Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiều Kiều Vô Song

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Viên Nhàn xuống xe, nước mắt lưng tròng chạy đến bên cạnh xe lừa Tạ Lang.

Trong mắt nhóm Tạ Quảng, Viên tiểu cô luôn là người thanh tao trầm ổn, thấy ả lã chã chực khóc như vậy họ cũng không khỏi giật mình.

Tạ Lang vén rèm xe lên, ân cần hỏi thăm: "A Nhàn sao vậy?"

Viên Nhàn nghe thấy chàng quan tâm liền khóc như mưa, chàng lập tức bảo xe lừa dừng lại, nhận tấm khăn tay từ Tạ Quảng đưa cho ả: "Đừng khóc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, muội nói ta nghe."

Viên Nhàn định cất lời, nhưng thấy nhóm Tạ Quảng khá gần bèn im lặng. Tạ Lang ra hiệu cho mọi người lui hết về sau, để lại khoảng riêng tư cho hai người. Lúc này ả mới ra vẻ kiên cường lau nước mắt, trông mong nhìn Tạ Lang: "Thập Bát ca ca, Đổng Thánh Thủ vừa xem mạch cho muội, nói đường con cái muội gặp khó khăn..." Nói đến lời này ả lại không kiềm được, để mặc nước mắt tuôn trào.

Viên Nhàn là người thông minh, dù vạn lần không muốn việc này truyền đến tai Tạ Lang, nhưng hôm nay có rất nhiều phu nhân chứng kiến, có muốn cũng không thể che giấu được, cũng bởi lý do đó nên ả mới không mảy may do dự chạy đến tìm chàng.

Đối với một nữ nhân, bất lợi trong đường con cái chính là chuyện đau khổ nhất, Tạ Lang thở dài, nhẹ nhàng an ủi: "Đừng lo, ta sẽ để ý, tìm danh y giúp muội."

Viên Nhàn gật đầu liên hồi, rưng rưng nhìn chàng, nhút nhát nói: "Thập Bát ca ca, nếu có tin tức của Hoàng công, huynh có thể thông báo cho muội một tiếng được không?" Dĩ nhiên Hoàng công là danh sĩ kiêm danh y, Viên Nhàn chắc chắn không mời được rồi, thật ra ý ả muốn nhờ Tạ Lang mời Hoàng công xem bệnh giúp ả mà thôi.

Chàng cũng hiểu ẩn ý này, lập tức gật đầu: "Ta sẽ lưu ý."

Nhận được lời hứa của chàng, Viên Nhàn thở phào nhẹ nhõm, lập tức nở nụ cười thật tươi với Tạ Lang rồi thoáng nhìn đoàn xe nối đuôi nhau dài lê thê bị ngăn lại trên phố đã lâu, ngại ngùng nói: "Vậy, A Nhàn cáo lui ạ." Nói xong liền yên lặng ra về.

Đối mặt với bất trắc như thế mà tiểu cô này vẫn có thể cười được, trong phút chốc ngay cả Tạ Quảng cũng cảm thấy dáng vẻ nuốt nước mắt chịu đựng của Viên Nhàn thật khiến lòng người ta tan nát. Cho đến bây giờ, Viên Nhàn vẫn luôn thức thời, nói năng hành xử đều khéo léo như thế. Hơn nữa, tuy rằng dáng vẻ ả không xuất chúng, nhưng mỗi cái nhăn mày hay một nụ cười luôn đúng lúc đúng thời điểm nên lúc nào cũng được lòng người khác.

Nhìn bóng lưng Viên Nhàn lùi ra, Tạ Lang thầm nghĩ: Đây chính là tiểu cô thế gia đại tộc được giáo dục điển hình. Từ bé chàng đã tiếp xúc với quá nhiều tiểu cô như thế. Thế nên dù biết rõ Viên Nhàn có tình cảm với mình, cũng biết Trần Quận Viên thị và gia tộc mình xem như môn đăng hộ đối, nhưng từ lúc hiểu chuyện đến nay, chàng không hề có chút cảm giác nào với sự ái mộ của mấy tiểu cô này. Với chàng, kiểu từng hành động cử chỉ đều tính toán lòng người, đều hoàn hảo đúng mực như vậy quá vô vị. Nó hệt như những hoa văn được dệt trên gấm, tuy đẹp thật nhưng hết sức giả tạo.

