Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khẩu Vị Nặng

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiền Đường đã nhanh

chóng trở thành danh nhân khoa vật lý, không chỉ bởi khuôn mặt điên đảo chúng

sinh của cậu ta, mà còn bởi vì mỗi bài tập môn chuyên ngành của cậu ta đều có

thể lấy A+. Hơn nữa các giáo sư dạy cậu ta đều thích ra một ít các đề tài không

thể tưởng tượng nổi cho học sinh, lại còn đắc ý vô cùng viết rõ là “Hạng mục

giải trí”, kết quả Tiền Đường luôn luôn có thể thuận lợi giải quyết mấy cái

hạng mục giải trí gì đó, chuyện biến thái đúng là nên để cho người biến thái

giải quyết, cái này tôi hoàn toàn có thể lý giải.

Những chuyện đó đều

khiến cho Tiền Đường bắt đầu trở nên không giống người thường, đương nhiên, sự

kiện cậu ta ngủ gật trong lớp tiếng Anh cũng có một chút cống hiến nhất định

đối với sự nổi tiếng của cậu ta . = =

Tuy rằng việc này cũng

không phải là chuyện gì xấu, nhưng lại khiến tôi thật bất an. Bởi vì Tiền Đường

càng chói mắt, có nghĩa là đối thủ cạnh tranh của tôi càng nhiều, có ai có thể

trơ mắt nhìn đồ ăn trong đĩa của mình bị một đám sói vây xem chứ?

Vì thế tôi định chủ động

ra tay .

Tiền Đường gia nhập CLB

bóng rổ, cũng chính là tập đoàn trai đẹp trong truyền thuyết. Tôi và Tiền Đường

không cùng khoa cũng không cùng năm, thời gian về nhà lại rất ít, cơ hội tiếp

xúc duy nhất chính là hoạt động CLB. Đáng tiếc CLB bóng rổ cạnh tranh quá lớn,

bởi vì nữ sinh muốn trà trộn vào bên trong quá nhiều. = =

Tôi quyết định điều tra

tình hình CLB bóng rổ, hội trưởng tên là Hứa Chiêu. Chờ một chút, … Hứa Chiêu?!

Trong đầu tôi bất chợt

hiện ra một khuôn mặt nhìn góc nào cũng đáng đánh, khoa triết học, chân đạp N

thuyền, nổi tiếng trăng hoa, nhà có tiền…

A A, chính là cái tên Hứa

Chiêu kia, vĩnh viễn xài không hết tiền, cua không hết gái, thích cười, nhưng

cười lên nhìn luôn thấy không có ý tốt, lại còn dại gái (^^)… Nói thật tôi cũng

không thích người này, quá lỗ mãng, kém quá xa Tiểu Đường Đường nhà tôi .

Nhưng, vì Tiền Đường, có

cái gì mà tôi không thể nhịn?

Nhưng trong tay tôi

không có số điện thoại của Hứa Chiêu, cậu ta lưu cho tôi một lần, sau này bị

tôi quăng đâu mất tiêu, sớm biết thế này, khi đó sẽ không khinh bỉ cậu ta như

vậy, oài. Vì thế tôi đành phải vô cùng phiền muộn mà bấm số điện thoại Tiền

Đường.

Tôi: “Nè, Tiền Đường.”

Tiền Đường: “Ừ?”

Tôi: “Gần đây có khỏe

không, ăn uống có quen không, có gầy đi không, có con gái theo đuổi không?”

Tiền Đường: “… Tiểu Vũ,

chuyện gì vậy?”

Tôi: “Chuyện này, tôi …

tôi có chút việc muốn tìm đội trưởng của các cậu, Hứa Chiêu. Nhưng tôi không có

số di động của cậu ta .”

Tiền Đường không hiểu,

“Cậu tìm cậu ta làm cái gì?”

Làm cái gì, còn không

phải là vì cậu sao. Nhưng tôi lại không thể nói trắng ra như vậy,

đành phải nói bừa: “Giới thiệu bạn gái cho cậu ta .”

Tiền Đường: “Cậu ta

không thiếu bạn gái.”

Xem ra tên nhãi Hứa

Chiêu này đúng là uy danh lan xa, đến Tiền Đường, người không có hứng thú buôn

chuyện cũng biết tiếng cậu ta. Tôi đành phải nói: “Cậu này, tên nhóc thối, dài

dòng như vậy làm gì, cho số hay là không?”

