Mợ gắp hai đũa đầy rau cải trắng xanh mướt, trứng chiên vàng ươm và sợi khoai tây vàng óng, sau đó lại chọn vài sợi thịt heo màu nước tương từ trong món khoai tây, hung hăng bỏ vào bát tôi.
“Ăn đi! Ngồi đây mà ăn!”
Tôi nhất thời hoảng sợ bối rối, từ chối: “Mợ ơi, nhiều quá ạ.”
Tôi nghĩ tôi ăn càng ít càng tốt, chi phí mợ phải chi cho tôi sẽ càng nhỏ, như vậy mợ sẽ không ghét tôi đến thế nữa.
Mợ vốn không có kiên nhẫn giải thích nên chỉ dùng giọng điệu đe dọa nói với tôi: “Ăn nhanh lên, ăn chậm thì cút về nhà đi.”
Tôi đành phải hóp từng miếng cơm lớn, nhưng không kìm được nước mũi cay xè, nước mắt “lộp bộp lộp bộp” rơi vào bát.
Tôi vội vàng lau sạch nước mắt, bữa cơm ngon thế này không thể để bẩn được.
Tay nghề của mợ rất tốt, mợ nấu ăn còn cho dầu và gia vị. Mỗi món ăn bình thường, qua tay mợ nấu nướng đều trở nên thơm ngon và màu sắc hài hòa.
Giang Thiển “cạch” một tiếng ném đũa xuống, mắng tôi: “Khóc cái gì mà khóc? Cho ăn cho ở rồi mà vẫn khóc lóc, làm như ai ức h.i.ế.p em vậy.”
Tôi lắc đầu mạnh: “Em xin lỗi chị họ, em chỉ là vui quá. Bố mẹ không cần em, may mà cậu mợ cần em nên em không phải làm ăn mày.”
Giang Thiển im lặng, còn mợ thì mắng chị ấy một câu: “Ăn cơm nhanh đi, con lắm lời quá.”
Tuần đầu tiên tôi đến nhà mợ, có một đàn chim én nhỏ làm tổ ở ban công, mợ nói đây là điềm lành.
Nhờ phúc của đàn chim én nhỏ nên mợ vui vẻ, vừa đạp máy may vừa hát, còn may cho tôi một bộ quần áo mới.
Mợ dạy tôi hát: “Chim én nhỏ mặc áo hoa, mỗi năm xuân về đây. Tôi hỏi én nhỏ vì sao đến? Én nhỏ nói mẹ kiếp, lo chuyện của mình đi!”
Tôi hát theo từng câu từng chữ, đến khi tôi thuộc bài thì quần áo đã may xong, mợ cũng bảo tôi mặc thử.
Mợ dùng vải đen và vải trắng thừa của người khác để làm quần áo, may cho tôi một chiếc áo khoác ghép màu, thoạt nhìn trông đúng là rất giống chim én nhỏ.
Tôi mặc vào rất vừa vặn.
Mợ đứng bên cạnh nhìn rồi gật đầu lia lịa: “Đúng là giống hệt chim én nhỏ, tay nghề của mợ thì khỏi phải bàn. Con cởi ra, mợ thêu thêm một họa tiết nữa.”
Tôi nằm sấp trên bàn, chăm chú nhìn mợ dùng chỉ đen và chỉ trắng thêu ra một con én nhỏ như làm ảo thuật.
Mợ giở ra cho tôi xem, có chút đắc ý: “Thế nào?”
Tôi gật đầu lia lịa: “Y hệt con én nhỏ trên ban công ạ.”
Mợ “hừ” một tiếng: “Đương nhiên rồi, tay nghề của mợ, trong mười dặm tám làng không tìm ra người thứ hai đâu.”
Mợ là một thợ may rất giỏi, những người xung quanh đều tìm mợ để sửa quần áo.
Mỗi ngày mợ có thể kiếm được hai ba chục tệ, thậm chí còn có lúc kiếm được bốn năm chục tệ.
Mợ nói mợ tự nuôi sống được bản thân, bản thân có thể thẳng lưng, không cần nhìn sắc mặt người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loc-xan-cmuo/chuong-2.html.]
