Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiều Kiều Vô Song

Chương 204

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Frenalis

Giữa trưa ngày hôm sau, Cơ Tự đang nghỉ ngơi trên giường, bỗng bên ngoài vang lên tiếng ồn ào náo loạn, chấn động cả trời đất. Tiếng ồn càng lúc càng lớn, vang dội khắp toà nhà, khiến mọi người trong nhà đều hoảng hốt, sắc mặt biến đổi.

Một bộ khúc vội vã chạy vào, tiến đến bên giường Cơ Tự, thấp giọng báo cáo: "Phu nhân, bên ngoài có rất nhiều người đến."

Cơ Tự bình tĩnh gật đầu: "Ta sẽ ra gặp họ." Nàng đứng dậy, dẫn theo vài bộ khúc, ung dung hướng cửa lớn đi tới.

Vừa bước tới gần cửa lớn, Cơ Tự đã nghe thấy tiếng đập cửa ầm ĩ. Chỉ trong chớp mắt, cánh cửa lớn bị phá tung, hàng trăm người hung hãn xông vào bên trong.

Nhóm người nhanh chóng dàn hàng, chặn đứng lối đi của Cơ Tự. Sau đó, một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên, quận thủ Tô Châu xuất hiện. Tiếp theo sau quận thủ là bốn tên tráng hán khiêng một chiếc kiệu, bên trong là một phụ nhân.

Phụ nhân ấy búi tóc cao gọn gàng, khoác trên mình bộ y phục lộng lẫy quý phái. Nàng ta ngồi trên kiệu với tư thế quật cường, kiêu ngạo, đó không ai khác ngoài Viên Nhàn.

Khi nhìn thấy Viên Nhàn, chúng bộ khúc bên cạnh Cơ Tự không khỏi ngạc nhiên. Tuy Viên Nhàn đã được trang điểm kỹ lưỡng, nhưng Cơ Tự tinh ý nhận ra sắc mặt nàng ta đen sạm, tử khí đã hiện. Cơ Tự đưa mắt nhìn về phía ngực Viên Nhàn, nàng ta xiêm y hoa lệ, bề ngoài không có dị thường nhưng với kiến thức y lý và am hiểu về thuật dịch dung, Cơ Tự dễ dàng nhận ra mùi huân hương trên người nàng ta rất nồng, chỉ sợ trong thân thể đã bắt đầu thối rữa.

Đều đã sắp chết, còn bày ra trận thế lớn như vậy, xem ra nàng ta chính là không nhìn thấy kết cục của Cơ Tự, chết cũng không cam lòng.

Viên Nhàn được những tráng hán kia hạ xuống. Trên mặt tuy là đắp phấn dày nhưng vẫn lộ ra dung mạo vốn có của nàng ta. Thậm chí trang phục và kiểu tóc của nàng ta cũng là kiểu dáng của tiểu cô chưa gả chồng.

Quận thủ Tô Châu ho khan một tiếng, chậm rãi nói: "Vị phu nhân này, có người tố cáo rằng ngươi chính là quốc tặc Cơ thị. Đây là sự thật?"

Vừa nghe đến hai chữ "Cơ thị", đám đông vây quanh ồ lên náo nhiệt.

Ánh mắt Cơ Tự như nước, nhìn lướt qua quận thủ Tô Châu mà không thèm đếm xỉa. Nàng quay đầu nhìn lại Viên Nhàn.

Đối mặt với sự khinh thường của Cơ Tự, sắc mặt quận thủ Tô Châu tái nhợt, nhưng đành phải kìm nén cơn tức giận. Bởi vì bản thân Cơ Tự hay chủ nhân của toà nhà này, cũng đều là sĩ tộc.

Hai mắt Viên Nhàn sắc bén, nhìn chằm chằm Cơ Tự như muốn xuyên thủng người nàng: "Cơ thị, ta biết là ngươi. Sao vậy, cho tới bây giờ vẫn còn muốn chối quanh sao?"

Nói tới đây, nàng ta quay sang ra lệnh cho những người phía sau: "Người đâu, mang Cơ thị áp giải xuống! Mọi người cứ yên tâm, nếu Dĩnh Xuyên Trần thị trách tội, ta Trần Quận Viên thị sẽ một mình gánh chịu!" Ngay cả trong tình cảnh này, nàng ta vẫn dám lấy danh nghĩa gia tộc để nói chuyện!