Tiền Đường dập máy, tôi

nghĩ rằng cậu ta tức giận, đang khó hiểu, liền nhận được tin nhắn của cậu ta,

toàn bộ nội dung tin nhắn ngoại trừ một chuỗi số Arab, chỉ có một câu: đừng bảo

tôi là tên nhóc thối nữa.

Xí, giả vờ làm người lớn

với tôi cái nỗi gì, làm như tôi chưa từng thấy qua cậu quấn tã ấy.

Tôi tâm tình bất an bấm

dãy số kia.

Giọng nói lười biếng của

Hứa Chiêu vang lên.

Tôi lập tức mặt mày hớn

hở vô cùng chân chó nói: “Học trưởng, tôi là Cốc Vũ, còn nhớ không?”(chân chó: nịnh bợ)

Hứa Chiêu lấy lại tinh

thần, “Cốc Vũ? Làm sao lại không nhớ chứ, tôi luôn có ấn tượng đặc biệt sâu sắc

vớingười đẹp.”

Tuy rằng mấy lời này ai

nghe đều biết là lời xã giao, nhưng vẫn thích nghe, tôi cũng không ngoại lệ.

Tôi đắc ý nói: “Chuyện là, học trưởng à, thật ra tôi rất ngưỡng mộ anh.”

Hứa Chiêu: “Phải không,

vậy chúng tôi hẹn hò đi.”

Tôi: “…”

Cái quái gì đây?!

Tôi chịu đựng, nhẫn nại

nói: “Hẹn… hẹn hò gì đó thì quên đi, chúng ta cũng đâu có thân lắm .”

Hứa Chiêu: “Không quen,

vậy có muốn đi sâu tìm hiểu tôi một chút không?”

Tôi: “Muốn, học trưởng,

vậy cho tôi gia nhập CLB bóng rổ đi, tôi ngưỡng mộ anh như vậy, anh

cũng không đành cự tuyệt tôi chứ?”

Hứa Chiêu cười nói: “Vậy

đến đây đi, ngày mai đến văn phòng CLB bóng rổ điền phiếu báo danh là được.”

“A a a có thật không,

cám ơn anh, học trưởng!”

Đại công cáo thành. Tôi

có cảm giác khoảng cách của tôi với Tiền Đường hình như lại gần thêm một bước,

hi hi hi hi…

Ngày thứ hai tôi đi đến

văn phòng CLB bóng rổ, nơi đó chỉ có một nam sinh trực ban. Người này bộ dạng

khá đặc sắc, nhìn rất là vừa mắt, chính là lông mày hơn sắc bén, vừa nhìn đã

thấy không hiền lành gì rồi.

Tôi dè dặt cẩn trọng đi

tới gần, “Bạn học, tôi tới báo danh, tôi đã chào hỏi sư huynh Hứa Chiêu rồi.”

Cậu ta gật đầu với tôi

một cái, thuận tay rút một tờ phiếu báo danh ra cho tôi .

Tôi lấy qua, hí hoáy

điền như thật, tư liệu cơ bản thì dễ rồi, chỉ là nguyện vọng thì … Tôi chọc

chọc bạn đẹp trai, “Xin hỏi, nguyện vọng là có ý gì vậy?”

Cậu ta đáp: “Ý là cậu

muốn theo tổ nào.”

A đúng đúng đúng, tôi

làm sao lại hồ đồ như thế. Nhưng … theo tổ nào đây? Tôi đành phải tiếp tục hỏi

cậu ta: “Xin hỏi, Tiền Đường ở tổ nào?”

Cậu ta ngẩng đầu, “Tiền

Đường khoa Vật lý?”

“Đúng, chính là cậu ấy.”

“Tiền Đường ở tổ trọng

tài.”

Vì thế tôi không chút do

dự điền tổ trọng tài.

Bạn đẹp trai thu hồi

phiếu báo danh xong liền nói: “Tôi chính là tổ trưởng tổ trọng tài, Khổng Khánh

Diên. Hoan nghênh cậu gia nhập.”

Tôi lập tức bày ra biểu

cảm chân chó, “A a a hóa ra là ngài tổ trưởng, thất kính thất kính!”

