Mẹ mắng tôi: "Sao mày lại trở nên ích kỷ như vậy hả? Bây giờ mày và mợ mày đúng là đúc ra từ một khuôn!"
Tôi ngạc nhiên hỏi: "Thật sao ạ?"
Mẹ tôi thấy tôi có vẻ sướng khi được khen, lại chuyển chủ đề: "Tiểu Yến, mày là do tao mang nặng đẻ đau mười tháng mới sinh ra. Đừng tưởng mợ mày nuôi mày mấy năm thì sẽ coi mày như con ruột. Cô ta có cả con trai lẫn con gái, nuôi mày coi như nuôi một con mèo con ch.ó thôi. Dù sao cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền."
Trong lúc nói chuyện, tôi đã sắp về đến nhà, vẫy tay với mẹ tôi: "Mẹ về đi, con không đổi với em con đâu, mợ chỉ thích con thôi."
Mẹ tôi tức đến trợn mắt, nhưng bà ta không dám theo tôi vào nhà mợ. Bởi những lần trước bà ta đến, bà ta đã bị dì vừa la "cướp con" vừa dùng chổi đuổi ra ngoài.
Bây giờ trong nhà chỉ có một mình tôi. Giang Thâm đang cùng mấy người bạn đại học khởi nghiệp ở Quảng Châu, Giang Thiển đang học cao học ở thủ đô.
Tôi đang học lớp mười hai nên bây giờ cậu mợ đã dồn hết tâm sức vào tôi.
Mặc dù áp lực học tập năm lớp mười hai rất nặng nhưng tôi lại cảm nhận được hạnh phúc chưa từng có.
Tôi rửa tay ngồi xuống ăn cơm, nói chuyện phiếm với mợ: "Vừa nãy mẹ con lại đến tìm con."
Mợ với vẻ mặt quen thuộc: "Thế à? Bà ta vẫn dùng cái bài cũ đó à?"
Tôi gật đầu: "Vẫn than vãn một đống, họ khó khăn thế nào, cuối cùng lại bảo con đổi với em con."
Cậu hỏi: "Vậy con nói sao?"
Mợ bưng cá vược hấp, thịt kho tàu đều đặt trước mặt tôi, rồi lại lấy một cái đĩa không, bóc vỏ tôm rim sẵn bỏ vào đĩa cho tôi ăn.
"Cảm ơn mợ, con yêu mợ."
Tôi cười híp mắt nói tiếp: "Con nói với mẹ là ai gây ra vấn đề thì người đó đi mà giải quyết."
Mợ vỗ tay cười lớn, giơ ngón cái lên với tôi: "Nói hay lắm, không hổ danh là học sinh giỏi nhà mình."
"Theo mợ thì bà ta cứ dứt khoát quản tốt con trai bà ta, học xong mấy năm này rồi đi lính, ra quân cũng sẽ có tiền đồ lớn.”
"Nhưng bà ta cứ khăng khăng cho rằng con trai bà ta không có tiền đồ là vì chưa được đến nhà chúng ta ăn sung mặc sướng."
"Tiểu Yến học giỏi là vì được gửi đến nhà chúng ta đấy. Đúng là loại người gì đâu."
"May mà bà ta cũng không thường xuyên đến. Lần này bị hắt hủi, chắc phải nửa năm nữa mới không làm phiền ông."
Nghe mợ lải nhải mắng mỏ mẹ tôi, thay tôi bất bình, tôi vui vẻ hẳn lên, ăn liền hai bát cơm.
Một tháng trước khi thi đại học, mẹ tôi khóc lóc gọi điện thoại cho tôi nói rằng em trai tôi đã đánh mù một bên mắt của bạn học, họ không có tiền bồi thường.
Bà ta bắt tôi về nhà lấy chồng với người đàn ông đã được họ chọn sẵn, tiền sính lễ dùng để bồi thường.
Bà ta nói bà ta đã sinh tôi ra và nuôi dưỡng tôi, lần này tôi báo đáp bà coi như đã trả hết ơn nghĩa.
Tôi ngơ ngác: "Tại sao con phải báo đáp mẹ chứ?"
"Nếu mẹ không muốn sinh con, có bản lĩnh thì mẹ đừng có lên giường ngủ với bố con chứ."
Tôi cúp điện thoại rồi lăn ra ngủ.
Ngày hôm sau tan học, quả nhiên tôi nhìn thấy mẹ tôi đang ngồi xổm ở cổng trường chờ tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loc-xan-cmuo/chuong-7.html.]
Tôi trả 2 đồng, mua một cái bánh trứng thêm xúc xích và thịt gà chiên.
Mẹ tôi một năm chỉ đến một hoặc hai lần. Mỗi lần bà ta đến, tôi lại mua một cái bánh trứng để tự an ủi mình.
