Tôi về nhà hỏi mợ, mợ nhìn tôi bằng ánh mắt hiếu kỳ: “Con đã nói với dì ấy thế nào?”
Tôi đáp: “Con chỉ nói mợ là thợ may giỏi nhất trong mười dặm tám làng, quần áo mợ làm đẹp tuyệt đỉnh.”
Mợ cười: “Nhóc con cũng biết cách tiếp thị ra phết nhỉ.”
Mợ đồng ý làm áo khoác, theo yêu cầu của mẹ của bạn cùng bàn của tôi, làm ba chiếc áo khoác kiểu ghép màu như của tôi.
Một chiếc hoa văn màu hồng, một chiếc hoa văn màu vàng và một chiếc hoa văn màu xanh lá cây. Trên n.g.ự.c áo cũng thêu các họa tiết được chỉ định, tôi giao quần áo cho bạn cùng bàn của tôi.
Cậu ấy thích mê, sờ vào họa tiết con vịt nhỏ trên n.g.ự.c rồi cười ngây ngô cả ngày.
Mẹ cậu ấy đưa cho tôi 60 tệ, bảo tôi đưa cho mợ.
Lúc về nhà, tay tôi cứ đặt trong túi nắm chặt tiền, sợ làm mất tiền, tôi sẽ trở thành tội đồ thiên cổ.
Mợ cầm lấy ba tờ 20 tệ mà tôi mang về, vuốt phẳng rồi đưa ra ánh sáng kiểm tra, cười toe toét: “Lộc Xán ơi Lộc Xán, con đúng là một con én nhỏ có phúc khí, không ngờ con còn có thể giúp mợ kiếm tiền.”
Mợ lấy từ giỏ kim chỉ ra 5 đồng đưa cho tôi, nói là tiền tiêu vặt của tôi, bảo tôi tiêu.
Tôi không dám nhận, mợ lại nói: “Mợ cho con thì con cứ nhận đi.”
Tôi cúi đầu, ngượng nghịu nói: “Mẹ con nói không được tùy tiện nhận đồ của người khác.”
Mợ hừ một tiếng: “Mợ cho con là có lý do của mợ. Con có biết tại sao trẻ con cần tiền tiêu vặt không?”
Tôi ngẩng đầu lên, hỏi mợ tại sao.
“Bởi vì con người cả đời không thể thiếu tiền. Mợ cho con tiền tiêu vặt, không phải để con tiêu lung tung mà là để con học cách làm chủ đồng tiền.”
“Kiểm soát được tiền mới có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Người thiếu tiền dễ trở thành nô lệ của đồng tiền, cảm thấy tiền quan trọng hơn cả nhân phẩm.”
Tôi nghe nhưng không hiểu gì.
Mợ nói: “Sau này mỗi tuần, mợ sẽ cho con 1 tệ tiền tiêu vặt. Đây không phải cho không con mà là thưởng cho con mỗi ngày ăn cơm xong đều rửa bát của mình, mỗi ngày thức dậy sẽ gấp chăn, dọn dẹp phòng, hiểu không?”
Tôi gật đầu, nói: “Cảm ơn mợ, con biết rồi ạ.”
Trong lúc nói chuyện, Giang Thâm và Giang Thiển cũng về nhà.
Trên bàn ăn, mợ kể cho cậu nghe việc tôi đã giúp mợ kiếm được 60 tệ.
Mợ hớn hở nói: “Người xưa đều nói, én chọn nhà, phúc khí tự đến, quả nhiên không sai.”
Cậu cười phụ họa: “Xán Xán cũng là chim én nhỏ đến nhà chúng ta ở mà.”
Giang Thiển lạnh lùng đặt bát xuống, không nói một lời mà quay về phòng.
Tuy tôi tuổi còn nhỏ nhưng đã rất giỏi nhìn sắc mặt người khác. Giang Thiển không vui, tôi cũng không dám vui nữa.
Ăn cơm xong, tôi lén lút chuồn ra khỏi nhà, rồi lại lén lút lẻn vào phòng, lấy từ trong bụng ra một cây kem que pudding lớn mà chị ấy thích ăn nhất rồi đưa cho chị ấy đang làm bài tập.
Mợ không cho chúng tôi ăn vặt, nhưng khi tan học, tôi luôn gặp Giang Thiển ăn vặt xong mới về nhà.
