Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khẩu Vị Nặng

Chương 45

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chủ

nhật vừa ra khỏi cửa, khuya về nhà lại đụng phải Tiền Đường ở cửa ra vào nhà

bọn họ, thiếu chút nữa đâm sầm vào cánh cửa kia, tôi vừa định chào hỏi cậu ấy

thuận tiện thưởng thức chút đậu hũ, Tiền Đường lại lui về phía sau một bước, vô

cùng mất tự nhiên mà kêu một tiếng ”Tiểu Vũ”.

Tôi

buồn bực, “Thế nào?”

Lúc

này, phía sau cậu ấy đột nhiên nhảy ra một người, chính là Phương Khả Nhiên.

Ách!

Đây là tình huống gì!

Tiền

Đường bắt lấy tay tôi, giọng

như là đang an ủi nói, “Một lát nữa, anh sẽ giải thích cho em

nghe.”

Tôi

buồn bực vào nhà, nằm lỳ ở trên giường suy nghĩ lung tung. Tại sao Phương Khả

Nhiên lại ở trong nhà Tiền Đường? Tới thảo luận vấn đề học hành? Nhưng Tiền

Đường chưa từng mời bất kỳ bạn học nào tới nhà thảo luận phương diện học tập,

tại sao lại phải vì một thứ dễ cháy mà mở tiền lệ? Chẳng lẽ giữa hai người bọn

họ có bí mật gì không thể cho ai biết? Éc. . . . . .

Không

đúng không đúng, tôi phải tin tưởng Tiền Đường nhà tôi, nhất định phải tin

tưởng cậu ấy.

Lúc

này, Tiền Đường đẩy cửa đi vào, cũng nằm lỳ ở trên giường, nửa người đè trên

người tôi, buồn bực không nói lời nào.

Tôi

dùng cùi chỏ nhẹ nhàng chọt ngực của cậu ấy, hỏi: “Làm sao vậy, làm thí

nghiệm làm tới tận nhà luôn à?”

“Không phải, ”

Giọng Tiền Đường có vẻ hơi mỏi mệt, “Thì ra mẹ Phương Khả

Nhiên làm cùng chỗ với mẹ anh, hôm nay mẹ anh mời cô ấy tới nhà ăn một bữa

cơm.”

Tôi cảm

thấy có cái gì đó không ổn, “Đồng nghiệp của dì Đường rất nhiều, tại

sao chỉ mời một mình cô ấy ăn cơm?” Tôi vỗ ót, “Không phải là dì muốn

anh cùng Phương Khả Nhiên kia. . . . . .”

Tiền

Đường cúi đầu không nói lời nào, cam chịu.

Đúng

vậy, chuyện như vậy xảy ra cũng hợp tình hợp lý thôi. Dì Đường ước gì tôi và

Tiền Đường mau mau giải tán, toàn thân Phương Khả Nhiên kia lại lộ ra cốt cách

của thành phần tinh anh, nhất định có thể lọt vào mắt thần của Dì Đường.

Giờ

phút này, trong lòng tôi thật sự rất buồn bực, cẩn thận hỏi Tiền Đường: “Vậy anh định làm như

thế nào?”

Tiền

Đường nghiêm túc phân tích cho tôi nghe: “Phía mẹ anh khó thuyết

phục, nhưng chỉ cần nói rõ ràng với Phương Khả Nhiên, cô ấy không muốn, mẹ anh

tự nhiên cũng hết cách.”

Đổ mồ

hôi, chỉ bằng ánh mắt Phương Khả Nhiên nhìn anh, làm sao cô ta có thể không

muốn? Chỉ sợ cô ấy ước gì dì Đường ép uổng mạnh tay một chút! Hơn nữa, dù cho

anh có khuyên được cô ấy, một Phương Khả Nhiên ngã xuống, ngàn vạn Phương Khả

Nhiên lại đứng lên, anh khuyên hết được sao? Dù Tiền Đường có thể khuyên hết,

đến lúc đó tôi cũng đã bị ép điên rồi.

Tiền

Đường nhìn thấu sự nghi ngờ của tôi, nhưng hiện tại cậu ấy cũng không còn cách

nào, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó. Dù sao cũng là mẹ ruột của mình,

không thể nói quá lời, cũng không thể hành động quá dứt khoát.