Nhưng quận thủ Tô Châu chỉ cần biết cái danh nghĩa này. Ngay khi Viên Nhàn dứt lời, hắn liền vung tay ra hiệu. Tiếng kiếm loang loáng vang lên, trong nháy mắt, hàng chục hộ vệ đã chặn trước mặt chúng bộ khúc của Dĩnh Xuyên Trần thị, ép buộc Cơ Tự tiến về phía trước.

Nhìn thấy Viên Nhàn quyết tâm dồn ép, Cơ Tự ra hiệu cho chúng bộ khúc của mình đang lo lắng lui ra sau. Sau đó, nàng chậm rãi cất bước đi về phía Viên Nhàn.

Nàng cúi đầu, khoé miệng cong lên, lẳng lặng nhìn Viên Nhàn.

Đối diện với Viên Nhàn, Cơ Tự khẽ mỉm cười: "A, ngươi muốn chết!"

Cơ Tự vừa dứt lời, Viên Nhàn hận đến mức muốn tát cho Cơ Tự một cái, nhưng nàng ta đã kiệt sức, chỉ vừa cử động hai lần, miệng đã há to phun ra một ngụm máu tươi.

Bốn phía lại lần nữa vang lên những tiếng kêu sợ hãi.

Sau khi phun ra ngụm máu tươi, Viên Nhàn chậm rãi rút ra chiếc khăn tay, lau đi vết máu trên khóe môi một cách tao nhã, quay sang nói với quận thủ Tô Châu: "Mong đại nhân lui ra sau, ta có vài lời muốn nói với Cơ thị."

Nàng ta đã mở miệng, quận thủ Tô Châu tất nhiên phải tuân theo. Hắn ta vung tay ra hiệu cho mọi người lui ra sau.

Chờ mọi người lui hết, Viên Nhàn ngừa đầu nhìn chằm chằm Cơ Tự, cất tiếng hỏi: "Cơ thị, lúc trước đưa ta đến Lâm Giang vương là do ngươi làm phải không?" Đôi mắt nàng ta sắc bén vô cùng, làn da đen sạm của nàng ta có chút ửng hồng, cả người toát lên vẻ hồi quang phản chiếu trước khi lìa đời.

Cơ Tự nhìn vào tình trạng này, thấy Viên Nhàn vẫn nhìn chằm chằm mình không rời mắt, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Đúng vậy, là ta."

Bốn chữ vừa thốt ra, trong mắt Viên Nhàn hiện lên vẻ căm phẫn xen lẫn khổ đau!

Nàng ta nắm chặt tay, hàm răng run rẩy, căm hận nói: "Ta thật hối hận!"

Cơ Tự biết nàng ta hối hận điều gì, đó là năm xưa khi nàng ta ở thế thượng phong, đã không tận diệt Cơ Tự.

Đối mặt với biểu hiện căm hận mãnh liệt của Viên Nhàn, vốn dĩ không muốn giải thích, Cơ Tự cuối cùng cũng lên tiếng: "Ta luôn cho rằng, bất kỳ ai cũng có quyền sử dụng những thủ đoạn tương tự để phản kích kẻ đã hãm hại mình. Ngươi từng muốn lợi dụng Lâm Giang vương để hãm hại ta, ta trả lại, đó là thiên lý tuần hoàn!"

"Hay cho câu thiên lý tuần hoàn!" Viên Nhàn cười cay đắng, khóe miệng rỉ máu, vừa cười vừa thấp giọng nói: "Ta không cam lòng, ta thật sự không cam lòng!" Nhắm chặt mắt, Viên Nhàn đột nhiên bật cười lớn, nàng ta lẩm bẩm: "Tuy nhiên, ngươi cũng đừng đắc ý, Tạ Lang đã chết rồi, dù ngươi xảo quyệt đến đâu, cuối cùng cũng lộ ra dấu vết. Cũng sẽ cùng ta xuống địa ngục!"