Đưa mắt nhìn xe Tạ Lang rời đi, Viên Nhàn lại trở về phủ. Lúc này trong phủ đã hỗn loạn cả lên, Viên Chu thị đã nửa điên nửa dại vì chuyện con trai mình, vừa vào viện đã nghe thấy mụ khóc lóc chửi rủa thóa mạ đủ người, điều này khiến ả hết sức đau đầu.

Viên Nhàn chỉ biết đã ký thác hết hi vọng của mình vào Tạ Lang, vì vậy đau khổ ở nhà đợi ba ngày không thấy tin tức gì cả, ả lại cất công chạy đến Trần Quận Tạ thị, cầu kiến chàng.

Lúc Viên Nhàn đến, Tạ Lang đang ngồi trong vườn hoa, trước mặt là mười mấy ca kỹ tuyệt sắc do Trần Thái Xung mang về từ Lạc Dương hiến tặng, nhưng chàng không hề chú ý đến bọn họ, chỉ nhàn nhã khẽ nghiêng đầu, quan tâm đến chồng sách đang đọc bên cạnh. Nghe tỳ nữ bẩm báo, chàng giơ tay lên cho nhóm ca kỹ lui xuống.

Khi nãy vừa thấy mấy ca kỹ kia vừa liếc mắt đưa tình với chàng, vừa cất giọng trong trẻo hát bài dân ca Bắc Ngụy bằng giọng Lạc Dương, lại thêm bốn tỳ nữ dung mạo hơn người hầu hạ bên cạnh Tạ Lang, lòng Viên Nhàn càng căm ghét hơn, không khỏi thầm nghĩ: Chờ đến ngày ta trở thành chính thê của Thập Bát lang, nhất định sẽ bán phứt đám nữ tử này đi.

Rồi lại nghĩ đến Cơ thị nữ, ả rủ mắt ra mỉm cười tao nhã, bụng thầm tính toán: Nghe nói bệ hạ đã cho gọi Cơ thị nữ vào cung rồi, thiên tiên như Thập Bát lang mà ả Cơ thị kia dám mơ tưởng ư? Hừ, lần này coi như đã diệt trừ được một mối họa.

Viên Nhàn nghĩ ngợi miên man một hồi mới chậm chạp ngẩng đầu lên định hành lễ, nhưng chạm phải ánh mắt sắc bén của Tạ Lang, ả sợ đến mức vội vã cúi xuống. Có điều ả đã nhanh chóng bình tâm lại, nhún chào yêu kiều thưa: "Thập Bát ca ca."

Tạ Lang không hề đáp lời, vẫn nhìn ả chằm chằm, lâu đến mức cả người Viên Nhàn run rẩy. Khi ả cố gượng gọi "Thập Bát ca ca" lần thứ hai, Tạ Lang mới cất lời, giọng rất khó tin: "Mới vừa rồi ta còn nghĩ có lẽ ngươi không dám đến đây gặp ta nữa đấy chứ."

Câu nói của chàng rất thản nhiên nhưng Viên Nhàn lại như bị sét đánh bên tai, sắc mặt tái mét, răng va vào nhau lập cập.

Chàng nhìn thêm lát nữa mới khẽ thở dài: "Nữ nhi thế gia đại tộc... tâm cơ đều lệch lạc quá rồi."

Giọng Tạ Lang khá uể oải. Chàng lại nghĩ đến Vương Ly của Lang Gia Vương thị, càng không hiểu mấy quý nữ sĩ tộc này nghĩ gì nữa. Họ được muôn vàn ưu ái, dù sống thế nào cũng rất tự tại, nhưng tại sao lúc nào cũng vắt óc tính kế hãm hại người khác làm gì?

Bấy giờ toàn thân Viên Nhàn đã ướt rượt mồ hôi lạnh.

Tạ Lang dời mắt đi, gõ ngón trỏ lên quyển sách trên bàn: "Không ngờ Viên Nhàn ngươi cũng có một vài thuộc hạ là cao nhân nhỉ? Chậc chậc, giả mạo nét chữ của Tiêu Đạo Thành, giả mạo nét chữ của Cơ Tự, bút tích quả thật là giống y như đúc!"

Mới nghe đến đây, thân thể Viên Nhàn mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất. Thời khắc này trong đầu ả chỉ có một ý niệm: Chàng biết rồi, chàng đã biết thật rồi!