Hai

chúng tôi cứ buồn bã ỉu xìu ôm nhau như vậy, không ai nói lời nào, ngay cả tâm

tình đùa giỡn tôi Tiền Đường cũng không có. Cuộc sống, thật ưu thương. o(╯□╰)o

. . . .

. .

Ngày

thứ hai tôi liền nói chuyện này cho tư vấn viên, vốn là muốn kích thích anh ta

một cái thuận tiện để cho anh ta mau mau chọn lựa hành động lôi Phương Khả

Nhiên về, ai ngờ tên tư vấn viên vô lương tâm kia cười hắc hắc: vừa hay, để cho

hai người bọn họ nhanh chóng dính lấy nhau đi, đoạn tuyệt sự mơ tưởng của tôi

đi, hiện tại ông đây sống không bằng chết.

Tôi mất

bình tĩnh, hướng về phía điện thoại di động rống giận: “Vậy tôi biết làm sao bây

giờ!”

Tư vấn

viên: “Rốt

cuộc em cũng nhớ tới mình, em làm sao tôi không biết, nhưng tôi biết một điều

là em không thể trông cậy tôi giúp em giải quyết việc này.”

Câu nói

này của anh ta đã làm tôi thanh tỉnh. Đúng vậy, tại sao tôi luôn nghĩ Tiền

Đường sẽ cự tuyệt Phương Khả Nhiên như thế nào, nghĩ đến tư vấn viên sẽ lôi

Phương Khả Nhiên về ra sao, mà không suy nghĩ đến chuyện mình có thể giải quyết

Phương Khả Nhiên? Hiện tại Tiền Đường bị cô ta theo dõi, lại bị Dì Đường cưỡng

bách, cậu ấy cự tuyệt thì có bao nhiêu tác dụng? Huống chi cậu ấy mở miệng ra

sao cũng là vấn đề, dù sao cũng là đàn chị cùng hệ, cùng nhau làm đồ án, nói

thẳng thì không dễ nghe, nói nhẹ nhàng lại sợ khéo quá hóa vụng. Về phần tư vấn

viên, không trông cậy vào được rồi, từ những việc trải qua trong chuyện tình

cảm giữa anh ta và Phương Khả Nhiên chúng ta có thể thấy người này từ đầu tới

cuối đều ở vị trí bị động, đơn giản mà nói, chính là tùy Phương Khả Nhiên định

đoạt.

Nghĩ

tới đây tôi đột nhiên đắc chí vừa lòng, e hèm, đúng lúc bà đây ra sân!

. . . .

. .

chuẩn bị tỷ thí với Phương Khả Nhiên, tôi định hẹn cô ta ra nói chuyện một lần,

tốt nhất có thể trừ tận gốc cái mầm họa này, nếu như khó khăn quá lớn thì trị

liệu mấy đợt cũng không thành vấn đề. Phương Khả Nhiên lại đáp ứng rất sảng

khoái, chín giờ tối, cửa Nam không gặp không về.

Đúng là

chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, tôi với Tiền Đường mới gọi là không gặp không

về, với cô là —— cô chờ đó cho tôi!

. . . .

. .

Chín

giờ tối, từ rất xa tôi đã thấy được Khả Nhiên nhưng, ặc, còn có Tiền Đường. . .

. . .

Kỳ

quái, người này muốn làm gì? Hẹn với tôi lại đi hẹn thêm Tiền Đường, rốt cuộc

là có ý gì? Chẳng lẽ là muốn ngả bài lần cuối, hoặc là muốn tỷ

thí cùng tôi, để Tiền Đường chọn một trong hai? Dù là khả năng nào cũng

không giống chuyện người bình thường có thể làm ra. . . . . .

Ma xui

quỷ khiến thế nào, tôi lại không đi qua, núp ở trong bụi hoa len lén nhìn bọn

họ. Nhờ thị lực tốt vô địch nhất cử nhất động của bọn họ tôi đều thấy rất rõ

ràng, nhưng Tiền Đường đưa lưng về phía tôi, tôi không nhìn thấy vẻ mặt của cậu

ấy.

