Hắn đưa đũa gắp một cọng rau xanh vào bát của Tuyên ca nhi.
“Ăn nhiều rau một chút, mới khỏe mạnh.”
Tuyên ca nhi ngẩn người nhìn phụ thân, rồi lập tức gắp cọng rau bỏ ngay vào miệng.
Sau đó, ôm chặt cái bát nhỏ, rụt rè lại ngó nhìn Bùi Triệt.
Bùi Triệt thấy vậy, lại gắp thêm cho nó một cọng nữa.
Lập tức, niềm vui của Tuyên ca nhi như muốn tràn ra khỏi đôi mắt.
Nó ăn từng miếng từng miếng, thích thú không thôi.
Cuối cùng còn trở nên bạo dạn hơn, biết lễ nghĩa đáp lại.
Gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát của Bùi Triệt.
“Cha cũng ăn đi.”
Bùi Triệt cười với nó, đáp một tiếng “được”.
Ăn xong, hắn lại nhớ đến lời ta dặn.
Bèn tiếp tục hỏi: “Dạo này bài vở làm tốt chứ? Có chỗ nào chưa hiểu thì có thể hỏi cha.”
Chỉ trong thoáng chốc, đôi mắt của Tuyên ca nhi sáng bừng cả lên.
Nó lập tức đặt bát xuống, đôi chân nhỏ lon ton chạy ra ngoài.
Bùi Triệt ngơ ngác nhìn ta.
Ta chớp chớp mắt, bất lực xòe tay.
Một lúc sau, Tuyên ca nhi ôm theo một xấp giấy chạy vào.
Như muốn khoe công, nó đưa tới trước mặt Bùi Triệt.
“Hai hôm trước, tiên sinh còn khen chữ lớn của con viết rất đẹp! Cha xem đi.”
Nghe vậy, Bùi Triệt liền nghiêm túc lật xem.
Trước mặt, tiểu tử kia tuy trên mặt nở nụ cười, nhưng tay lại cứ nắm chặt vạt áo.
Không cần nhìn cũng biết, nó vẫn đang hồi hộp.
Thế là ta khẽ hắng giọng một tiếng.
Nghe thấy, Bùi Triệt vội nở nụ cười, khen rằng: “Viết còn đẹp hơn cha hồi nhỏ.”
Tuyên ca nhi nghe vậy, kiêu ngạo ngẩng cao đầu.
Đắc ý nhìn ta một cái.
Cơm nước xong.
Hai cha con liền vào thư phòng.
Ta dựa vào khung cửa, nhìn Bùi Triệt nắm lấy bàn tay nhỏ của Tuyên ca nhi tập viết.
Lúc này trên mặt nó nghiêm túc đến mức không ngờ.
Hoàn toàn chẳng còn chút bóng dáng nào của tiểu ma vương khi trước.
Ta rửa mặt chải đầu xong đi ra thì vừa vặn nhìn thấy Bùi Triệt trở về.
Hắn thấy ta thì khẽ gật đầu, rồi tự mình đi vào phòng trong.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta ngồi trước gương đồng, thoa hương cao.
Nghe tiếng nước chảy lách tách từ trong phòng vọng ra, trong lòng không hiểu sao lại thấy có chút căng thẳng.
Tối qua vì hôn lễ bận rộn suốt một ngày, vừa nằm xuống đã ngủ, nên cũng không nghĩ nhiều.
Đến giờ trong lòng mới thật sự cảm nhận rõ ràng rằng mình đã thành thân.
Hơn nữa còn phải cùng một nam nhân chung chăn gối.
Bùi Triệt ra ngoài đã một lúc, ta mới chần chừ bò lên giường.
Tắt nến rồi, cả phòng tĩnh lặng.
Yên tĩnh đến mức ta có thể nghe rõ cả tiếng hít thở của người nằm bên cạnh.
Trằn trọc hồi lâu, vẫn không thể nào ngủ được.
Người bên cạnh bỗng nhiên thốt ra một câu “Cảm ơn”.
Làm ta giật mình run lên.
Ta nằm nghiêng, đầy nghi hoặc nhìn về phía người nam nhân bên cạnh: “Vì sao lại nói cảm ơn?”
Hắn nói: “Hôm nay Tuyên nhi nói với ta, nó rất thích ta.”
Ta hơi há miệng, phản ứng lại rồi, bất đắc dĩ cười.
