Sau khi tỷ tỷ cùng cha khác mẹ mất, đích mẫu đưa cho ta một hòm vàng, bảo ta gả vào phủ để thây thế tỷ tỷ, làm kế thê của tỷ phu.
Bà còn dặn dò ta phải chăm sóc, nuôi dạy đứa con mà tỷ tỷ để lại.
Ta ôm hòm vàng, gật đầu lia lịa.
Ngày đầu tiên tiến vào phủ, ta nhìn thấy đứa trẻ đang tháo ngói trên nóc nhà.
Nghĩ nát óc cũng không hiểu, sao hai người cứng nhắc ít lời như vậy lại sinh ra một tiểu ma vương.
Nhưng về sau, chỉ trong khoảng thời gian ta về thăm mẫu gia.
Tiểu ma vương lại ôm lấy chân ta mà khóc òa:
“Người không cần phụ thân thì thôi, nhưng không thể không cần con!”
01
Đang ngủ mơ màng thì bên ngoài ồn ào một trận, khiến ta chẳng yên giấc.
Ta nhắm mắt, sờ sang bên cạnh, quả nhiên trống trơn chẳng có ai.
Nếu không phải trong phòng toàn là lụa đỏ.
Ta suýt nữa đã quên hôm nay là ngày đầu tiên sau khi thành thân.
Bực bội ngồi dậy, kéo cửa bước ra.
Ngẩng đầu liền thấy một đứa nhỏ chừng bốn, năm tuổi, toàn thân lấm lem bùn đất, đang dắt theo một con ch.ó đen đứng trong sân.
Ta bước lên mấy bước.
Cúi đầu tỉ mỉ nhìn kỹ đứa bé trước mặt, rồi “phì” một tiếng bật cười.
“Con rơi xuống hố phân cùng con ch.ó này à?”
Đứa trẻ bực bội quay đầu đi, không thèm đáp.
Vương nhũ mẫu trên mặt nở nụ cười ngượng nghịu, đẩy đứa trẻ về phía ta.
“Thiếu phu nhân, lão phu nhân nói ngài đã gả vào phủ rồi, từ nay Tuyên ca nhi sẽ do ngài chăm sóc.”
Nói xong bà quay người đi ngay, như thế sợ ta không nhận việc.
Sau khi bà đi, ta và Bùi Tuyên đứng đối diện nhau trong sân, trố mắt nhìn nhau.
“Nói đi, rốt cuộc là sao?”
Bùi Tuyên liếc ta một cái, bướng bỉnh bĩu môi: “Không cần ngài quản!”
Ta đành lắc đầu bất lực.
Đứa nhỏ này, từ ngày ta tới Thịnh Kinh, chẳng mấy ưa ta.
Vừa bước vào cửa nhà nó, nó đã thả ch.ó c.ắ.n ta.
May mà con ch.ó ấy chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, thấy ta không sợ nó thì vội kẹp đuôi rụt rút chạy về.
Ta ngoảnh mặt nhìn con ch.ó đen nó dắt theo, lại nhìn cái gói nhỏ đeo trên lưng Bùi Tuyên.
Ta mỉm cười hả hê: “Muốn chạy khỏi nhà mà chưa trốn được à?”
Đứa trẻ vốn sĩ diện bị chọc thủng, môi bĩu, nửa muốn khóc nửa không.
Thấy nó không chịu nói chuyện với ta.
Ta đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống nó, chỉ vào con ch.ó dọa:
“Nếu còn không nói, ta sẽ mổ nó đem nấu canh.”
Nghe vậy, Tuyên ca nhi ôm chặt con ch.ó bật khóc òa.
Con ch.ó lớn nghe xong run rẩy dựa vào lòng nó.
“Ta… ta không cho người đem Đại Hắc đi nấu canh, người là nữ nhân độc ác, độc ác , ta ghét người…”
“Bọn họ nói đúng, kế mẫu đều là đồ độc ác, xấu xa, đê tiện ……”
Ta lặng lẽ nhìn nó líu lo nói một tràng.
Đợi nó khóc rống đến mệt, thấy nó yên lặng lại.
