Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiều Kiều Vô Song

Chương 200

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Frenalis

Cả người Cơ Tự vùi trong tâm trạng nặng nề, câu hỏi vừa thốt ra cũng chỉ là vô thức, nàng không thực sự chú tâm vào lời nói của Trần Tứ Lang.

Một lát sau, nàng cất tiếng hỏi nhỏ: "Ta muốn gặp mẫu thân của Tạ Lang, được không?"

Trần Tứ Lang ôn nhu nhìn nàng, nhẹ giọng trả lời: "Ta sẽ đi hỏi ngay." Nói rồi, hắn an ủi Cơ Tự vài câu rồi chậm rãi bước ra khỏi phòng.

Vừa nhìn thấy Trần Tứ Lang xuất hiện, một bộ khúc trong sân đã tiến đến, cúi đầu khẽ nói: "Tứ Lang, gia tộc phái người đến, họ muốn ngài cùng Phạm gia tiểu cô đi một chuyến."

Trần Tứ Lang chắp tay phía sau, hắn ừ một tiếng, nở nụ cười trầm ngâm nhìn về phương xa suy nghĩ.

Sau một lát, Trần Tứ Lang lên tiếng: "Có một số việc cần các ngươi xử lý." Sau khi bộ khúc lui ra, một quản gia tiến đến bên cạnh Trần Tứ Lang, nhìn hắn e dè rồi cúi đầu hỏi: "Lang quân, ngài thực sự muốn cưới Cơ thị?" Gã quản gia ngập ngừng thêm: "Nhưng Cơ thị đã có con với Tạ Thập Bát Lang, ngài..."

Trần Tứ Lang chưa để quản gia nói hết lời, chắp tay khoan thai nói: "Lão Ngũ, ngươi có biết không? Một năm kia, khi Cơ Việt mới bộc lộ tài năng, ta đã từng gặp gỡ hắn."

Hắn nhìn về phía xa, giọng nói mang theo chút cảm khái: "Lúc ấy Cơ Việt lạnh lùng kiêu hãnh, ánh mắt sắc sảo như dao, khiến người ta cảm nhận được một vẻ phong lưu mê hoặc. Ta thầm nghĩ, đây chính là một lang quân mỹ mạo cường đại có thể sánh vai cùng chúng ta." Nói đến đây, Trần Tứ Lang nở nụ cười nhẹ nhàng: "Một kẻ kiêu hãnh cường đại và thần bí như vậy lại có một điểm yếu chí mạng: Hắn trở thành nữ nhân. Ngẫm mà xem, cả đời này nếu có thể đem một người cường đại như Cơ Việt đè dưới thân, khiến nàng sinh con đẻ cái cho mình, loại tư vị này chẳng phải là rất tuyệt sao? Nhìn ra những lang quân bên ngoài kia, ta tin chắc họ cũng đều có cùng ý tưởng như ta vậy."

Hắn nhếch mép nói thêm: "Cả đời này ta may mắn gặp được người như vậy, lại có cơ hội sở hữu nàng, nếu buông tay dễ dàng chẳng phải là phí phạm của trời?"

Trưa hôm đó, Cơ Tự nhận được tin từ Trần Tứ Lang rằng mẫu thân của Tạ Lang không muốn gặp nàng!

Bất lực, Cơ Tự lại muốn gặp Tạ Vương thị. Nhưng kết quả vẫn là cự tuyệt như cũ.

Không gặp được người Tạ thị, Cơ Tự muốn gặp đám người Tôn Phù. Trần Tứ Lang dắt nàng đi dạo bên ngoài nhưng không đến gần trang viên. Nàng nhìn thấy có rất nhiều người theo dõi quanh quẩn nơi đó.

Lát sau nàng thấy Tần Tiểu Mộc đi ra, nhưng còn chưa kịp gọi to, liền nhìn thấy có một đám người bám đuôi phía sau Tần Tiểu Mộc. Lúc này Cơ Tự hoàn toàn từ bỏ.

Lăn lộn cả ngày, khi trở về nhà Cơ Tự nức nở òa khóc. Sau khi cố gắng lấy lại tinh thần, đầu óc nặng nề của nàng không thể nghĩ ra được biện pháp nào.

Không biết là Trần Tứ Lang dùng cách nào mà đã hoãn được việc đưa "Phạm gia biểu muội" trở về Dĩnh Xuyên Trần thị. Nói ba ngày sau mới đi. Cơ Tự đối với việc này cũng không để ý.