Sau khi bị Cơ Tự đâm trọng thương, Viên Nhàn không được cứu chữa, không có khách đi3m nào nhận, một phần là sự thật, nhưng một phần khác là do nàng ta giả vờ. Sau đó nàng ta tung tin đồn rằng bị người của Tạ Lang mang đi, cũng là để dụ Cơ Tự xuất hiện. Tuy không thể dụ được Cơ Tự lúc ấy, nhưng việc Cơ Tự vội vã tìm kiếm Tạ Lang, thuê người chế tạo đèn Khổng Minh đã khiến nàng lộ tung tích.

Cơ Tự nhíu mày, nhìn thấy khoé miệng nàng ta chảy máu không ngừng, không khỏi có ý tốt khuyên nhủ: "Ngươi đừng kích động như vậy, hãy buông bỏ đi, có lẽ còn có thể sống thêm nửa canh giờ nữa."

Lời Cơ Tự nói quả thực cay nghiệt, khiến Viên Nhàn tức giận đến mức thở gấp. Nàng ta vốn đã thương tích đầy mình, nay lại kích động, khiến máu từ miệng vết thương rỉ ra, nhuộm đỏ cả ngực áo.

Viên Nhàn ngẩng đầu, oán độc nhìn chằm chằm Cơ Tự, không màng miệng vết thương truyền đến đau đớn, cười khanh khách: "Miệng lưỡi sắc bén của ngươi có ích gì? Cơ thị, ta đã tiễn tình lang của ngươi xuống địa ngục rồi, giờ đến lượt ngươi! Đừng quên, trong bụng ngươi còn có một đứa con. Một mạng đổi ba mạng, ta không hề lỗ chút nào!"

Nàng ta lại gào lên: "Tất cả là do ta khinh địch, ta hận mình trước đây không coi ngươi ra gì, dẫn tới huỷ hoại cả một đời ta! Không dự đoán được ngươi dám trước mặt mọi người hành thích, chặt đứt sinh mệnh của ta. Nhưng ta không lỗ! Ta không lỗ". Nàng ta càng nói âm thanh càng lớn, tiếng kêu càng thê lương.

Cuối cùng, Viên Nhàn quay sang hai bên ra lệnh: "Giết nàng ta! Ta muốn tận mắt nhìn nàng ta chết! Mau lên!"

Lệnh của Viên Nhàn nằm ngoài dự kiến của quận thủ Tô Châu, khiến hắn chần chừ không tiến lên.

Cơ Tự nhìn xung quanh, nhận ra hơn một trăm tên hộ vệ cao to đang tiến về phía mình theo lệnh Viên Nhàn. Nàng hiểu những tên hộ vệ này chỉ nghe theo Viên Nhàn, chỉ sợ đây là con át chủ bài cuối cùng của nàng ta.

Lập tức, Cơ Tự cao giọng quát: "Ai dám!"

Nàng từ trong lòng móc ra hai miếng khăn tay thấm ướt. Ở trên mặt lau qua, lộ ra chân dung Cơ Tự, nàng cao giọng quát: "Ta là Cơ thị! Trên người ta hoài cốt nhục của Tạ Thập Bát Lang! Viên thị, ngươi là một phụ nhân dâm tiện vô sỉ, cũng dám chặt đứt huyết mạch truyền thừa duy nhất của Tạ Thập Bát Lang?"

Trước sự xuất hiện của Cơ Tự, không ai có thể ngờ được rằng mọi chuyện sẽ diễn biến theo chiều hướng này. Viên Nhàn ngẩn ra chốc lát, sau đó tươi cười khinh thường. Bọn hộ vệ không thèm để ý đến những lời Cơ Tự nói, vẫn hung hãn xông lên, đột nhiên có một thanh âm già nua hồn hậu vang lên: "Nếu ai dám động đến Cơ thị, dù gia sản có tan nát ta cũng sẽ diệt cả nhà kẻ đó!"

Thanh âm vị lão nhân vừa dứt, có một sĩ tộc lang quân đang đứng xem lên tiếng: "Lý Tam Nhi, ta mặc kệ ngươi có lý do gì đi nữa, nếu hôm nay dám động đến Cơ thị, ngày mai mạng sống của cả thôn ngươi sẽ khó giữ được!" Nghe vậy, đám hộ vệ chần chừ, do dự dừng bước chân.

