Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mua Vợ (Bắt Lấy Tình Yêu: Cô Dâu Đắt Giá Của Tổng Tài)

Chương 119

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nam Cung Nhữ Dương trầm ngâm trong chốc lát, khàn khàn mở miệng: “Cả đời này ba không yêu ai trừ mẹ con ra, nhưng quan hệ thì không chỉ có mình mẹ con, nhưng cũng chỉ có hai người, một là mẹ con, còn lại chính là mẹ của Đường Huyên Hồng Diệu Châu, có lẽ mọi người cảm thấy ba xuất phát từ tình yêu nên mới quan hệ với bà ta, sai rồi, ba không yêu bà ta, bà ta là một người phụ nữ cực kỳ độc ác, thủ đoạn, bà ta có khát vọng gả vào nhà giàu, nghĩ cách tiếp cận ba, ba nhiều lần tránh né bà ta, nhưng cuối cùng vẫn thua trong tay bà ta, lúc đó bà ta là một thư ký nhỏ trong công ty ba, lúc cần thì đôi khi cũng sẽ đi cùng ba, có một ngày, bà ta nhân lúc ba tiếp khách hàng mà uống rượu say, liền đưa ba đến một quán rượu, sau đó lấy một ly nước có bỏ thuốc cho ba, trong lúc mê man ba đã xảy ra quan hệ với bà ta, sau đó, bà ta liền bắt đầu bức bách ba ly hôn, ba sợ mẹ con biết chuyện này sẽ không tha thứ cho ba, nên bỏ ra số tiền lớn để bồi thường cho bà ta, sau khi bà ta cầm tiền cũng đã rời đi một thời gian, nhưng có thế nào ba cũng không ngờ, nửa năm sau bà ta lại trở về, vác cái bụng to nói đứa bé là của ba, cứ bắt ba chịu trách nhiệm, ba căn bản không tin đứa bé đó là của ba, bởi vì bản thân Hồng Diệu Châu là một người phụ nữ rất không biết tự ái, trước ba đã quan hệ mờ ám với rất nhiều đàn ông, ba đề nghị sau khi sinh thì đi giám định quan hệ ba con, nếu như đứa bé đúng là của ba, ba đương nhiên sẽ chịu trách nhiệm, nếu như nó không phải của ba, ba sẽ dùng tội danh lừa đảo vơ vét tài sản để tống bà ta vào tù, có lẽ lời của ba đã dọa được bà ta, từ đó về sau bà ta liền mai danh ẩn tích, không còn tìm đến ba nữa, mãi đến hai mươi mấy năm sau, có một ngày, con mang về một cô gái, từ ánh mắt đầu tiên ba đã cảm thấy cô ta rất giống Hồng Diệu Châu, kết quả vừa hỏi thì đúng là con gái của bà ta, ý nghĩ đầu tiên trong đầu ba chính là Hồng Diệu Châu lại bắt đầu bày mưu, hai mươi mấy năm trước giấc mộng gả vào nhà giàu bà ta chưa thực hiện được, hai mươi mấy năm sau, bà ta bèn cho con gái của mình tới thực hiện giúp bà ta, bằng không sao lại trùng hợp như vậy, trên đời này nhiều cô gái như vậy, mà con trai của ba lại cứ thích con gái của Hồng Diệu Châu?”

Sau khi Nam Cung Nhữ Dương nói xong, Triệu Tịch Lận liền tiếp tục --

“Chuyện hai mươi mấy năm trước mẹ không biết, nếu không phải sau đó Hồng Diệu Châu tới tìm mẹ, mẹ nghĩ đến chết mẹ cũng không biết lúc còn trẻ ba con đã từng ngoại tình, chuyện sau khi Đường Huyên đã rời đi, có một ngày, mẹ nhận được một lá thư nặc danh, bên trong có kẹp một tấm ảnh đã ố vàng, là chứng cứ ba con và Hồng Diệu Châu từng sai lầm, trên đó có để lại thời gian và địa điểm, hẹn mẹ ra gặp mặt bàn chuyện, mẹ nén nỗi phẫn nộ sâu đậm đi đến chỗ hẹn, cũng đến lúc đó mới biết, người phụ nữ trong hình lại chính là mẹ của Đường Huyên mà suýt nữa đã thành con dâu mẹ, bà ta là một người phụ nữ rất phách lối, vừa gặp đã châm chọc chuyện chồng mẹ năm đó phản bội mẹ, mà mẹ vẫn còn đang mơ hồ, mẹ làm rùm beng lên với bà ta, bà ta lại đột nhiên nói, mẹ có biết ba Đường Huyên là ai không? Chính là chồng mẹ Nam Cung Nhữ Dương, lúc đó mẹ liền bối rối, căn bản không chấp nhận được lời của bà ta, mẹ kêu bà ta lấy chứng cứ ra, bà ta nói chồng bà nghĩ đủ mọi cách để ép con gái bà ta chính là chứng cứ tốt nhất, bởi vì ông ấy biết rõ Đường Huyên và Nam Cung Phong là anh em cùng cha khác mẹ, sau đó liền bắt đầu đòi mẹ tiền để bịt miệng, chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, nghĩ đến tình trạng lúc đó của con, đã không chịu nổi bất kì kích thích nào, mẹ đành cắn răng chịu đựng, cho bà ta một khoản tiền, để bà ta vĩnh viễn biến mất, nhưng người phụ nữ này quá tham lam không biết chừng mực, có lần đầu tiên thì có lần thứ hai, tổng cộng bà ta yêu cầu mẹ cho bảy lần tiền để bịt miệng, mẹ vốn muốn làm cho ra nhẽ với ba của con, nhưng nghĩ chuyện đã qua lâu như vậy rồi, gây gổ nữa thì có ý nghĩa gì, để bảo vệ tình nghĩa vợ chồng nhiều năm yêu thương nhau của ba mẹ, mẹ còn không cả nói với ba con, định đem bí mật này mang vào trong quan tài, nhưng mẹ cũng bắt đầu hoài nghi Đường Huyên có phải thật sự là máu mủ của ba con không, mẹ tìm người điều tra, kết quả điều tra làm mẹ cực kỳ tức giận, ba con quả thực từng quan hệ với Hồng Diệu Châu kia, nhưng đứa bé kia lại không phải của ông ấy, một người không rõ ba nó là ai lại khiến nhà họ Nam Cung chúng ta kiếm tiền thay cô ta, cực tức này mẹ không nuốt trôi, lúc đó mẹ gọi mấy người tới, để bọn họ đi dạy dỗ người phụ nữ dối trá kia một chút, mẹ chỉ kêu bọn họ giáo huấn bà ta một chút, chứ không kêu bọn họ giết người diệt khẩu, nhưng hai người kia lại táy máy trên xe nhà họ Đường, khiến hai người xảy ra tai nạn xe cộ mà chết...”

