay tôi an ủi, “Kỳ thực… ừm, cũng không quá khó ăn.”

Vì để chứng minh không phải mình đang nói mê, tên nhóc này lấy hết dũng khí bắt

đầu từng miếng từng miếng ăn bát mì sợi kỳ dị kia.

Tôi ngăn cậu ấy lại,

“Anh… anh đừng như vậy…”

Tiền Đường tránh tôi,

“Không có chuyện gì, anh đói bụng, ăn cái gì mà chẳng là ăn, huống hồ tuy rằng

thứ này không quá ngon, nhưng cũng không đến mức không nuốt nổi.”

Tôi biết cậu ấy chiều ý

tôi, nhưng tôi cũng không thể trơ mắt nhìn cậu ấy ăn cái loại đồ ăn này, ngộ

nhỡ trúng độc thì biết làm sao? Vì thế tôi liền cướp lấy từ trong tay cậu ấy,

Tiền Đường không đồng ý, hai người tranh chấp, không cẩn thận làm cho nước canh

rơi vào quần áo cậu ấy.

Tiền Đường bị nóng hít

một hơi dài, tôi lại càng đau lòng, rút khăn giấy lau giúp, vừa lau vừa cởi nút

áo sơmi để xem cậu ấy có bị phỏng hay không. Tốt quá, không bị. Chờ tôi ngẩng

đầu lên, liền thấy tên nhóc này đang nhìn tôi chằm chằm, còn mê đắm liếm môi

mỉm cười, “Tiếp tục đi.” ~_~!

Tiếp tục cái tiên sư nhà

anh, sao lại không bỏng chết anh luôn đi!

Tôi đập gối ôm lên đầu

cậu ấy, “Xéo về nhà thay quần áo!”

Tiền Đường ảo não chạy

đi, thoáng chốc lại tinh thần sảng khoái trở lại, cậu ấy vừa vào cửa liền tiến

lại gần ôm lấy tôi, cằm cọ cọ trên cổ tôi, cười đến là vui vẻ, “Tiểu Vũ!”

“Đi đi đi, cấm giở trò!”

(nguyên văn là 卖萌: theo GG thì nó là

phiên âm tiếng trung của “Moe”, bạn nào hay xem anime thì biết) Tôi phát hiện

tên nhóc này càng ngày càng thích vòng vo, ở người khác trước mặt luôn bày ra

bộ dạng thâm trầm chững chạc để lừa gạt đông đảo quần chúng, nhưng ở trước mặt

tôi có đôi khi lại giống như trẻ nhỏ ngây ngô vậy.

Tiền Đường đương nhiên

không buông tay, chẳng những không buông tay, còn được một tấc lại muốn tiến

thêm một thước hôn tai của tôi, ngậm lấy vành tai tôi.

Mẹ nó, đã nói qua bao

nhiêu lần không được hôn ở tai rồi, anh cứ hôn tai, hai chân em lại nhũn ra!

Đợi đến khi tôi kém chút

xíu nữa là bùng nổ, Tiền Đường rốt cuộc cũng buông tha cái lỗ tai của tôi, ở

bên tai tôi cười nhẹ, “Tiểu Vũ, anh mười chín rồi!”

Tôi toát mồ hôi, không

phải già đi một tuổi sao, ngài sung sướng cái gì?!

Tiền Đường: “Còn kém một

năm thôi.”

Tôi không kịp phản ứng,

còn kém một năm cái gì? Tuổi kết hôn hợp pháp của phụ nữ mới là hai mươi chứ,

đàn ông các người không phải là hai mươi hai tuổi mới có thể đăng ký sao? Luật

hôn nhân lại sửa rồi sao?

Tiền Đường ấn tôi vào sô

pha mãnh liệt hôn hít một lát, vừa hôn vừa cười dâm đãng, khiến cho tôi rất

muốn đạp một cước lên cái bộ mặt đẹp trai kia. Bất quá… được rồi, tôi rốt cuộc

đã hiểu cái gọi là còn kém một năm của ngài là cái gì rồi, ngài có thể nào đừng

loanh quanh với cái chủ đề kia nữa không, tên háo sắc!

Thế này cũng chưa xong,

tên nhóc này giống như thiêu thân không ngừng, hôm nay lại xuất ra chiêu mới.

Rõ ràng là sinh nhật cậu ấy, kết quả cậu ấy lại tặng quà cho tôi, còn nói là sự

ngạc nhiên vui vẻ.

Tôi mở quà ra xem, không

phải một cái túi sao, hình dáng cũng không tệ, a, còn là loại A nha? Nhưng cái

túi này nhìn sao cũng thấy quen mắt, tôi nâng cằm suy nghĩ một lát, a a a, lúc

nghỉ hè chẳng phải đã từng thấy sao? Lúc đó tôi còn chảy nước miếng với cái túi

chính hãng, Tiền Đường còn cười nhạo tôi, tại sao, hiện tại tỉnh ngộ rồi sao?

Đương nhiên, tôi không

kỳ vọng nhiều với thẩm mỹ của Tiền Đường, trong mắt cậu ấy, người đẹp trai nhất

khẳng định là mấy vị danh nhân như Einstein, Erwin, quần áo đẹp mắt nhất vĩnh

viễn là mấy bộ đồ nghiêm chỉnh không màu mè lòe loẹt gì đó, cho dù là hàng vỉa

hè, so ra cũng tốt hơn là mấy thứ áo quần hàng hiệu lố lăng (theo lời của Tiền

Đường). Khiến cho người khác phẫn nộ là, áo sơ mi, quần jean không hề đặc sắc

mặc ở trên người cậu ấy quả thật là nhìn thế nào cũng thấy đẹp mắt, khốn kiếp.

o(╯□╰)o

Cho nên, sở dĩ Tiền

Đường thay đổi suy nghĩ, mua cái túi này cho tôi, khẳng định là vì cậu ấy biết

tôi thích, lúc đó liền chú ý. Ai nói đàn ông đều không chu đáo, Tiền Đường nhà

tôi vô cùng tỉ mỉ lại biết quan tâm nha, hi hi hi. Tuy rằng cái túi này là đồ

nhái, nhưng quan trọng nhất là sự quan tâm và tình cảm kia, huống hồ nếu Tiền

Đường dám phí nhiều tiền mua cái chính hãng cho tôi, tôi mới muốn giết cậu ấy

kìa. ^__^

Ai nha, bà đây thật là

mẹ nó hạnh phúc!

Tôi ôm cái túi hôn một

cái, lại ôm cổ Tiền Đường, hung hăng hôn một cái ở trên mặt cậu ấy, “Tiền

Đường, em yêu anh!”

Tiền Đường hưởng thụ mỉm

cười, “Anh cũng yêu em.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khẩu Vị Nặng
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...