Chớp mắt, ngày hôm sau đã đến.

Trần Tứ Lang đến sớm, bước vào sân, nhẹ nhàng hỏi: "Biểu muội Phạm gia đã tỉnh chưa?"

Một tỳ nữ liền trả lời: "Biểu tiểu cô sớm đã tỉnh. Nàng đang đọc sách trong thư phòng."

Cơ thị đang đọc sách trong thư phòng? Trần Tứ Lang không thể tin được nàng lại có tâm trạng này. Nhấc chân, hắn đi về phía thư phòng.

Vừa đẩy cửa thư phòng ra, hắn đã nhìn thấy Cơ Việt tuấn tú đang ngồi đó, khuôn mặt tái nhợt, thân hình mảnh mai thẳng tắp như cây bạch dương, đang cầm một quyển sách lật giở.

Đây là lần đầu tiên Trần Tứ Lang nhìn thấy Cơ Tự biến thành Cơ Việt một cách rõ ràng!

Ban đầu hắn ngẩn người ra, rồi trong mắt hiện lên một tia vui sướng. Hắn nhìn không chớp mắt vào vị lang quân thanh tao tuyệt mỹ trước mặt, trong lòng vô cùng hài lòng.

Lúc này Cơ Tự cũng nhìn thấy Trần Tứ Lang. Nàng chậm rãi buông quyển sách, hỏi: "Tứ Lang đến rồi sao? Sao không vào?"

Trần Tứ Lang tỉnh táo lại, khóe môi nở nụ cười ôn hòa, bước vào trong. Đến bên cạnh Cơ Tự, hắn lo lắng nhìn sắc mặt của nàng: "Thân thể ngươi có sao không?"

Cơ Tự lắc đầu, thấp giọng nói: "Tạm thời ta còn chưa ổn." Nói tới đây, nàng chậm rãi đi đến bên sập, lấy một loại tư thế đoan chính ung dung ngồi xuống, nhìn Trần Tứ Lang đang đứng ngây ngốc trước mặt nói: "Tứ Lang mời ngồi."

Chờ Trần Tứ Lang ngồi xuống, nàng rót trà cho cả hai. Cơ Tự lấy khăn tay che che miệng, rũ mắt nói: "Ta suy nghĩ suốt đêm, có một số việc muốn bàn bạc với Tứ Lang."

Trần Tứ Lang cảm giác mình đang gặp Cơ Việt. Hắn che giấu nụ cười nơi khóe môi, nhẹ nhàng đáp lời: "Mời nói."

"Việc đầu tiên, ta muốn biết vụ đắm thuyền của Tạ Lang có khả năng liên quan đến ai nhất?" Nói đến đây, nàng nhìn thẳng vào mắt Trần Tứ Lang, rồi nín thở hỏi: "Có liên quan đến hoàng đế và Viên Nhàn không?"

"Đúng vậy," Trần Tứ Lang nhẹ giọng, "Kẻ chủ mưu đối phó với ngươi chính là Viên thị, được hoàng đế hậu thuẫn."

Cơ Tự hỏi: "Nàng ta cùng lúc đối phó ta và Tạ Lang?"

Trần Tứ Lang trả lời: "Theo kết quả điều tra trước mắt là như vậy."

Sắc mặt Cơ Tự càng thêm tái nhợt, mím mím môi, nàng thấp giọng nói: "Hóa ra ta chính là tai họa, trách không được Trần Quận Tạ thị không muốn gặp ta." Viên Nhàn vốn vẫn luôn ái mộ Tạ Lang, sau này chuyển từ yêu thành hận, tất cả đều do nàng mà ra.

Cơ Tự cúi đầu trầm tư một lúc, rồi lại hỏi: "Khi Tạ Lang xảy ra chuyện, có ai sống sót không?"

Trần Tứ Lang lắc đầu: "Hiện tại vẫn chưa có tin tức gì."

Cơ Tự nhẹ gật đầu, nàng hỏi tiếp: "Khi mẫu thân Tạ Lang và tam tẩu cự tuyệt gặp ta, có nói gì không?"

Trần Tứ Lang bỗng cảm thấy đau đầu, hắn mỉm cười trả lời: "Các nàng chỉ cự tuyệt gặp thôi."

Cơ Tự gật đầu, lại hỏi: "Vậy những bộ khúc từng đi theo Tạ Lang đâu? Hai ngày nay ta không thấy họ đâu."