Chị ấy liếc nhìn cây kem, hỏi tôi: “Em lấy tiền ở đâu ra?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loc-xan-cmuo/chuong-3.html.]
Tôi nói: “Tiền tiêu vặt mợ thưởng cho ạ.”
Giang Thiển cười lạnh một tiếng, nói: “Chị không ăn đồ em mua đâu.”
Tôi lại đưa qua, nói: “Không ăn thì sẽ chảy hết, lãng phí tiền của mợ.”
Chị ấy cũng là người thẳng thắn như mợ.
Khi nghe lời tôi nói, chị ấy nhận lấy cây kem, xé bao bì, mở miệng nhỏ ra, ngậm hết nửa cây kem, lập tức giải quyết được nguy cơ kem bị chảy.
Tôi nhìn mà há hốc mồm kinh ngạc.
Giang Thiển nói: “Đừng tưởng chị ăn kem của em rồi là chị không ghét em nữa đâu.”
Tôi gật đầu: “Chị họ ghét em nhưng em không ghét chị họ.”
Giang Thiển hỏi tại sao, tôi nói: “Chị cho em ở phòng của chị, còn kể chuyện trong sách cho em nghe.”
Giang Thiển thích đọc tiểu thuyết, đến những đoạn sôi m.á.u bất bình, chị ấy sẽ kể lại cốt truyện cho tôi nghe, để tôi cùng mắng những người trong sách.
Giang Thiển hỏi: “Vậy em có ghét ai không?”
Tôi không nói gì, Giang Thiển lại hỏi: “Em có ghét Giang Thâm không?”
Tôi lắc đầu.
Giang Thiển khinh bỉ liếc tôi một cái: “Xì, Giang Thâm đáng ghét vậy mà em không ghét nó, mắt nhìn người của em cũng chẳng ra gì.”
Giang Thiển lại hỏi: “Em có ghét bố mẹ em không?”
Tôi cúi đầu không nói gì.
Giang Thiển nói: “Em ghét bố mẹ em thì cũng đâu có gì đáng xấu hổ. Mẹ chị nói rồi, người lớn quyết định sinh con ra thì phải nuôi dạy cho tốt. Bố mẹ em vứt em cho nhà chị thì đúng là người không có lương tâm nên bị ghét là đáng đời.”
Tôi ngẩng đầu nhìn Giang Thiển, khoảnh khắc này, chị ấy trong mắt tôi tỏa sáng rực rỡ.
Giang Thiển bị ánh mắt lấp lánh như sao của tôi nhìn đến có chút ngại ngùng, chị ấy đưa cho tôi miếng kem cuối cùng, nói: “Em nếm thử đi.”
Tôi nhét miếng kem hình viên bi vào miệng, vị ngọt tan chảy trong miệng.
Đột nhiên giọng mợ vang lên bên ngoài: “Chúng mày làm cái gì đấy? Mau cút ngay!”
Tôi và Giang Thiển chạy ra xem, mợ đang vác thang, bảo hai chúng tôi cùng giữ.
Mợ nói: “Vừa có một cặp chim sẻ chiếm tổ én nhỏ nhà mình, én nhà mình đánh không lại, còn bị rơi mất một quả trứng.”
Quả nhiên dưới đất có một quả trứng vỡ, Giang Thiển kinh ngạc cảm thán: “Thật tội nghiệp én nhỏ, không ngờ chim sẻ lại xấu xa như vậy!”
Mợ trèo lên thang, lấy hết cỏ mà chim sẻ nhét vào tổ én ra vứt đi. Một cặp chim sẻ ở đằng xa chiêm chiếp kêu, dường như đang mắng mợ.
Mợ không chịu yếu thế mà mắng lại: “Muốn làm tổ thì tự mà làm đi, đừng có cướp tổ én nhỏ nhà tao, còn dám đến nữa thì tao đánh c.h.ế.t chúng mày.”
Chim sẻ không đến chiếm tổ nữa, nhưng hôm sau mợ ra ngoài mua rau, một cục phân chim rơi trúng đầu mợ.
Mợ nói chim sẻ thù dai, mợ thì không bắt được, hại mợ ngày nào ra ngoài cũng phải cầm ô.
Nói về đàn én nhỏ thì mợ lại rất vui mà nói rằng, đuổi được chim sẻ đi, đàn én nhỏ lại tiếp tục ở lại nhà.
--------------------------------------------------