Nói rồi, cô xoay người rời khỏi chính đường, lưng thẳng tắp, dáng đi vững chãi, chẳng còn chút bóng dáng nhút nhát ngày trước.
Nhìn theo bóng lưng cô, Lâm Nhu c.ắ.n môi, ánh mắt thoáng qua tia oán độc:
“Mẹ, con tiện nhân đó sao bỗng trở nên lợi hại thế này?”
Lưu thị nheo mắt, giọng lạnh lẽo:
“Hừ, chỉ là thứ phế vật không linh căn. Dù có thông minh hơn chút, cũng chẳng làm nên trò trống gì. Chỉ là — không thể để nó ngang ngược thêm nữa. Phải tìm cách khiến nó vĩnh viễn câm miệng!”
Trở lại Đình Lan viện, Xuân Đào vội đón ra, lo lắng hỏi:
“Tiểu thư, người vừa rồi liều lĩnh quá, lão gia và phu nhân chắc giận lắm đấy.”
Lâm Vãn khẽ cười, giọng bình thản:
“Giận ư? Họ chỉ sợ thôi. Sợ ta làm ầm lên, khiến người ngoài chê cười Thừa tướng phủ bất công. Xuân Đào, nhớ kỹ: ở nơi như thế này, càng nhún nhường, càng bị chà đạp. Muốn sống, chỉ có mạnh mẽ hơn tất cả.”
Cô ngừng lại một thoáng, ánh mắt lóe lên:
“Từ hôm nay, Đình Lan viện của chúng ta — không thể tiếp tục nghèo túng thế này nữa. Ngươi đi lĩnh tiền tháng, nói là ta cần dùng.”
Xuân Đào ngập ngừng:
“Nhưng tiểu thư, trước giờ chúng ta đi lĩnh tiền, quản sự viện đều khất lần lẩn tránh, chỉ phát chút ít thôi…”
“Không sao.”
Khóe môi Lâm Vãn nhếch lên, giọng đanh lại.
“Lần này — ta tự mình đi.”
Giữa giờ Thìn, Lâm Vãn cùng Xuân Đào đến phòng quản sổ.
Người trông coi sổ sách là Lưu Trung, họ hàng xa của Lưu thị, từ trước đến nay vẫn coi thường đại tiểu thư.
Vừa thấy cô bước vào, hắn đã bĩu môi:
“Ơ kìa, chẳng phải đại tiểu thư sao? Hiếm thấy thật, sao hôm nay rảnh rỗi đến tận chỗ nô tài thế này?”
Giọng mỉa mai, lười nhác, chẳng buồn đứng dậy.
Lâm Vãn cũng chẳng thèm để tâm, chỉ lạnh nhạt đáp:
“Đến lĩnh tiền tháng này.”
“Tiền tháng?”
Lưu Trung bật cười khẩy.
“Tiểu thư quên rồi sao? Tháng trước người chưa đến lĩnh, nên tiền tháng này phải gộp tháng sau mới phát được.”
Đây rõ ràng là chiêu trò cũ của Lưu thị — cố tình khấu trừ, để cô chẳng có nổi một đồng.
Lâm Vãn khẽ nhướng mày:
“Ồ? Thật sao? Nhưng theo quy định phủ Thừa tướng, tiền tháng phát vào mồng năm đầu tháng. Nay đã mười tháng, mà vẫn chưa lĩnh được — chẳng lẽ quản sự quên, hay là… cố ý gây khó dễ?”
Giọng nói không lớn, nhưng mỗi chữ như mang lực đè nặng, khiến tim Lưu Trung bất giác siết lại.
Hắn vốn quen thấy Lâm Vãn yếu đuối, nào ngờ hôm nay cô dám chất vấn thẳng mặt.
“Tiểu thư nói gì thế, nô tài nào dám làm khó người! Chỉ là… gần đây phủ chi tiêu nhiều, ngân quỹ hơi eo hẹp nên…”
“Ngân quỹ eo hẹp?”
Lâm Vãn nhướng mày, nụ cười lạnh hằn nơi khóe môi.
