Năm tôi 5 tuổi, mẹ tôi mang thai, để trốn chính sách kế hoạch hóa gia đình, bà ta đã ném tôi cho cậu nuôi.
Làm sao gia đình cậu chịu chứ?
Nhà cậu tôi có một cặp song sinh, cả hai đứa trẻ đều đang học lớp sáu, đúng vào tuổi bắt đầu tốn tiền.
Dù cậu mợ chăm chỉ, gia đình khá giả hơn nhà tôi, nhưng nuôi thêm một đứa trẻ nữa thì không thể nào gánh vác nổi.
Mợ kiên quyết phản đối, nói nếu nhận nuôi tôi thì mợ sẽ ly hôn với cậu, còn mẹ tôi quỳ lạy dập đầu trước cửa nhà cậu.
Thời này, nhà ai trên phố có chút gió thổi cỏ lay, chỉ lát sau người ở cuối phố đã chạy đến xem náo nhiệt.
Dù sao việc nhà có thể để mai làm, còn náo nhiệt thì qua tối nay là hết, thế là một đám người đứng chỉ trỏ trước cửa nhà cậu tôi.
Mẹ tôi cầu xin cậu cứ coi như nhặt được một con mèo con ch.ó nhỏ, cho chút miếng ăn, không c.h.ế.t đói là được rồi.
Bà ta bỏ tôi ở nhà cậu rồi đi thẳng, mặc cho mợ mắng chửi khó nghe đến đâu, bà ta vẫn không hề quay đầu lại.
Tôi không dám đi theo mẹ, vì bà ta bảo tôi dù c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t ở nhà cậu, nếu không thì tôi phải ra đường làm ăn mày.
Mợ không cho tôi vào nhà, tôi đành ôm đầu gối ngồi trước cửa nhà cậu suốt một đêm.
Tôi nhìn vầng trăng tròn vành vạnh và nghe tiếng cãi vã của cậu mợ vọng ra từ trong nhà.
Nỗi sợ hãi đêm đó lớn đến mức nào, giờ tôi đã quên rồi.
Tôi chỉ nhớ đêm đó trăng rất tròn và rất sáng.
Trong đầu tôi tưởng tượng, nếu Hằng Nga trên mặt trăng nhìn thấy mẹ tôi không cần tôi nữa, liệu có xuống trần gian đón tôi lên cung trăng không.
Đến khi tôi lên cung trăng rồi, bố mẹ nhìn không thấy tôi thì chắc chắn sẽ hối hận vô cùng.
Đến lúc đó, dù họ có khóc lóc cầu xin tôi về nhà thì tôi cũng sẽ không về nữa.
Cậu mợ cãi nhau mãi, còn tôi thì ngủ thiếp đi.
Không biết họ thương lượng thế nào, sáng hôm sau, cậu gọi tôi đang ngủ ở cửa dậy rồi dẫn vào nhà.
Mặt mợ lạnh tanh, chân đạp “tạch tạch” máy may, còn anh họ và chị họ đã đi học.
Tôi đi đến trước mặt mợ, run rẩy nhìn khuôn mặt âm trầm đến đáng sợ của mợ.
Cậu đẩy tôi từ phía sau, nói: “Chào mợ đi con.”
Tôi lập tức ngoan ngoãn nói: “Con chào mợ ạ.”
Mợ không thèm để ý, cũng không liếc tôi lấy một cái.
Tôi quay đầu nhìn cậu, cậu bất lực nói: “Không sao đâu, mợ con chỉ đang giận thôi, đợi mợ con nguôi giận là được. Đừng thấy mợ con trông hung dữ, thật ra lòng dạ mợ con mềm yếu lắm.”
Tôi gật đầu nhưng không hiểu gì, lấy hết dũng khí hỏi mợ: “Mợ ơi, mợ thích mèo con hay chó con ạ?”
Cuối cùng mợ cũng chịu ban cho tôi một ánh mắt, lạnh nhạt nói: “Đều không thích.”
Lời tôi đã chuẩn bị sẵn lập tức nghẹn lại trong bụng, không nói ra được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loc-xan-cmuo/chuong-1.html.]
Ban đầu tôi đã nghĩ, nếu mợ nói thích mèo con thì tôi sẽ kêu meo meo, còn nếu mợ nói thích chó con thì tôi sẽ kêu gâu gâu.
