Mẹ tôi đã đi rồi, còn mợ thì vừa xem tivi vừa gói há cảo.
Mợ thấy tôi rụt rè bước vào nhà thì nhanh chóng gọi tôi lại hỏi: "Con có nhớ nhà không? Mợ nói nhà bố mẹ con ấy."
Nước mắt con "ào" một cái chảy xuống, tôi lắc đầu nói: "Không ạ."
Mợ thở dài một tiếng, vào bếp rửa tay rồi đi ra lau nước mắt cho tôi: "Tiểu Yến, mợ biết con không muốn về nhà. Mợ chỉ muốn nói với con, sau này nhà cậu mợ chính là nhà của con, mẹ con có nói gì, con cũng đừng bận tâm đến mẹ con nữa."
Mợ thấy tôi đang lắng nghe nghiêm túc thì tiếp tục nói: "Anh con và chị con, một đứa như khỉ con, một đứa như con lừa bướng bỉnh, tuy chúng nó khiến mợ phải lo lắng nhưng mợ vẫn hy vọng con học hỏi hai đứa đó. Quá hiểu chuyện thì không được đâu, rất dễ bị người khác bắt nạt đó."
Tôi lặng lẽ gật đầu.
Mợ dùng mu bàn tay lau đi từng giọt nước mắt lăn dài trên má tôi, nói: "Con xem con kìa, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ dám khóc thành tiếng. Đôi khi, bố mẹ mới là người dễ bắt nạt con cái nhất, mẹ con chính là như vậy. Mợ biết con là một đứa bé trưởng thành sớm, con có thể phân biệt tốt xấu nên mợ mới nói cho con biết, sau này dù thế nào đi nữa, con cũng đừng mềm lòng với bố mẹ con."
Cậu ở bên cạnh nghe không lọt tai nữa: "Sao bà lại dạy con như vậy?"
Mợ lại mắng cậu: "Tôi nói sai sao? Chẳng lẽ ông hy vọng Tiểu Yến về nông thôn, cả đời thối nát ở đó? Ông có lương tâm không?"
Cậu yếu ớt phản bác: "Tôi có nói vậy đâu..."
Mợ trợn trắng mắt, hỏi tôi: "Trong lòng con, con thấy điều gì là quan trọng nhất?"
Tôi suy nghĩ một lát, nói: "Học tập thật tốt và lớn lên báo đáp cậu mợ."
Mợ lắc đầu, nói: "Mỗi người đều nên cảm thấy cuộc đời của mình là quan trọng nhất. Con học tập thật tốt là để sau này có cuộc sống tốt đẹp hơn, thỏa mãn điều kiện này rồi hãy báo đáp cậu mợ."
"Người khác đối xử với con thế nào, con hãy đối xử lại với họ như vậy. Nếu sau này họ đưa ra yêu cầu gì với con, con hãy nghĩ ngược lại rằng nếu con đưa ra yêu cầu như vậy, họ có đồng ý không."
Mợ nói xong, lập tức thử thách tôi: "Nếu sau này mẹ con lén đến trường tìm con, bắt con về nông thôn, để em trai học ở thành phố thì con nên làm gì?"
Tôi thăm dò trả lời: "Từ chối ạ?"
Mợ gật đầu hài lòng: "Thông minh, nếu sau này mẹ con nói với con rằng bà ta đã sinh ra con, sau này tiền con kiếm được đều phải đưa cho bà ta thì con nên làm gì?"
Tôi nghiêm túc đáp: "Từ chối ạ!"
Tôi liên tục nói mười mấy câu "từ chối" được nhấn nhá rõ ràng khiến mợ hài lòng, còn cậu thì thở dài một tiếng.
Kể từ khi mẹ tôi bị mợ đuổi đi, thì đã mấy năm không đến nhà cậu.
Lúc đầu, cậu còn khuyên tôi về nhà ăn Tết còn bị mợ mắng vài lần, nên cậu cũng không khuyên nữa.
Ngày tháng trôi qua chầm chậm.
