Ăn xong bánh, chúng tôi đứng dậy, phủi bụi trên mông, tôi lẽo đẽo theo Giang Thâm và Giang Thiển về nhà.
Sau này chiếc ô giấy dầu nhỏ đó bị hỏng nhưng tôi vẫn luôn giữ nó. Nó đã che chở cho thời thanh xuân của tôi, nó đã chắn đi biết bao nỗi sợ hãi và cô đơn của tôi.
Khi tôi sắp lên lớp sáu, mẹ tôi dẫn em trai đến nhà cậu mợ, mỗi dịp Tết Nguyên Đán, tôi đều gặp em ấy.
Lần đầu tiên gặp em trai, tôi đã rất ghét em trai, vì em trai mà bố mẹ đã bỏ rơi tôi.
Sau khi gặp em trai, tôi lại nghĩ một em bé tí tẹo thì có biết gì đâu, là bố mẹ bỏ rơi tô nên không liên quan đến em trai.
Em trai trắng trẻo, mềm mại, giọng nói nũng nịu hơi giống tôi hồi nhỏ, thích lẽo đẽo theo mấy đứa lớn, xin các anh chị cho chơi cùng.
Sau này, mỗi lần gặp, sự ghét bỏ của tôi lại vơi đi một chút.
Vì vậy, tôi nhân lúc cậu mợ đang nói chuyện với mẹ tôi, tôi đã lấy hết số tiền tiêu vặt đã tiết kiệm bấy lâu, lén đưa em trai đi ăn KFC.
Tôi nghĩ em trai ở nông thôn, chắc chắn chưa từng ăn món ngon như vậy, dù sao tôi cũng chỉ ăn hai lần vào dịp sinh nhật.
Nào ngờ đến KFC, em trai lại thành thạo gọi món: "Con muốn một phần khoai tây chiên, một burger đùi gà, một cái bánh tart trứng, một ly kem Sundae, một ly Coca!"
Em trai gọi một hơi một đống, tôi ngạc nhiên đến mức quên cả ngăn cản mà hỏi: "Em đã đến KFC rồi à?"
Em trai hưng phấn gật đầu, nói với tôi rằng mẹ thường xuyên đưa em trai đến, em trai biết món nào ngon, nhưng mẹ chỉ cho em trai gọi hai món thôi.
Khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu "tan nát cõi lòng" trong sách giáo khoa ngữ văn là gì.
Khi ăn xong KFC, tôi dắt em trai đi bộ về nhà, mẹ thấy chúng tôi thì đã lao tới cho tôi một cái tát.
Bà ta vừa mở miệng đã chất vấn tôi: "Mày dẫn em mày đi đâu? Có phải mày muốn dẫn nó ra ngoài vứt bỏ không? Mày đừng tưởng vứt bỏ em mày đi là mày có thể về nhà, không đời nào!"
Cậu và Giang Thâm đi sau lưng mẹ tôi, hai người thấy hành động của mẹ tôi, nhanh chóng xông lên che chắn cho tôi.
Em trai sợ đến ngây người, mãi sau mới phản ứng lại nói: "Mẹ ơi, chị ấy đưa con đi ăn KFC..."
Mẹ tôi sững sờ, há miệng ra, đưa tay muốn sờ mặt tôi.
Giang Thâm trừng mắt nhìn mẹ tôi, không cho bà ta chạm vào tôi. Tay bà ta chỉ có thể lúng túng dừng giữa không trung, rồi lại rụt về.
Cậu vừa tức giận vừa bất lực: "Chị ơi, em thật sự không biết phải nói gì về chị nữa!"
Về đến nhà cậu, Giang Thâm đi vào tủ lạnh tìm túi chườm đá cho tôi đắp mặt.
Mợ và Giang Thiển cũng nhanh chóng trở về, họ nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt khác lạ. Mẹ tôi bị nhìn đến ngượng ngùng, bèn chào họ, rồi vào ăn cơm.
Trên bàn ăn, mẹ tôi đề nghị muốn đưa tôi về nông thôn học, còn em trai thì gửi đến nhà cậu để học ở thành phố.
Giang Thiển đập bàn đứng dậy: "Con không đồng ý!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loc-xan-cmuo/chuong-5.html.]