Ngài tổ trưởng hiển

nhiên bị sự nhiệt tình của tôi dọa phát hoảng, qua vài giây mới hoàn hồn lại,

“Không cần khách khí, về sau mọi người chiếu cố, khoan dung lẫn nhau là tốt

rồi.”

Vì sau này có thể ở CLB

bóng rổ lâu dài một chút, không sớm bị đuổi ra, tôi quyết định gắng sức nghĩ

cách làm thân với vị tổ trưởng Khổng này. Tên Hứa Chiêu kia rõ ràng không đáng

tin, tôi phải nhanh đổi gốc cây to khác mà dựa vào thôi, bạn trai đẹp trước mắt

này tuy rằng bộ dạng rất có tính uy hiếp, nhưng từ cách nói chuyện vừa rồi cũng

có thể thấy được, cậu ta là một đứa trẻ trung hậu.

Cho nên tôi cùng đầu tán

gẫu chút chuyện linh tinh với cậu ta, vì muốn biểu hiện cho cậu ta thấy tôi

không phải vì cua trai đẹp mà là vì sự nghiệp bóng rổ của chúng tôi mới gia

nhập, tôi đặc biệt thể hiện một chút hiểu biết của tôi về CLB bóng rổ, nói hết

những điều tôi nghe được ra. Lúc sau, không biết thế nào lại nói tới thành viên

CLB bóng rổ chơi bóng hung hăng biết bao, thần dũng như thế nào, vì thế tôi

liền nói:

“Nghe nói CLB bóng rổ

chúng tôi có thành viên gọi là Tiểu khủng bố, chỉ cao có 1m7 thôi, nhưng chơi

bóng đặc biệt mạnh mẽ, đến hội trưởng cũng sợ cậu ta ba phần.”

Khổng Khánh Diên: “…”

Tôi lại nói: “Tôi còn

nghe nói cậu ta không chỉ chơi bóng khủng bố, bộ dạng cũng đặc biệt khủng bố,

lúc cậu ta nhìn cậu cũng giống như đang hung ác lườm cậu vậy, nghe nói bạn học

của cậu ta cũng không dám nợ tiền cậu ta nữa.”

Khổng Khánh Diên: “…”

“Tôi còn nghe nói…”

Khổng Khánh Duyên nhíu

nhíu mày, cắt lời Tôi: “Tôi chính là Tiểu khủng bố.”

Tôi: “…”

Cậu ta nghiêm túc nói:

“Tôi cao chính xác là 1m77, không phải 1m7.”

Tôi: “…” Tôi, ặc, hình

như tôi lại lỡ miệng rồi…

Cậu ta u ám nhìn tôi,

thành thật hỏi: “Bộ dạng tôi thật sự khủng bố như vậy sao?”

Tôi: “…” Tôi lúc này

thật sự hận không thể dập đầu mà chết đi. Cái gì gọi là họa từ miệng mà ra, cái

gì gọi là tự chui đầu vào rọ, ai ai ai, cái tật nói hưu nói vượn của tôi đến

khi nào mới có thể sửa được…

Tôi đang không biết làm

sao thì cửa bị đẩy ra. Hứa Chiêu đi vào.

Tôi muốn chào hỏi anh

ta, ai ngờ anh ta liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt lướt qua tôi trực tiếp nhìn về

phía Tiểu khủng bố đang buồn bã hỏi: “Cốc Vũ có đến không?”

Tiểu khủng bố từ u ám

chuyển sang ngơ ngác, cậu ta nhìn tôi, hỏi: “Cốc Vũ nào?”

Hứa Chiêu: “Ờ… đó, khoa

Trung văn.” Lúc cậu ta nói lời này, tay phải giơ lên trước ngực khoa

tay múa chân làm dấu hiệu nửa vòng tròn.

Tôi –|||

Người này có lẽ cho rằng

tôi nhìn không hiểu, hừ, tôi vốn giữ kỷ lục nữ lưu manh nhỏ tuổi nhất tiểu khu

nhà tôi, hiện thời lại đang muốn bày mưu tính kế với Tiền Đường tuấn mỹ vô

cùng, phong hoa tuyệt đại. Tôi có thể nào lại không biết hành động này có ý gì

chứ? … Kia rõ ràng chính là chỉ C-Cup!