Hai

người nói vài lời, Khả Nhiên cười thẹn thùng, đột nhiên ôm lấy Tiền Đường!

Tôi

thiếu chút nữa lao ra, bị cây hoa hồng đâm vào tay lại ngã trở về. Hừ hừ, chờ

xem, chờ Tiền Đường nhà chúng tôi đẩy cô ra, sau đó tôi lại xông lên đánh cô!

Đến lúc đó bà đây sẽ được đánh danh chính ngôn thuận rồi, hi hi hi. Tôi vừa

ngẫm nghĩ, vừa giơ giơ nắm đấm, chỗ bị gai hoa hồng đâm vừa ngứa vừa đau, thật

khó chịu.

Một lát

sau, tôi đột nhiên cảm thấy ý nghĩ của mình đặc biệt khôi hài.

Tiền

Đường đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.

Đầu óc

của tôi ”Ông” một tiếng, giống như trong khoảnh khắc bị cúp điện, tối thui tối

mò. Qua một lúc lâu, tôi mới từ trên mặt đất đứng lên, đi về phía bọn họ.

Khả

Nhiên tựa cằm ở trên vai Tiền Đường, để làm được việc này, cô ta thậm chí còn

kiễng chân, hạnh phúc nhắm mắt lại, bộ dạng say mê, trong miệng còn nói cái gì

đó.

Tiền

Đường vẫn đứng yên, đại khái là lẳng lặng lắng nghe lời Phương Khả Nhiên nói.

Tôi đi

tới, từng bước từng bước, hô hấp khẩn trương. Hết thảy mọi thứ chung quanh đều

giống như biến mất, trong mắt chỉ có Tiền Đường, hiện tại cậu ấy đang cam tâm

tình nguyện bị một cô gái ôm, mà cô gái kia không phải là tôi.

Tiền

Đường tựa hồ đã nhận ra có gì đó bất thường, đột nhiên cậu ấy nghiêng đầu.

Hai

người, không đúng, ba người, đều kinh ngạc một hồi.

Tiền

Đường há miệng, tôi không nghe được tiếng của cậu ấy, nhưng mà tôi biết cậu ấy

đang gọi tên tôi.

Tôi lui

về sau hai bước, xoay người chạy như điên.

Bên tai

là tiếng o o, cùng với tiếng gọi ầm ĩ của Tiền Đường sau lưng, tôi không nghĩ

gì, cũng không dám tưởng tượng, chính xác là cũng không muốn tưởng tượng. Tôi

chỉ đâm đầu chạy, chạy điên cuồng.

Chạy

một lát, quay đầu lại thì đã không thấy thân ảnh của Tiền Đường đâu nữa. Tôi

thở hổn hển đi chậm rãi, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo. Trong đầu lại xuất hiện

dáng vẻ Tiền Đường lập lời thề son sắt nói muốn ở cùng Phương Khả Nhiên, tôi

thủy chung vẫn không muốn tin cậu ấy đang dối gạt tôi, nhưng chuyện xảy ra

trước mắt, tôi TM muốn khiếu nại cho cậu ấy cũng tìm không ra lý do.

Điện

thoại di động đột nhiên vang lên, là Tiền Đường. Tôi cầm điện thoại di động do

dự một chút, nhận điện thoại, đầu óc nóng lên, nói: “Tiền Đường, chia tay

thôi.”

Giọng

Tiền Đường có vẻ vừa nóng nảy vừa thống khổ: “Anh không muốn chia

tay! Anh có chết cũng không chia tay! Tiểu Vũ, em hãy nghe anh nói. . . . . .”

Tôi

cười lạnh, cúp điện thoại.

Một lát

sau, lại có điện thoại. Tôi cho là Tiền Đường, lấy ra nhìn, lại là Trương phú

bà. Trương phú bà: “Cốc Vũ, bà lập tức tới ngay!” Hốt

hoảng giống như lửa đốt đít, kỳ quái, sao mọi người hôm nay đều có vẻ nóng nảy

thế nhỉ?

“Thật ngại quá, chị đây

mới vừa thất tình, thứ lỗi không thể hầu.”

Trương

phú bà rống giận trong điện thoại di động: “Thất tình cái đầu bà á!

Tiền Đường gãy chân rồi!”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...