Qua những lời nói rời rạc của cậu mợ, tôi nghe nói em trai con được nuông chiều đến mức không ra thể thống gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loc-xan-cmuo/chuong-6.html.]
Tiểu học đã bắt đầu thi trượt, không làm bài tập, ngày nào cũng bị gọi phụ huynh. Vừa lên cấp hai thì đã bắt đầu theo đám du côn đánh nhau, mẹ tôi đã đến đồn cảnh sát đón em trai con mấy lần.
Bà ta luôn nghĩ là thầy cô ở nông thôn dạy dỗ không tốt nên em trai tôi mới như vậy, nên quả nhiên lại đến trường tìm tôi.
Bà ta đợi tôi tan học ở cổng trường, tôi vừa ra thì bà ta đã bắt đầu bóc vỏ trứng luộc trong tay.
Tôi không thích ăn trứng luộc, bà ta bóc sẵn vỏ đưa qua, tôi không nhận mà đi mua bánh trứng ở hàng quán nhỏ ở cổng trường.
Sau khi lên cấp ba, tiền tiêu vặt của tôi đã tăng lên 10 đồng một tuần, thỉnh thoảng tôi sẽ mua một cái bánh trứng 1 đồng ăn.
Hôm nay đột nhiên tôi muốn thêm một cây xúc xích, bèn trả 2 đồng.
Ánh mắt mẹ tôi sắc lạnh, hỏi tôi lấy tiền ở đâu ra: "Không phải là ăn trộm đấy chứ?"
Tôi nói là tiền tiêu vặt mợ cho.
Mẹ tôi không kìm được mà chua chát nói về mợ: "Bà ta đúng là có tiền thật, còn hào phóng với mày như vậy. Tiểu Yến, nếu tao mà có tiền như bà ta, tao cũng không nỡ bỏ mày đâu, mày là khúc ruột cắt ra từ người tao mà!"
Bây giờ bà ta cũng đã học được cách gọi cái tên thân mật mà mợ đã đặt cho tôi, như thể gọi như vậy có nghĩa bà ta đối xử với tôi cũng tốt như mợ.
Tôi không thèm để ý đến bà ta, nhận lấy cái bánh trứng nóng hổi rồi đưa lên miệng thổi.
Mẹ tôi nuốt nước miếng, bắt đầu than thở với tôi.
Em trai tôi không làm bài tập là vì em ấy không biết làm, tại sao không biết làm là vì thầy cô không biết dạy chứ?
Cả ngày thầy cô chỉ biết gọi phụ huynh, bắt bà ta quản giáo em trai tôi. Nếu bà ta biết quản giáo thì cần thầy cô làm gì?
Tài nguyên giáo dục ở nông thôn quá tệ, không như tôi được hưởng những điều kiện tốt nhất.
Nhà quá nghèo, không như tôi, ở nhà cậu ăn ngon mặc đẹp.
Tôi có anh họ và chị họ hai người che chở, không như em trai tôi, một mình ở trường bị bắt nạt nên mới đánh nhau với người khác.
Còn về việc tại sao em trai tôi đơn phương đánh người khác là vì một bàn tay không thể vỗ thành tiếng. Em trai tôi đánh người khác thì chắc chắn là do người đó gây sự trước.
Mẹ tôi kể lể từ chuyện thời Ngũ Đại Thập Quốc đến tận khi quân Thanh nhập quan, cuối cùng mới nói ra mục đích thực sự của bà ta.
Mợ đối xử với tôi tốt như vậy, tôi có trách nhiệm cầu xin mợ, bà ta có trách nhiệm cầu xin cậu, họ chắc chắn sẽ đồng ý đổi tôi cho em trai tôi đến thành phố học.
Tôi vừa đi vừa ăn bánh trứng, ậm ừ hỏi: "Vậy thì liên quan gì đến con?"
Mẹ tôi nói: "Em con khổ quá rồi, con là chị nó, con hãy thương em nó một chút đi."
Tôi nói: "Ai gây ra vấn đề thì người đó đi mà giải quyết."
--------------------------------------------------