Trần Tứ Lang khẽ ho, chậm rãi nói: "Sau khi tin tức về việc Tạ Thập Bát xảy ra chuyện được lan truyền, những người này đã rời đi không lâu sau đó. Lúc bọn họ đi, nói cái gì mà nhân thủ thiếu hụt, muốn đi hỗ trợ."

Lời giải thích này hợp lý, Cơ Tự lại lần nữa gật đầu.

Nàng có vẻ hơi mệt mỏi, nhắm mắt nghỉ ngơi. Khi chuẩn bị mở miệng, một chiếc khăn tay đã được đưa đến trước mặt nàng. Trần Tứ Lang ân cần nói: "Trên trán ngươi toàn là mồ hôi lạnh, lau một chút đi." Nói xong, hắn lại rót cho nàng một ít nước ấm: "Uống thêm chút nước ấm."

Cơ Tự nhận lấy lòng tốt của hắn, lau mồ hôi và uống nước ấm, nhẹ giọng hỏi: "Hoàng đế sau khi biết chuyện của ta, có tức giận không?"

Trần Tứ Lang trả lời: "Tất nhiên là rất tức giận." Hắn khẽ thở dài: "Dù sao cũng là thể diện của một nước."

Cơ Tự gật đầu: "Nếu ta phải rời khỏi Kiến Khang ngay bây giờ, lang quân có biện pháp gì không?"

Trần Tứ Lang trầm mặc một hồi lâu mới nói: "Chỉ có một cách, đó là theo như lời ta nói hôm qua. Sau khi chúng ta định ra hôn ước, ta sẽ đưa ngươi đến Nam Dương trước... Tin tức giữa các thế gia rất linh thông. Tuy rằng ta đã dặn dò họ không được tiết lộ chuyện này ra ngoài, nhưng việc này chắc chắn không thể giấu kín được. Sau khi tin tức về con thuyền của Tạ Thập Bát bị chìm nghỉm lan truyền đến Kiến Khang, bến tàu bị mọi người gắt gao nhìn chẳm chằm. Hiện tại ba tầng trong ngoài của bến tàu sẽ càng được canh gác nghiêm ngặt để chờ Cơ thị xuất hiện, nếu là thân phận khác đều không thể đi được, nhưng "Phạm gia biểu muội" rời khỏi Kiến Khang vẫn có thể."

Cơ Tự hiểu ý hắn, "Nhiều người đều biết chuyện "Phạm gia biểu muội" mang thai. Việc hai người họ rời khỏi Kiến Khang để tránh xa thị phi là điều hợp lý."

Cơ Tự trầm mặc một lúc lâu, rồi thấp giọng nói: "... Thật ra ta biết, lựa chọn tốt nhất cho ta hiện giờ là án binh bất động. Dù sao hai bên bờ Trường Giang rộng lớn như vậy, ta chỉ có một mình thì làm sao có thể tìm kiếm xa xôi được? Tốt hơn là ở lại Kiến Khang và chờ đợi tin tức từ Tạ thị."

Nói đến đây, mặt Cơ Tự trắng bệch đến không còn gì, chậm rãi từng lời: "Chỉ là, nếu ta không làm gì cả, e rằng ta sẽ không thể chịu đựng được nữa..."

Trần Tứ Lang đột nhiên rơi vào trầm mặc.

Cơ Tự không nhận ra sự trầm mặc của hắn, nàng tiếp tục nói thêm: "Viên thị đã hại phu phụ ta như vậy, ta tuyệt đối không thể để nàng ta tiêu dao. Phía dưới còn có một số việc cần nhờ Tứ Lang giúp đỡ." Nói đến chuyện trả thù, khuôn mặt tái nhợt của Cơ Tự có thêm vài phần huyết sắc. Nhìn hai mắt sáng rực có thần của nàng, Trần Tứ Lang vội vàng lên tiếng: "Mời phu nhân nói."

Cơ Tự rũ mắt xuống, chậm rãi nói: "Đầu tiên, thỉnh Tứ Lang hãy tiết lộ ra ngoài chuyện về vụ đắm thuyền của Thập Bát Lang là do Viên Nhàn gây ra, tốt nhất là cho tất cả mọi người đều biết! Đúng rồi, tiện thể nói thêm về việc Viên Nhàn trước đây có lòng si mê Thập Bát Lang."

Viên Nhàn vì quá yêu một nam nhân mà không ngần ngại ra tay, tin tức này một khi truyền ra, tất cả mọi người đều biết nàng ta tàn nhẫn và đáng sợ thế nào. Tuy rằng nhiều sĩ tộc đã sớm biết bản tính của Viên Nhàn, nhưng việc này được lan truyền đến tai mọi người có thể khiến kế hoạch của Viên Nhàn gian nan hơn!