Giọng Tạ Lang vẫn truyền đến: "Nếu không phải lần này công chúa An Hoa và Nghĩa Vũ vương phu nhân đều nhằm vào Cơ Tự, ta cũng không nghĩ đến việc điều tra đâu. Trên thế gian này, thật đúng là biết người biết mặt nhưng không biết lòng."

Chàng ngừng lại cảm khái rồi mới thong thả nói tiếp: "Viên Nhàn, ngươi và mẫu thân người giả mạo nét chữ của Tiêu Đạo Thành, lừa Cơ Tự đến Túy Nguyệt lâu, muốn mượn tay Lâm Giang vương hủy hoại nàng. Nếu không phải khi đó Tạ Quảng cũng có mặt, e rằng cái bẫy mẹ con ngươi bày ra đã thành công rồi. Một kế không được nên ngươi lại bày thêm kế nữa, lần này ngươi lại xúi bẩy công chúa An Hoa và Nghĩa Vũ vương phu nhân, một lòng muốn đẩy nàng vào cung thái tử. Nếu không phải trùng hợp ta ở đấy, chắc rằng A Tự đã không thoát thân được." Chàng chợt nén giọng thật khẽ, "Từ trước đến nay ngươi luôn thể hiện mình hiền lành lễ độ, theo lý giờ phút này ta rất thất vọng về ngươi mới đúng. Nhưng tại sao ta lại không hề thấy thất vọng gì cả nhỉ?"

Có lẽ chàng đã sớm biết, thật ra với lối sống của sĩ tộc như hiện nay đã không thể sinh ra được người thuần khiết nào nữa rồi. Theo Tạ Lang, trên thế gian này bất kể là tiểu nhân hay quân tử, hoặc là người dựa vào tâm ý bản thân cố gắng sống như Cơ Tự đều được xem là đơn thuần, cũng đáng được đối đãi bằng cả chân tình. Điều chàng căm ghét nhất chính là kiểu mặt người dạ thú thế này. Thậm chí, so với Viên Nhàn, Vương Ly còn có vẻ đơn thuần hơn nhiều.

Chàng đứng dậy, chắp tay sau lưng thong dong đi vài bước, sau đó quay lại nhìn Viên Nhàn đăm đăm một hồi mới cất lời: "Theo lý, ngươi là đích nữ của Trần Quận Viên thị, bất kể ngươi làm gì cũng không đến lượt ta xen vào. Nhưng tâm tính của ngươi quá ác độc, thả cọp về rừng chỉ để lại hậu hoạn khôn lường." Rồi chàng đặt tay lên quyển sách khi nãy, "Như vậy đi, gia tộc ngươi có một nhánh ở đất Thục đúng không? Ngươi trở về đất Thục đi, nơi đó có một vài am ni cô, ngươi cứ tùy chọn một am nào đó tu thân dưỡng tính, chờ một ngày ta chết hoặc quên mất chuyện này thì ngươi hãy ra ngoài rồi lập gia đình. Sao hả?"

Hiện giờ Viên Nhàn đã không còn hi vọng gì nữa, làm sao ả dám nói không được chứ? Ả bỗng quỳ mọp xuống đất, dập đầu vang dội với Tạ Lang vài cái mới nghẹn ngào cầu khẩn: "A Nhàn đã biết sai rồi, đều nghe theo huynh an bài, nhưng, nhưng phụ mẫu ta không biết chuyện gì. A Nhàn chỉ xin Thập Bát ca ca chừa cho A Nhàn một con đường sống, đừng tiết lộ chuyện này với bất cứ ai, cũng đừng kinh động đến người nhà muội. Thập Bát ca ca, muội cầu xin huynh đấy!"

Tạ Lang trầm mặc một lúc lâu, phiền muộn day mi tâm: "Điều này ta không thể hứa, tính tình ngươi quá hiểm ác, chuyện thế gian đều có căn có mạch, Trần Quận Viên thị nuôi dạy ra loại nữ nhi như ngươi, chỉ sợ bên trong đã rữa nát cả rồi."

Dứt lời chàng vung tay ra lệnh: "Đưa Viên tiểu cô trở về thôi!"

"Vâng!"

Tạ Lang thuận tay giao quyển sách kia cho một bộ khúc đang đi đến. Trong ánh mắt tuyệt vọng và căm hận của Viên Nhàn, chàng hờ hững cất lời: "Cứ giao cho phụ thân Viên Nhàn nhưng thứ này, tiện thể nói luôn ý kiến của ta cho ngài ấy nghe."