Ý nghĩ của một đứa trẻ 5 tuổi rất buồn cười, nhưng lúc đó tôi không hiểu gì cả.
Tôi thực sự không biết phải làm gì để mợ chịu cho tôi ở lại, dường như mợ rất ghét tôi.
Sau khi cậu đi làm, tôi ở một mình với mợ lại càng sợ hãi hơn. Tôi sợ mợ lợi dụng lúc cậu không có ở nhà mà đuổi tôi đi.
Lúc mợ nấu cơm, tôi chủ động giúp nhặt rau thì bị mợ khó chịu đuổi ra khỏi bếp. Thế là tôi lén lút lục soát tất cả các phòng, đem tất cả quần áo bẩn đi giặt ở nhà vệ sinh.
Anh họ và chị họ vừa tan học về đến nhà thì mợ đã nấu cơm xong, mợ dặn anh họ Giang Thâm gọi tôi vào ăn cơm.
Giang Thâm phát hiện tôi trong nhà vệ sinh.
Anh ấy nói: “Thúy Hoa, mẹ anh gọi em ra ăn cơm.”
Tôi ngoan ngoãn cười nói: “Anh họ, mọi người ăn trước đi. Em không đói, em phải giặt quần áo.”
Giang Thâm nhìn chằm chằm vào thứ trong tay tôi, xấu hổ kêu lớn: “Mẹ ơi, sao mẹ lại để em ấy giặt cả đồ lót của con vậy?”
Mợ vội vàng xông vào, nhìn thấy chiếc quần lót tứ giác trong tay tôi thì muốn nói lại thôi, biểu cảm trên mặt rất kỳ lạ.
Tôi không hiểu, vì ở nhà, tôi cũng giặt quần áo cho bố như vậy nên không thấy có gì sai.
Mợ ra lệnh cho tôi: “Đừng giặt nữa, đi ăn cơm.”
Tôi lí nhí nói: “Mợ ơi, con không đói, không cần ăn cơm đâu ạ. Con thấy quần áo đều bẩn rồi nên con mang đi giặt sạch sẽ, con sắp giặt xong rồi ạ.”
Ai ngờ mợ không ăn cái chiêu này của tôi.
Mợ giật quần áo trong tay tôi ném vào chậu, mạnh mẽ ra lệnh: “Ra ngoài ăn cơm, không thì mợ sẽ bảo cậu đưa con về.”
Tôi sợ cực kỳ nên nhanh nhẹn ra ngoài ăn cơm.
Khi thấy chị họ Giang Thiển đang ăn cơm, tôi ngoan ngoãn chào: “Em chào chị ạ.”
Chị ấy không thèm để ý đến tôi giống hệt mợ, cả hai đều có khuôn mặt đen sạm, lông mày rủ xuống.
Sự xuất hiện của tôi khiến Giang Thiển khó chịu.
Trước đây chị ấy ở một mình một phòng, bây giờ lại phải chen chúc với tôi.
Bố mẹ chị ấy, những người có tình cảm sâu đậm, lại cãi nhau suốt đêm, thậm chí đến mức đòi ly hôn nên chị ấy rất ghét tôi, kẻ đầu sỏ này.
Tôi ngại ngùng đi lấy cơm, lấy xong lại sợ lấy nhiều quá nên lại bỏ bớt một nửa vào nồi cơm điện.
Khi lấy cơm xong, tôi gắp ba cọng rau cải trắng trên bàn cơm, rồi chuẩn bị ra ghế đẩu nhỏ ngồi ăn.
Mẹ tôi nói, con gái không được ngồi ăn cơm trên bàn.
Mợ hỏi tôi: “Con đi đâu đấy?”
Tôi chỉ vào chiếc ghế đẩu nhỏ dưới chân mợ nói: “Con ngồi đây ăn ạ.”
Mợ nhìn bát cơm nhỏ của tôi thì dường như biểu cảm đã trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý.
Mợ im lặng vài giây, đột nhiên chửi thề một tiếng, rồi đứng dậy rửa một cái bát lớn, đổ cơm và thức ăn của tôi vào đó, rồi lại thêm nửa bát cơm đầy.
--------------------------------------------------