Mợ giữ chị ấy lại: "Con bình tĩnh chút đi."
Mẹ tôi cầu xin nhìn cậu, cậu bất lực nhìn mợ.
Mợ quăng đũa xuống, cũng đập bàn đứng dậy: "Chị coi nhà tôi là bãi rác à? Con muốn vứt thì vứt, muốn nhặt về thì nhặt về sao?"
Cậu bất lực khuyên: "Bà cũng bình tĩnh chút đi."
Mẹ tôi lại van nài Giang Thâm và Giang Thiển: "Khang Khang cũng là em trai của hai đứa, chắc chắn hai đứa sẽ thích nó thôi."
Giang Thâm lạnh lùng đáp: "Chúng con chỉ nhận Tiểu Yến là em gái thôi."
Mẹ tôi cầu xin không được, đành kéo tôi lại, ấn vai tôi bắt quỳ xuống, miệng lẩm bẩm: "Thúy Hoa, đó là em trai ruột của con đó! Con hãy cầu xin cậu mợ cho em trai con đến thành phố đi!"
Giang Thiển trợn trắng mắt: "Tiểu Yến là em gái của con và anh con, chứ không phải chị của Khang Khang nào cả."
Em trai "òa" một tiếng, ôm lấy chân mẹ tôi, khóc lóc đòi không chịu ở nhà cậu.
Mẹ tôi tự nói tự nghe: "Em trai con đáng thương quá! Thầy cô ở nông thôn dạy không tốt, ở nông thôn hoàn toàn không học hành tử tế được!"
"Con ở thành phố ăn ngon mặc đẹp bao nhiêu năm như vậy cũng đủ rồi, con về đi! Chó không chê chủ nghèo, mẹ mới là mẹ ruột của con mà!"
Tôi giằng tay mẹ tôi ra, nói: "Con không muốn."
Mắt mẹ tôi run rẩy, đột nhiên bà ta trở nên đáng sợ một cách quỷ dị, như thể từ một người sống biến thành một xác c.h.ế.t phản ứng chậm chạp, gằn từng chữ hỏi tôi: "Con nói cái gì?"
"Con nói con không muốn."
Trước khi cái tát của mẹ tôi giáng xuống, Giang Thâm đã nhanh tay lẹ mắt kéo tôi ra.
Mợ cầm lấy đặc sản địa phương mẹ tôi mang đến rồi ném ra ngoài.
"Lộc Xán đã nhập hộ khẩu nhà tôi, tôi đã làm thủ tục nhận nuôi rồi, ngày trước chị cũng đã đồng ý. Chị dám ở nhà tôi đánh con tôi sao? Cút đi!"
"Tôi nuôi Lộc Xán, đó là vì Lộc Xán là một đứa bé ngoan, không liên quan đến chị! Chị nói đổi là đổi à? Cho dù Lộc Xán đồng ý, tôi cũng không đồng ý!"
Giang Thiển cũng lon ton theo mợ, ném hết đặc sản địa phương mẹ tôi mang đến, cả quần áo và đồ dùng sinh hoạt của em trai tôi ra ngoài.
Hai người họ ném ra ngoài, cậu nhặt từng gói vào.
Mợ phát hiện ra thì mắng cậu: "Ông thử nhặt nữa xem?"
Giang Thâm sợ mẹ tôi đưa tôi đi mất nên bèn gọi điện cho Vương Phú Quý, nói là muốn đưa tôi sang đó ở tạm.
Trong chốc lát, nhà cậu mợ loạn như một nồi cháo.
Trong lúc bận rộn, mợ vẫn dành thời gian đưa cho tôi và Giang Thâm hai đồng, bảo chúng tôi ra tiệm tạp hóa của dì Vương mua cây kem mà ăn, khi nào xử lý xong mẹ tôi thì mợ sẽ gọi tôi về, sau đó lại dặn dò tôi đừng đi lung tung, cứ ở yên nhà dì Vương xem tivi.
Tôi và Giang Thâm vừa ăn kem ở tiệm tạp hóa của dì Vương xong thì mợ đã gọi điện bảo chúng tôi về nhà.
--------------------------------------------------