Hắn nghiêng người, nhìn về phía ta.
Ánh trăng chiếu lên gương mặt hắn, tuấn mỹ như ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mua-xuan-hoa-no/3.html.]
Những năm trước, khi tuổi còn trẻ, các tỷ muội trong nhà đều ngưỡng mộ tỷ tỷ có được một vị phu quân như trăng trên trời, như tùng giữa núi.
Nhưng ta không ngưỡng mộ, bởi vì ta cho rằng, ngày tháng hạnh phúc là do chính mình sống ra, chứ không phải do phu quân ban cho.
Thế nhưng hiện giờ, người này lại nằm ngay bên cạnh ta, thật sự có chút không chân thực.
Bốn mắt giao nhau, trong lòng dường như trào dâng một loại cảm xúc khác lạ.
Ta lặng lẽ đặt tay lên n.g.ự.c mình.
Tim đập quả thật có hơi kịch liệt.
Một lúc sau, người bên cạnh lại mở miệng.
“Nàng… có muốn viên phòng không?”
Trong lòng ta chấn động, không ngờ hắn lại trực tiếp hỏi như vậy.
Ta chớp mắt, vội vàng cười gượng.
“Có phải quá đột ngột rồi không?”
Người bên cạnh trầm mặc một lát.
“Trong phủ người nhiều, khó tránh khỏi có những lời bàn tán.”
Ta hiểu ý hắn.
Tân hôn mà chưa viên phòng, bọn hạ nhân trong phủ sẽ bàn luận ta có phải không được hắn sủng ái.
Khó tránh sẽ có người xem thường ta, không để ta vào mắt, hắn cũng coi như chu đáo.
Nghĩ ngợi một chút, cuối cùng ta dịch người lại gần hắn.
“Vậy thì chúng ta thử xem…”
Hắn khẽ đáp một tiếng “được”.
Bàn tay to ôm lấy ta.
……
Nói thật thì, trải nghiệm lần này, không thể coi là quá vui vẻ.
Bởi vì người này thực sự có phần không thoải mái, làm cho những kiến thức ta học trước khi xuất giá từ nhũ mẫu đều chẳng dùng được.
Hơn nữa, dường như hắn cũng không quá hứng thú với chuyện này.
Cho nên sau khi qua loa xong, chúng ta liền ngủ luôn.
06
Sáng ngày hôm sau tỉnh lại, người bên cạnh đã sớm đi vào triều.
Thu xếp chỉnh tề xong, ta liền đến viện của lão phu nhân thỉnh an.
Vừa mới bước vào không bao lâu.
Lão phu nhân liền nắm tay ta hỏi:
“Con ta xưa nay vốn nhút nhát, đêm qua hai đứa có hòa hợp không?”
Nghe lời này, mặt dày như ta cũng không khỏi có chút ngượng ngùng.
“Cũng tạm.”
Lão phu nhân cười híp mắt gật gật đầu: “Tạm là được, tạm là được.”
Quả nhiên, Bùi Triệt nói không sai, trong phủ người đông mắt tạp, lão phu nhân vẫn luôn để ý.
Chuyện viên phòng này, cứ để kéo dài đúng là không ổn.
Thỉnh an xong, ta quay về phòng ngủ thêm một giấc.
Vừa mới tỉnh dậy liền thấy ngoài cửa thỉnh thoảng ló ra một cái đầu nhỏ.
Ta cũng không lên tiếng, chống cằm, cong môi nhìn ra ngoài cửa.
Ngay giây sau, cái đầu kia lại ló ra.
Ta lười nhác ngoắc ngoắc ngón tay với nó.
Bị ta bắt gặp tại trận, Tuyên ca nhi mới ngượng ngùng bước ra.
“Nói đi, có chuyện gì?”
Nó nhìn ta hai lần.
“Hôm nay mẫu thân của Trinh ca ca làm cho hắn một cái mũ hổ đầu, hắn đắc ý khoe với con.”
Ta hiểu ý, mỉm cười.
Cố ý nói: “Rồi sau đó thì sao?”
Nó mím môi, ấp úng nửa ngày: “Sau đó… người có thể…”
Nói được một nửa, lại nuốt hết vào bụng.
Nó cúi gằm đầu: “Thôi vậy.”
Xoay người định bỏ đi.
--------------------------------------------------