Lại có người lên tiếng: "Các ngươi tốt xấu gì cũng có nhà có con, cho dù không con thì cũng có cha mẹ, cho dù cha mẹ chết thì vẫn còn phần mộ tổ tiên tông tộc, đáng giá vì một tiện phụ sắp chết mà đắc tội người trong thiên hạ sao? Mọi người đều ngưỡng mộ Tạ Thập Bát Lang, dù Cơ thị có nhiều sai trái, nhưng chỉ cần trong bụng nàng còn mang cốt nhục của Thập Bát Lang, thì người trong thiên hạ này sẽ bảo vệ nàng! Các ngươi hãy suy nghĩ kỹ càng hậu quả!"

Không thể không nói, những lời này đã đánh trúng tử huyệt đám hộ vệ. Ban đầu họ hung hãn xông lên, giờ đây lại chùn bước, sắc mặt trở nên khó coi. Bọn họ nhìn nhau một lát, Lý Tam Nhi kia chậm rãi quỳ rạp xuống đất, ném vũ khí xuống. Tiếng binh khí va vào nhau vang lên lanh canh, cả đám hộ vệ đều đồng loạt buông xuống vũ khí.

Kết cục không ai ngờ đến khiến Viên Nhàn lại ho ra một ngụm máu tươi. Nhìn vào ánh mắt cười như không cười của Cơ Tự, Viên Nhàn lại một lần nữa phun ra một ngụm máu.

Hai ngụm máu tươi như một cái chốt mở, Viên Nhàn liên tục nôn ra từng ngụm máu tươi. Theo một ngụm máu cuối cùng chảy ra, nàng ta ngửa đầu trừng mắt nhìn lên không trung, hơi thở đã tắt cùng với hai mắt mở to không thể khép lại.

Lý Tam Nhi vội vã lao đến trước mặt Viên Nhàn. Vừa đưa tay chạm vào chóp mũi nàng ta, hắn tê tâm liệt phế phát ra tiếng tru thê lương, vội vã vác thi thể Viên Nhàn lên vai, điên cuồng lao ra khỏi đám đông.

Giữa lúc hỗn loạn, tiếng quát tháo vang dội của quận thủ Tô Châu vang lên: "Người đâu, đem Cơ Việt khi quân phạm thượng bắt lại cho ta!"

Sáu chữ "khi quân phạm thượng" và "Cơ Việt" vừa thốt ra, những người đang tiến đến Cơ Tự bỗng chốc dừng bước. Tiếng ồn ào náo nhiệt lập tức im bặt.

Trong bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, quận thủ Tô Châu  tiến đến trước mặt Cơ Tự, trói tay nàng ra sau lưng và áp giải lên một chiếc xe lừa.

Mọi người đứng nhìn chiếc xe chở Cơ Tự khuất dần. Họ biết nếu Cơ thị chỉ là Cơ thị bình thường, họ sẽ bằng mọi giá bảo vệ nàng. Nhưng nếu Cơ thị chính là Cơ Việt như lời đồn đại, thì dù Đại La Kim Tiên cũng không thể cứu nổi nàng!

*****

Cơ Tự bị giam giữ trong phủ quận thủ Tô Châu.

Chỉ chưa đầy một canh giờ sau, Vương Trấn và Thái Tử đã đến nơi. Họ tiếp quản Cơ Tự từ tay quận thủ và áp giải nàng ra bến tàu Tô Châu. Nhìn vẻ vội vã của họ, có vẻ như họ lo sợ đêm dài lắm mộng, muốn nhanh chóng đưa Cơ Tự về Kiến Khang.

Cơ Tự bị đưa lên thuyền và giam giữ trong một khoang thuyền trang trí xa hoa tiện nghi. Một danh y nổi tiếng Tô Châu cũng được cử theo để chăm sóc nàng.

Đếm tối buông xuống.

Mình nguyệt soi bóng xuống dòng Trường Giang, ánh trăng lấp lánh dát bạc vạn vật.

Vương Trấn xuất hiện trước khoang phòng của Cơ Tự.