Tôi quả thật là C-Cup,

chẳng qua hôm nay ăn mặc tương đối rộng rãi, không dễ nhìn ra. Bất quá… tên Hứa

Chiêu ngu ngốc lại háo sắc, chẳng lẽ cậu nhìn người chỉ nhìn ngực chứ không

nhìn mặt sao??? (~^^~ bọn con trai

nó nhận người bằng cái này thật hả zời)

Khuôn mặt trắng nõn của

Tiểu khủng bố đỏ lên, “Đây, vị này chính là bạn học Cốc Vũ khoa Trung văn…”

Phối hợp với những lời

này, tôi tặng cho Hứa Chiêu một ánh mắt ai oán.

Hứa Chiêu nhất thời

giống như đang diễn kịch đổi mặt Tứ Xuyên, thay đổi đến mấy cái vẻ mặt liền,

tôi ở một bên vừa nghiến răng nghiến lợi thưởng thức nghệ thuật dân tộc, vừa

nghĩ nếu lúc này tôi đá cậu ta một cước sau đó tông cửa xông ra sẽ có hậu quả

gì. Kết luận là: tôi sẽ bị trục xuất khỏi CLB bóng rổ.

(*Kịch đổi mặt Tứ Xuyên:

một loại hình kịch nghệ của Trung Quốc, diễn viên sử dụng mặt nạ khi diễn kịch

và thay đổi mặt nạ ngay trên sân khấu chỉ trong thời gian vài giây, mọi người

GG sẽ thấy video, xem thử khá là thú vị)

Không nên…

Dường như Hứa Chiêu muốn

nói gì, lại nói không nên lời. Lúc này Tiểu khủng bố lên tiếng trước: “Hai

người trò chuyện đi, tôi đi lên lớp.” Vừa dứt lời, ngay cả vật dụng cũng không

kịp thu dọn liền mang theo túi xách rời đi, còn nhanh hơn cả ba bước lên rổ.

Tiểu khủng bố u ám mà

ngơ ngác vừa đi, Hứa Chiêu liền ra tay hành động trước, “Vụt” một cái nhảy đến

trước mặt tôi, giữ chặt tay của tôi kích động nói: “Sư muội! Hoan nghênh em tới

CLB bóng rổ! Vừa rồi chỉ đùa với em một chút để bày tỏ sự hoan nghênh thôi, em

đừng hiểu lầm!”

Tôi cũng kích động theo:

“Sư huynh! Anh nắm tay tôi đau quá!”

Hứa Chiêu lập tức buông

tôi ra, cậu ta nhìn đồng hồ, nói: “Sư muội, tôi mời em ăn tối nhé, để đón gió

tẩy trần nhân tiện nhận lỗi với em.”

Tôi ước chừng bản thân

đối diện với bản mặt háo sắc như vậy, ăn cái gì cũng không ngon. Vì thế tôi lắc

đầu, “Sư huynh không cần khách khí như thế, tối hôm nay tôi còn có việc, tôi đi

trước.”

Hứa Chiêu: “Sư muội đi

thong thả, nghe nói nhà hàng cá nướng đối diện cửa tây gần đây mới đưa ra món

cá Lư nướng ướp gia vị, còn có hải sản thập cẩm, cua biển, tôm hùm… A!”

Lúc này tôi đã sắp bước

ra khỏi cửa, liền lộn trở lại tới bắt lấy cổ áo Hứa Chiêu, vô cùng đau khổ nói:

“Sư huynh thịnh tình như thế, nếu tôi không tiếp nhận, thì thật là thiên lý bất

dung!”

Tôi nghĩ thông suốt rồi,

tuy rằng tên Hứa Chiêu này háo sắc, dễ quên lại không đáng tin, nhưng mà cá Lư

nướng vô tội, hải sản thập cẩm và cua biển cũng vô tội, tôi cũng rất là vô tội.

Đám người và hải sản vô tội chúng tôi, vừa vặn có thể an ủi lẫn nhau.

Về phần Hứa Chiêu, cậu

ta cũng coi như là một tên háo sắc có phẩm vị, đối với người đẹp như tôi, có

nảy sinh tâm địa gian giảo cũng là bình thường, nhưng nếu cậu ta dám làm gì

tôi, tôi sẽ khiến cậu ta cả đời khó quên. (cười tà ác ~)

Tôi thề hôm nay tôi thật

sự chỉ muốn ăn chùa một bữa cơm thôi, kết quả sau đó liền chứng tỏ: cơm không

thể ăn bậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khẩu Vị Nặng
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...