Ngoài ra, Viên Nhàn vốn xuất thân từ sĩ tộc, việc một người xuất thân sĩ tộc mượn thế lực hoàng gia để đối phó với sĩ tộc khác là phạm vào điều cấm kỵ của sĩ tộc. Một khi bị phanh phui, mức độ dung thứ của sĩ tộc đối với Viên Nhàn chắc chắn sẽ giảm xuống thấp nhất.

Trần Tứ Lang nghe xong, gật đầu: "Được rồi, ta sẽ lập tức sắp xếp."

Cơ Tự lại thấp giọng nói: "Năm đó Viên thị đi theo Lâm Giang vương, nàng ta từng bị nhiều thuộc hạ cấp dưới bên cạnh Lâm Giang vương chà đạp, còn vì vậy mà tổn hại thân mình. Không biết Tứ Lang có cách nào để tin tức này được truyền ra từ Lâm Giang vương phủ, và nhanh chóng lan truyền khắp thành Kiến Khang?"

Đây là một kế hoạch cực kỳ thâm hiểm, một khi thành công, Viên Nhàn sẽ không thể ở lại hoàng cung nữa. Hoàng đế tuy không nỡ lòng bỏ rơi nàng ta, nhưng cũng sẽ phải chuyển nàng ta từ sáng sang tối, không dám để nàng ta xuất hiện trước mặt mọi người. Đồng thời những kẻ đi theo nàng ta chắc chắn sẽ nảy sinh lòng khinh thường đối với nàng ta.

Nhìn về phía Cơ Tự, Trần Tứ Lang thấp giọng nói: "Ta sẽ đi an bài." Hắn cũng không nói liệu việc này có thể hoàn thành hay không. Tuy nhiên, câu trả lời này đối với Cơ Tự mà nói cũng đã là một ân tình lớn.

Ngay lập tức, Cơ Tự đứng lên cảm tạ.

Ngồi xuống lần nữa, nàng lại nói: "Ngoài ra, ta còn muốn nhờ Tứ Lang lan truyền tin đồn rằng Cơ Việt đã thực sự quay trở về từ Bắc Nguỵ, xuất hiện ở lưu vực Trường Giang và sẽ sớm trở lại Kiến Khang. Tốt nhất là khiến nhiều người tận mắt nhìn thấy "Cơ Việt" này. Tứ Lang có cách nào không?"

Lời nói của Cơ Tự khiến Trần Tứ Lang ngẩn người. Hắn nhìn về phía Cơ Tự, suy nghĩ hồi lâu rồi nói: "E rằng kế sách này không hiệu quả. Viên thị vốn đã quen thuộc với phu nhân, ắt sẽ không dễ bị lừa."

Cơ Tự mỉm cười, nhẹ giọng nói: "Kế sách này không phải để lừa Viên thị, mà là để lừa hoàng đế và mọi người."

Trần Tứ Lang lập tức hiểu ra. Đúng vậy, đối với một người tâm cơ như Viên thị, hoàng đế ắt hẳn sẽ đề phòng. Nhưng nếu Viên thị hữu dụng, hắn cũng sẽ triệt để lợi dụng. Nếu tin tức về "Cơ Việt" xuất hiện lan truyền, Viên thị có thể nói đó là giả. Viên thị vốn dối trá và thủ đoạn tinh vi, nên hoàng đế có thể sẽ không tin tưởng lời nói của nàng ta mà sẽ do dự hoài nghi. Việc hoàng đế nghi ngờ sẽ khiến Viên thị rơi vào thế khó. Đồng thời, khi mọi người nghi ngờ, áp lực của Cơ Tự cũng sẽ giảm đi.

Hơn nữa, cho dù kế sách này không hiệu quả, nó cũng tạo ra một con đường lui cho Cơ Việt.

Ngay lập tức, Trần Tứ Lang nói: "Phu nhân phong tư xuất chúng, hiếm ai trên đời có thể đóng giả được. Việc tìm người có thể đóng vai phu nhân thực sự không hề dễ dàng, nhưng ta sẽ cố gắng hết sức."

Nhìn thấy Trần Tứ Lang tận tâm tận lực giúp đỡ mình, Cơ Tự cảm kích cúi đầu hành lễ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiều Kiều Vô Song
Chương 200

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 200
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...