Đứng ở cửa khoang, hắn nhìn chằm chằm vào Cơ Tự đang tựa cửa sổ ngắm trăng, nhẹ nhàng lên tiếng: "Nàng chưa ăn tối... vì đứa bé, nàng nên ăn một chút."

Cơ Tự chậm rãi quay đầu lại. Trong bóng đêm, đôi mắt nàng long lanh đến kinh ngạc.

Cơ Tự nhìn Vương Trấn một lúc rồi nhẹ nhàng hỏi: "Vương Trấn, Thập Bát Lang có phải đã rơi vào tay hoàng đế rồi?"

Vương Trấn cứng đờ.

Chỉ với một cử chỉ, Cơ Tự đã hiểu rõ mọi chuyện. Giọng nàng nghẹn ngào: "Tin tức này ở Tô Châu lan truyền, phải chăng do các người cố ý tung ra? Các người chỉ muốn dụ ta xuất hiện?"

Vương Trấn gắt gao mím môi, ánh mắt ôn nhu thương tiếc nhìn Cơ Tự.

Cơ Tự nức nở nói thêm: "Các người tung tin đồn này để dời đi sự chú ý của mọi người sao? Hoàng đế vì muốn giết Tạ Lang mà không tiếc mọi thủ đoạn ư?"

Vương Trấn bước vào khoang thuyền, thuận tay đóng cửa lại rồi cất lời: "Tất cả mọi chuyện ở Bắc Ngụy đã được báo về Kiến Khang." Khi Cơ Tự ngừng nức nở và ngẩng đầu lên, Vương Trấn nhẹ nhàng nói: "Thủ đoạn của Tạ Thập Bát Lang quá kinh người. Hắn mới đến Bắc Ngụy vài tháng mà đã suýt lay động nền tảng lập quốc của họ!" Dừng một chút, hắn khẽ nói tiếp: "Bệ hạ rất sợ hắn."

Cơ Tự nhắm chặt mắt.

"Bệ hạ nói rằng, với tài năng của Tạ Lang, nếu hắn có ý phản bội, chiếm lấy giang sơn Lưu Tống chỉ là chuyện dễ dàng." Câu nói đó đã giải thích lý do hoàng đế ra tay với Tạ Lang.

Cơ Tự từ từ ngã người xuống dưới dất.

Vương Trấn tiến đến ngồi xổm trước mặt nàng, nhẹ nhàng nắm lấy tay Cơ Tự. Khi thấy nàng không phản kháng, một tia vui mừng hiện lên trên khuôn mặt hắn. Tuy nhiên, niềm vui đó nhanh chóng tan biến. Vương Trấn rút tay lại, tiếp tục nói: "Bệ hạ nói, nếu Cơ thị thực sự là Cơ Việt, thì càng không thể để Tạ Thập Bát Lang sống! Bệ hạ nói, trước khi Bắc phạt, hắn phải loại bỏ mọi mối nguy tiềm ẩn bên trong Nam triều. Ngài ấy còn nói, mối nguy hiểm của Tạ Lang không giống như phản tặc Lưu Nghĩa Khang."

Sau một lúc im lặng, Cơ Tự nghẹn giọng nói: "Chàng luôn thương xót cho bách tính, không bao giờ muốn gây ra thảm họa chiến tranh."

"Chúng ta đều hiểu điều đó." Vương Trấn khẽ nói: "Tạ Thập Bát Lang là một vị danh sĩ chân chính, không hề có lòng tranh quyền đoạt lợi... nhưng bệ hạ sợ hắn!"

Cơ Tự không có nửa điểm sức lực.

Cơ Tự đột nhiên lên tiếng: "Ta không thể đi Kiến Khang." Nàng ngẩng đầu nhìn Vương Trấn, chậm rãi nói: "Vương Trấn lang quân, ngày xưa ta từng giúp đỡ ngươi, và ngươi cũng từng hứa với Cơ Việt nếu có một ngày liên quan đến vận mệnh quốc gia, sẽ che chở ta một lần. Hiện giờ, xin Vương Trấn lang quân thực hiện lời hứa!" Dứt lời, Cơ Tự quỳ xuống trước mặt Vương Trấn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiều Kiều Vô Song
Chương 204

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 204
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...