Mẹ tôi vừa sốt ruột vừa tức giận, lại vừa oán hận: "Mày còn tâm trạng ăn bánh trứng à? Sao mày lại m.á.u lạnh như vậy? Tại sao mày không thương em trai mày một chút nào vậy hả?"
Tôi nhìn ông chủ thành thạo tráng bánh, đập trứng, thái xúc xích, thản nhiên nói: "Con sốt ruột gì chứ? Đâu phải con bắt nó đánh mù mắt người ta đâu."
Hai tay mẹ tôi như gọng kìm kẹp chặt lấy tôi: "Hôm nay mày nhất định phải về với tao, nếu không em trai mày sẽ tiêu đời, cả nhà chúng ta cũng sẽ tiêu đời! Tao đã sinh ra mày, mày phải trả ơn cho tao, sau này chúng ta không ai nợ ai nữa!"
Không xa đó, bố tôi và mấy gã đàn ông vạm vỡ đang bước xuống từ chiếc xe tải nhỏ, chuẩn bị cùng nhau đưa tôi đi.
Tôi không thể giãy giụa thoát ra, trong chốc lát, m.á.u trong người tôi lạnh toát.
Tôi không muốn về với mẹ, không muốn bị mẹ bán cho một người đàn ông xa lạ để kết hôn sinh con!
Tôi túm chặt lấy quầy bánh trứng của ông chủ, lớn tiếng kêu cứu.
Ông chủ bánh trứng không phải là người không có nghĩa khí, lập tức hét lên: "Làm gì thế? Các người làm gì thế? Cướp khách của tôi à? Tôi báo cảnh sát đấy!"
Bố tôi nhổ đầu t.h.u.ố.c lá trong miệng ra, trừng mắt nhìn ông chủ: "Đây là con gái tôi, tôi đưa con gái tôi về nhà, liên quan gì đến ông hả?"
Tôi cầu xin ông chủ: "Ông chủ, xin ông giúp con báo cảnh sát! Con là con của nhà thợ may Hứa, họ muốn bắt con đi bán lấy tiền! Con đang học năm cuối cấp ba, con sắp thi đại học rồi, con không muốn bị họ hủy hoại tương lai đâu!"
"Thả đứa bé ra!" Ông chủ chắn trước mặt bố tôi, bảo vệ cổng trường cũng đi tới tìm hiểu tình hình.
Mẹ tôi nói kiểu gì ông chủ cũng kiên quyết không buông người, bảo mẹ tôi đi mà nói chuyện với cảnh sát.
Khi cậu mợ đến đồn cảnh sát đón tôi về, tôi lao vào lòng mợ khóc nức nở.
Mợ vỗ về lưng tôi, an ủi: "Không sao rồi, không sao rồi. Sau này, mỗi ngày cậu mợ sẽ đưa đón con đi học."
Trước đây, chúng tôi chưa từng nghĩ rằng bố mẹ tôi sẽ làm đến mức độ này.
Cả nhóm người đó đều bị tạm giam ba ngày, sau khi ra ngoài, bố mẹ tôi còn phải bồi thường một khoản tiền lớn cho những gã đàn ông đã đến giúp.
Em trai tôi vì không có tiền bồi thường cũng phải vào trại giáo dưỡng vị thành niên.
Sau đó, quả nhiên cậu mợ đã sớm hôm đưa đón tôi đi học.
Họ đối xử với tôi cẩn trọng hơn mấy phần so với khi Giang Thâm và Giang Thiển khi đi thi đại học.
Tình yêu gieo trồng sẽ kết trái thơm lừng. Ngày công bố kết quả thi đại học, mợ đã đốt một đống pháo ở nhà.
Nắm đó, học bổng thủ khoa là là hai mươi nghìn tệ.
Theo yêu cầu mãnh liệt của tôi, tôi đã đổi cho mợ một chiếc máy may hiệu Bươm Bướm. Chiếc xe đạp của cậu cũng được tôi đổi thành xe điện Xinri.
Giang Thâm Giang Thiển gọi điện đến chúc mừng tôi: "Oa, không ngờ em là người đầu tiên trong chúng ta kiếm được nhiều tiền như vậy!"
"Quà của bọn anh đâu?"
"Tiểu Yến, em biết anh thích gì nhất đúng không? Anh đã mua vé xe về nhà rồi."
Tôi cười trả lời: "Đã mua về rồi, lát nữa em sẽ giấu đi, anh không tìm thấy thì em không cho đâu."
Tiếng cười mắng từ đầu dây bên kia hoàn toàn bị tiếng pháo đùng đoàng long trời lở đất che lấp.
Từ đó về sau, con đường phía trước của tôi rạng rỡ tươi sáng.
--------------------------------------------------