Triệu Tịch Lận che mặt khóc lên: “Lúc đó mẹ biết được tin này đã vô cùng tự trách, tuy là bọn họ chết ngoài ý muốn, nhưng mẹ hoàn toàn không thể thoát khỏi trách nhiệm, đây cũng là nguyên nhân sau này mỗi ngày mẹ đều tụng Kinh niệm Phật.”

Sự thật cuối cùng cũng rõ ràng, Nam Cung Phong vẫn không thể vì vậy mà tha thứ cho ba mẹ hai tay dính đầy máu tươi, anh đau lòng nói: “Dù hai người có bất đắc dĩ như thế nào, nhưng sau khi hai người vô tội đó chết đi, tội ác của ba mẹ cũng không thể cứu rỗi được nữa, bởi vì căm phẫn một người, mà giận lây sang con gái của người khác, bởi vì trong lòng không nuốt trôi một cục tức, mà tìm người xả giận thay mình, hai người có từng nghĩ tới, chỉ bởi vì những ý nghĩ và cách làm này của hai người, mà khiến cho bao nhiêu người bất hạnh? Bởi vì hai người, con mất đi người con gái con yêu, bởi vì hai người, cuộc đời của con suýt nữa bị hủy, lại vẫn bởi vì hai người, khiến cuộc sống vất vả lắm mới cải tử hồi sinh của con bị nháo loạn thêm lần nữa, đối với ha người con không thất vọng, mà là tuyệt vọng sâu đậm.”

Cuối cùng Nam Cung Phong liếc mắt nhìn ba mẹ khiến anh tổn thương sâu trong lòng, bỏ lại một câu: “Từ nay về sau cái nhà này, con sẽ không trở lại nữa.” Ngẩng đầu đường hoàng ra đi.

Âu Dương Vân chẳng biết lúc nào đã rơi nước mắt đầy mặt, trong đầu cô vẫn luẩn quẩn câu nói kia của Nam Cung Phong: “Bởi vì hai người, con mất đi người con gái con yêu.” Những lời này giống như quả cầu điện lăn lộn không ngừng trong lòng cô, lăn tới đâu đau tới đó.

Mãi đến khi bên tai truyền đến tiếng khóc xé ruột xé gan của mẹ chồng, cô mới tỉnh táo lại sau khi đờ đẫn, bước chân đuổi theo.

Xe của Nam Cung Phong đã lái ra khỏi cổng lớn của dinh thự, Âu Dương Vân liều mạng đuổi theo, nước mắt gặp gió lạnh không ngừng chảy xuống, cho dù trước mắt hoàn toàn mơ hồ, quyết tâm đuổi kịp Nam Cung Phong của cô cũng chưa từng dao động.

Thể xác và tinh thần của Nam Cung Phong mệt mỏi ngồi trên ghế cạnh tài xế, tâm trạng của anh rất không ổn, ngay cả sức lái xe cũng không có, hiện tại người lái xe thay anh, là tài xế sơ cua trong nhà.

Ánh mắt mệt mỏi nhìn vào gương chiếu hậu, bỗng nhiên thoáng thấy Âu Dương Vân đang rưng rưng nước mắt chạy theo phía sau xe, anh lập tức mở miệng: “Dừng xe.”

Tài xế dừng xe lại, anh đẩy cửa xe ra bước xuống, lẳng lặng chờ Âu Dương Vân chạy tới chỗ anh.

Âu Dương Vân chạy đến cách anh 50 mét thì dừng lại, sau đó, cô nước mắt lưng tròng mà nhìn thẳng vào anh, ai cũng không tiến lên một bước về phía đối phương, cứ thế yên lặng nhìn nhau, qua rất lâu sau, Âu Dương Vân mới di chuyển hai chân như đổ chì, từng bước một đến gần anh, đi tới trước mặt anh, cô đỏ mắt đau lòng hỏi: “Từ nay về sau cái nhà này, anh sẽ không trở lại nữa, vậy em ở trong nhà này, nên làm sao bây giờ?”

Nhớ tới một câu kia, nơi có anh chính là nhà của em, nước mắt cô chợt rơi như mưa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...