Ta khinh khỉnh lấy ra chiếc khăn gấm định lau mặt cho nó.
Nó sợ hãi lùi cả nửa bước né tránh, vẫn rú lên, khóc nghẹn từng hồi.
“Người… nếu… dám… đ.á.n.h ta, ta sẽ ta sẽ… kể với phụ phụ…!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mua-xuan-hoa-no/1.html.]
Ta đành phải động tay để bịt miệng nó.
Giơ tay vỗ nhẹ lên miệng nó mấy cái.
Tiếng “wa wa wa wa…” ngắt quãng kia còn có vẻ hơi buồn cười.
Nhận ra ta đang trêu nó, nó lập tức nín khóc.
Nhưng vẫn ho sặc sụa, bướng bỉnh trợn mắt.
Ta mỉm cười: “Khóc đủ chưa?”
Nó “hừ” một tiếng.
Ta đưa tay giữ lấy má nó, rồi nhẹ nhàng lau đi lớp bùn trên mặt nó.
Nó không ngờ ta chỉ định lau mặt cho nó, đứng ngẩn ra tại chỗ.
Ta khinh khỉnh bĩu môi: “Bẩn c.h.ế.t được.”
Ta còn tiến lại gần ngửi thử: “Còn hôi hôi nữa kìa.”
Nó nắm chặt vành áo, nhìn ta với vẻ lo lắng.
“Dù sao nếu người dám đ.á.n.h con, con sẽ gọi phụ phụ bắt người ra khỏi phủ.”
Ta tức cười, tự nhiên tiếp tục lau mặt cho nó.
“Ta đ.á.n.h con làm gì, có phải con tưởng ta là kế mẫu ác độc không!”
Nói vậy, ta còn búng nhẹ trán nó.
“Dù con không thích ta làm mẹ con, thì ta vẫn là di mẫu của con, con không cần ghét ta đến thế chứ!”
“Được rồi, xuống với nhũ mẫu rồi tắm rửa sạch sẽ đi!”
02
Lúc tắm, Bùi Tuyên nhất quyết phải ôm theo con ch.ó Đại Hắc vào cùng.
Nhũ mẫu hết cách, đành gọi ta tới.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Khi ta bước vào phòng trong, vừa thấy nó trần truồng ôm con ch.ó Đại Hắc, không chịu buông.
Thấy ta vào, nó vội thả Đại Hắc ra.
Quay người, m.ô.n.g trần trèo thẳng vào thùng tắm.
Mặt đỏ bừng, hai tay che chặt “tiểu kê kê” của nó.
Cứ sợ ta nhìn thấy.
Nhũ mẫu thấy vậy liền dắt Đại Hắc ra ngoài.
Bùi Tuyên tưởng ta sẽ làm gì Đại Hắc.
Cảnh giác nhìn ta, dù không vững dạ nhưng vẫn bướng bỉnh: “Người không được đem Đại Hắc đi hầm canh, nó là huynh đệ tốt của con!”
Khóe miệng ta giật giật.
“Cha con có biết hắn còn có một đứa con là ch.ó không?”
Bùi Tuyên nghẹn lại, cúi đầu im lặng.
Ta xắn tay áo, ngồi xổm xuống trước mặt nó.
Nhặt chiếc khăn trong nước, lau người cho nó.
Mặt nó đỏ bừng, thỉnh thoảng liếc trộm ta, chẳng còn cái dáng ồn ào như trước.
Trở nên rụt rè hơn hẳn.
“Buông tay ra, ta rửa cho.”
Mặt nó đỏ lựng: “Con là con trai, người là con gái, người không được nhìn ‘tiểu kê kê’ của con.”
Ta “phì” một tiếng bật cười.
“Ta còn là mẫu thân của con đây, sao lại không được nhìn.”
Nó cãi không lại ta, lại bĩu môi.
“Dù sao thì người cũng không được nhìn.”
Ta bất lực lắc đầu: “Được được được, ta gọi nhũ mẫu vào rửa cho con, được chưa?”
Nó mím môi, rồi khẽ gật đầu.
--------------------------------------------------