“Thật lạ. Ta nghe nói nhị tiểu thư mới mua một cây trâm ngọc giá ngàn lượng,
Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn
còn phu nhân thì vừa sắm mấy bộ trang sức mới tinh. Sao đến lượt ta thì lại bảo… tiền hết rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lam-van-chien-than-vuong-phi/3.html.]
Lưu Trung nghẹn họng, mặt đỏ rồi lại trắng.
Lâm Vãn tiến thêm một bước, ánh mắt như đ.â.m thẳng vào hắn:
“Lưu quản sổ, ta khuyên ngươi tốt nhất nên làm đúng bổn phận. Nếu không, ta sẽ đích thân hỏi cha — vì sao tiền tháng của ta luôn đến chậm. Hay là… có người ăn chặn giữa đường?”
Nghe nhắc tới Thừa tướng Lâm Hoằng Chí, Lưu Trung lập tức toát mồ hôi lạnh.
Dù có Lưu thị chống lưng, hắn cũng chẳng dám dây vào tai tiếng này.
“Cái này… cái này…”
Hắn ấp úng một hồi, cuối cùng đành c.ắ.n răng, rút ra hai túi bạc.
“Đây là tiền hai tháng, tổng cộng hai mươi lượng bạc. Xin tiểu thư nhận cho.”
Lâm Vãn nhận lấy, liếc qua rồi nhếch môi — nụ cười nhẹ mà lạnh đến thấu tim.
“Hai mươi lượng bạc?”
Trở lại Đình Lan viện, Xuân Đào vội đón ra, lo lắng hỏi:
“Tiểu thư, người vừa rồi liều lĩnh quá, lão gia và phu nhân chắc giận lắm đấy.”
Lâm Vãn khẽ cười, giọng bình thản:
“Giận ư? Họ chỉ sợ thôi. Sợ ta làm ầm lên, khiến người ngoài chê cười Thừa tướng phủ bất công. Xuân Đào, nhớ kỹ: ở nơi như thế này, càng nhún nhường, càng bị chà đạp. Muốn sống, chỉ có mạnh mẽ hơn tất cả.”
Cô ngừng lại một thoáng, ánh mắt lóe lên:
“Từ hôm nay, Đình Lan viện của chúng ta — không thể tiếp tục nghèo túng thế này nữa. Ngươi đi lĩnh tiền tháng, nói là ta cần dùng.”
Xuân Đào ngập ngừng:
“Nhưng tiểu thư, trước giờ chúng ta đi lĩnh tiền, quản sự viện đều khất lần lẩn tránh, chỉ phát chút ít thôi…”
“Không sao.”
Khóe môi Lâm Vãn nhếch lên, giọng đanh lại.
“Lần này — ta tự mình đi.”
Giữa giờ Thìn, Lâm Vãn cùng Xuân Đào đến phòng quản sổ.
Người trông coi sổ sách là Lưu Trung, họ hàng xa của Lưu thị, từ trước đến nay vẫn coi thường đại tiểu thư.
Vừa thấy cô bước vào, hắn đã bĩu môi:
“Ơ kìa, chẳng phải đại tiểu thư sao? Hiếm thấy thật, sao hôm nay rảnh rỗi đến tận chỗ nô tài thế này?”
Giọng mỉa mai, lười nhác, chẳng buồn đứng dậy.
Lâm Vãn cũng chẳng thèm để tâm, chỉ lạnh nhạt đáp:
“Đến lĩnh tiền tháng này.”
“Tiền tháng?”
Lưu Trung bật cười khẩy.
“Tiểu thư quên rồi sao? Tháng trước người chưa đến lĩnh, nên tiền tháng này phải gộp tháng sau mới phát được.”
Đây rõ ràng là chiêu trò cũ của Lưu thị — cố tình khấu trừ, để cô chẳng có nổi một đồng.
Lâm Vãn khẽ nhướng mày:
“Ồ? Thật sao? Nhưng theo quy định phủ Thừa tướng, tiền tháng phát vào mồng năm đầu tháng. Nay đã mười tháng, mà vẫn chưa lĩnh được — chẳng lẽ quản sự quên, hay là… cố ý gây khó dễ?”
--------------------------------------------------