Mợ nói điều quan trọng nhất của con người là tự nuôi sống được bản thân.
Cuộc sống ngửa tay xin xỏ là khó khăn nhất.
Ngày hôm sau, mợ nói với tôi rằng, tôi đã đến tuổi đi học tiểu học.
Tôi hoảng sợ tột độ, vì tôi biết đi học thì phải tốn tiền. Thế là tôi vội vàng xua tay từ chối, nói tôi không cần đi học, tôi ở nhà làm việc nhà là được rồi.
Mợ dọa tôi, trẻ con không đi học đều phải đi làm ăn mày. Mợ lại nói, tôi đi học kiến thức, học tài năng, lớn lên rồi trả tiền cho mợ.
Tôi lập tức cam đoan với mợ, sau này lớn lên tôi nhất định sẽ kiếm được rất nhiều rất nhiều tiền, mua cho mợ rất nhiều sườn và rất nhiều quần áo mới.
Mợ ngẩn người, mợ không ngờ những lời mợ than phiền với cậu trên bàn ăn về việc nhà không có tiền, đã hai năm không mua quần áo mới, không ăn sườn lại bị tôi nghe được.
Mợ “hừ” một tiếng, nói: “Con chưa học mẫu giáo bao giờ, không thi được điểm 0 về là may rồi.”
Tôi nghe vậy, nói: “Nướng trứng vịt? Trường học còn có thể nướng trứng vịt sao? Vậy lần sau con nướng trứng vịt về mời mọi người cùng ăn!”
Mợ không nhịn được cười, nhẹ nhàng đánh vào miệng tôi một cái nói: “Phì phì phì, Bồ Tát đừng nghe, trẻ con nói năng không kiêng kỵ gì!”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy mợ cười, thế là tôi cũng cười theo mợ.
Mợ véo má tôi: “Con đúng là được tí nắng là rạng rỡ ngay.”
“Lộc Thúy Hoa, tên con quê mùa quá, uổng phí cái họ đẹp như vậy. Mai bảo cậu con đưa con đi làm hộ khẩu đổi tên đi.”
Mợ hỏi tôi: “Con muốn tên gì?”
Tôi lắc đầu, tôi không biết tên gì là đẹp.
Mợ nói: “Cứ gọi Lộc Xán đi, Xán trong ‘xán lạn’ của nắng.”
Lần đầu tiên đi học tiểu học, tôi đã mang về cho mợ một đơn hàng lớn.
Bạn cùng bàn của tôi xinh đẹp như người trên tivi, nhà cũng có tiền.
Khi thấy chiếc áo khoác của tôi rất đặc biệt, cậu ấy đã hỏi: “Lộc Xán, áo của cậu mua ở đâu vậy, tớ cũng muốn bảo mẹ tớ mua cho tớ.”
Tôi nói đây là do mợ tôi làm, mợ ấy vừa thông minh vừa đảm đang, nấu ăn thì ngon tuyệt đỉnh, làm quần áo cũng đẹp tuyệt đỉnh.
Tan học, tôi và bạn cùng bàn đi cùng, cậu ấy kéo mẹ mình lại xem chiếc áo khoác chim én nhỏ của tôi, nói rằng cậu ấy cũng muốn mợ tôi may quần áo cho.
Tôi xoay một vòng trước mặt mẹ cậu ấy, mẹ cậu ấy lập tức bảo tôi về hỏi mợ tôi xem, làm ba chiếc áo khoác như vậy, mỗi chiếc hai mươi tệ, có làm được không. Nếu làm được, ngày mai dì ấy sẽ mang vải đến cho tôi.
Tôi ngạc nhiên hỏi: “Ba chiếc ạ?”
Mẹ bạn cùng bàn giải thích, bạn cùng bàn của tôi là con thứ ba trong ba chị em sinh ba, cậu ấy có cái gì thì hai chị em kia cũng phải có, nếu không họ sẽ đánh nhau.
Dì ấy nói, trước mắt làm ba chiếc, nếu làm đẹp, sau này sẽ tiếp tục đặt hàng.
Tôi về nhà hỏi mợ, mợ nhìn tôi bằng ánh mắt hiếu kỳ: “Con đã nói với dì ấy thế nào?”
--------------------------------------------------