"Vâng!"

Viên Nhàn vừa lùi xuống từng bước vừa nhìn Tạ Lang đăm đắm không rời. Ả không hiểu, quy luật sinh tồn trên thế gian này vốn là cá lớn nuốt cá bé, rất nhiều bậc trượng phu đều thích giết chóc, tại sao ả chỉ ám hại vài người đã bị Tạ Lang chán ghét như thế? Rõ ràng tâm tư của Cơ thị nữ kia cũng ác độc, cứ xem vào những lần phản đòn của ả ta đi, vừa ra tay đã không cho người khác cơ hội trở mình. Bản thân ả có hiểm độc đến mấy thì cũng ngang bằng với Cơ thị nữa kia thôi. Sao chàng lại yêu thích Cơ thị nữ, nhưng đối xử tàn nhẫn với ả?

Với lại để đề phòng Cơ thị nữ trả thù, từ trước đến giờ ả luôn làm việc cẩn thận muôn phần. Rõ ràng ả đã xóa sạch dấu vết, vậy Tạ Thập Bát điều tra ra được từ đâu, lại còn tường tận từng việc một nữa chứ?

Ả có khó hiểu bao nhiêu thì càng điên tiết bấy nhiêu. Nhìn bóng dáng Tạ Lang, Viên Nhàn căm hận ngút ngàn, ngày xưa ả yêu chàng sâu đậm, giờ đây lại hận chàng thấu xương.

Tạ Lang không cần quay đầu lại cũng cảm nhận được ánh mắt Viên Nhàn oán độc cỡ nào. Chàng thật sự thấy mỏi mệt, bởi vì càng đi sâu vào tìm hiểu, Tạ Lang liền cảm thấy ngay cả căn cơ gia tộc mình, và cả giai cấp sĩ tộc hiện giờ đều thối rữa nát bươm.

Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập truyền đến, Tạ Quảng chạy tới vội vàng bẩm báo: "Lang quân, không tốt rồi. Mới vừa rồi bệ hạ đã cử người cưỡng chế đưa Cơ tiểu cô vào cung, chính Viên Nhàn đã mượn lời người khác xúi bẩy bệ hạ..."

Không đợi hắn nói xong, Tạ Lang đã quay phắt đầu lại, vừa sải bước vừa ra lệnh: "Tiến cung!"

***

Cơ Tự đúng là bị ép vào cung. Kể từ lễ Thượng Dĩ đến giờ, nàng luôn cảm thấy bất an, sau nhiều lần đắn đo bèn dứt khoát lan truyền tin Cơ Việt đã lên thuyền rời khỏi Kiến Khang. Quả nhiên Cơ Việt vừa đi thì bệ hạ đã ra lệnh cho Cơ Việt mang muội muội vào cung diện thánh.

Tuy giờ phút này nàng khá hoảng hốt nhưng không hề sợ hãi, ít nhất Cơ Việt đã đi rồi, hoàng đế không thể nào hạ chỉ bắt cả hai huynh muội cùng vào cung được.

Gần như vừa bước vào đại điện, nàng đã cảm nhận được vài ánh mắt nhìn mình chòng chọc.

Hoàng đế đứng chắp tay trên điện, quan sát nàng một hồi mới hỏi: "Ngươi chính là Cơ Tự à? Ngẩng đầu lên nhìn trẫm xem!"

Cơ Tự ngoan ngoãn ngẩng đầu lên.

Ánh mắt xung quanh ban đầu là trầm trồ, nhưng chỉ thoáng chốc đã trở thành tiếc thương. Tại sao lại như vậy? Bởi vì tuy dung mạo Cơ Tự lúc này đẹp vô song nhưng lại mang theo bệnh tật. Môi nàng tím tái, da dẻ xanh mét, thân thể yếu ớt, cho dù không cần đại phu bắt mạch cũng có thể nhìn ra tính mạng của Cơ tiểu cô này không kéo dài được bao lâu nữa.

Hoàng đế nhìn nàng chằm chằm một hồi mới chậm rãi lên tiếng: "Cơ thị nữ, trẫm muốn làm mối cho ngươi, gả ngươi cho Lâm Giang vương làm phi, ý ngươi thế nào?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiều Kiều Vô Song
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...