“Chỉ vậy.” – Nàng thản nhiên, giọng bình lặng. –“Kẻ gọi là cha kia không thương tiểu nữ, mẹ kế và thứ muội thì mưu hại tiểu nữ từng ngày. Nếu còn ở đó, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t không toàn thây.”
Dạ Huyền Trần im lặng một lúc, ánh mắt vẫn không rời nàng. Rồi bỗng hỏi:
“Ngươi thật sự biết y thuật?”
“Có biết chút ít.” – cô đáp.
“Vậy chẩn bệnh cho bản vương.”
Cô tiến lại gần, khẽ đặt tay lên cổ tay hắn. Chỉ một khắc sau, mặt cô biến sắc — mạch tượng rối loạn cực độ, lúc mạnh như bão, lúc yếu như tơ, rõ ràng trong cơ thể hắn có hai luồng chân khí trái nghịch đang giằng co, xé rách kinh mạch từng chút.
“Vương gia…” – cô không kìm được khẽ thốt.
“Nói.” – Giọng hắn trầm, ngắn gọn, nhưng mang theo ẩn nhẫn của cơn đau.
“Trong cơ thể vương gia có hai nguồn nội lực khác nhau đang va chạm, hủy hoại kinh mạch. Đây là dấu hiệu của... tẩu hỏa nhập ma.”
Ánh mắt Dạ Huyền Trần chợt lóe sáng.
“Ngươi... biết ‘tẩu hỏa nhập ma’?”
Cô gật đầu.
“Tiểu nữ từng đọc trong cổ y thư. Nếu không khống chế, sớm thì mất hết công lực, muộn thì vỡ tâm mạch mà c.h.ế.t.”
Vẻ mặt hắn khẽ trầm xuống. Lần đầu tiên, chiến thần Đại Chu cúi đầu — không phải vì kẻ thù, mà vì sự thật này.
“Có thể chữa được không?” – giọng hắn khàn đi, mang theo run khẽ mà chỉ người nhạy cảm mới nhận ra.
Lâm Vãn nhìn hắn — trong đôi mắt vốn lạnh lùng ấy, lần đầu nàng thấy nỗi đau thật sự. Một con người chinh chiến nửa đời, m.á.u nhuộm giáp vàng, vậy mà cũng có giây phút tuyệt vọng như thế.
Cô khẽ nói:
“Có thể. Chỉ cần tìm được Cửu Diệp Tuyết Liên, phối hợp châm cứu và tâm pháp dẫn khí, có thể kéo dài tính mạng, thậm chí phục hồi dần.”
“Cửu Diệp Tuyết Liên…” – hắn lặp lại, môi nhếch lên cười nhạt – “Bản vương từng sai người tìm, khắp Cửu Châu không thấy bóng dáng.”
“Vương gia đừng tuyệt vọng.” – nàng nhẹ giọng – “Chỉ cần còn một tia hi vọng, thì vẫn đáng để cố gắng.”
Ánh mắt Dạ Huyền Trần dần dịu xuống.
“Ngươi có thể giảm đau cho ta không?”
“Có.” – nàng đáp, – “Hôm nay tiểu nữ sẽ châm cứu, điều hòa khí mạch, giảm xung đột nội lực.”
Hắn nhìn nàng, cái nhìn bớt sắc mà sâu hơn.
“Được. Làm đi.”
Từ hôm đó, Lâm Vãn chính thức lưu lại phủ Dạ Vương, danh nghĩa là ngự y riêng cho vương gia.
Mỗi ngày cô đều châm cứu, điều khí, pha thuốc.
Thời gian dần trôi, cô phát hiện hắn không lạnh như vỏ bọc bên ngoài — chỉ là ít nói, ít biểu cảm, nhưng mỗi câu mỗi chữ đều khắc sâu trong lòng người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lam-van-chien-than-vuong-phi/7.html.]
Còn Dạ Huyền Trần, dần quen với sự có mặt của cô: một giọng nói nhẹ, một tách trà ấm, một đôi tay khéo léo cứu hắn khỏi cơn đau mỗi đêm.
Không biết từ lúc nào, hắn thấy lòng mình bình yên khi cô ở gần — thứ cảm giác hắn chưa từng có suốt bao năm trên chiến trường.
Ngày tháng yên ả qua đi, nhưng Lâm Vãn chưa quên thù xưa. Cô thường sai Xuân Đào lén quay lại Thừa tướng phủ dò tin.
Một hôm, Xuân Đào trở về, mặt tái nhợt.
“Tiểu thư, không hay rồi! Lưu thị và Lâm Nhu đang mưu tính hạ độc người, muốn bôi nhọ thanh danh, khiến người thân bại danh liệt!”
Tay Lâm Vãn đang mài t.h.u.ố.c khựng lại, tiếng đá chạm nhau kêu “keng” một tiếng lạnh buốt. Khóe môi nàng khẽ nhếch:
“Nhanh thật. Không chờ nổi rồi à?”
“Tiểu thư, phải làm sao bây giờ?” – Xuân Đào lo lắng.
Lâm Vãn đặt chày xuống, giọng lạnh như băng:
“Nếu họ muốn chơi, ta sẽ chơi cùng.”
Nàng đi tới tủ thuốc, chọn vài vị d.ư.ợ.c liệu, tay trộn rất nhanh, rồi đổ vào một lọ sứ nhỏ. Đưa lọ cho Xuân Đào, nàng nói nhẹ:
“Mang về cho họ. Nói rằng ta ở vương phủ ăn ngon ngủ yên, đa tạ phu nhân và nhị tiểu thư quan tâm.”
“Đây là…?”
“Thuốc độc.” – Nàng mỉm cười – “Nhưng không phải cho ta.”
Xuân Đào sững ra, rồi hiểu ngay, ánh mắt sáng lên:
“Tiểu thư, người định...”
“Đi đi. Nhớ, không được để lộ dấu vết.”
Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn
“Vâng!”
Vài ngày sau, tin dữ lan khắp kinh thành: Nhị tiểu thư Lâm Nhu đột nhiên mắc chứng lạ, khắp mặt nổi đầy ban đỏ, ngứa rát như bị đốt, cả đêm khóc thét. Thầy t.h.u.ố.c khắp nơi đều bó tay, dung nhan mỹ miều hóa thành mặt quỷ, chẳng còn ai dám nhìn.
Lưu thị hoảng loạn như người mất hồn, mời bao danh y cũng vô dụng. Giữa cơn tuyệt vọng, bà ta đành nghĩ tới người duy nhất có thể cứu – Lâm Vãn.
Ngày ấy, trong phòng khách của phủ Dạ Vương, Lưu thị quỳ xuống, nước mắt chan hòa:
“Vãn nhi, làm ơn cứu muội muội của con đi! Nó còn trẻ, nếu mặt bị hủy thì cả đời này coi như xong!”
Lâm Vãn ngồi thong thả, chén trà trong tay nghiêng nhẹ, ánh nước phản chiếu đôi mắt lạnh như gương.
“Mẹ nói gì thế, muội muội là m.á.u mủ của con, con sao nỡ không cứu?”
Nói rồi, cô nhấp một ngụm trà, mỉm cười,
“Chỉ là…”
“Chỉ là gì?” – Lưu thị vội hỏi, giọng run run.
“Con hiện đang chữa bệnh cho vương gia, khó mà rời phủ. Hơn nữa, bệnh của muội muộii, e rằng không phải bệnh thường y có thể trị.”
“Vãn nhi,” – Lưu thị nhào tới, giọng nức nở – “Chỉ cần con cứu được muội con, mẹ... cái gì cũng đồng ý!”
--------------------------------------------------